Mưa Phùn Và Gió

Chương 4

Mẹ không ăn, tôi đành bẻ quả trứng thành từng miếng nhỏ rồi nhét vào miệng mẹ, giống như cách tôi cho bà uống thuốc.

 

Sau đó, tôi nằm bên cạnh mẹ.

 

Ngày mai, chắc mẹ sẽ khỏe lại thôi.

 

13

 

Tôi lại tỉnh dậy.

 

Trời vẫn sáng, chưa đến ngày mai.

 

Mùi trên người mẹ càng nồng hơn.

 

Tôi kê ghế, mở cửa sổ để thông gió, vì mẹ từng làm như thế.

 

"Này, nhóc con, nguy hiểm đấy, xuống mau!" Một chú bên nhà đối diện hét lên với tôi.

 

"Nhà đối diện có người lớn không? Con nhà anh chị leo cửa sổ kìa!"

 

Tôi đáp: 

 

"Chú ơi, cháu không leo cửa sổ, cháu chỉ mở cửa sổ thôi."

 

Nhưng chú ấy không nghe, cứ bảo tôi xuống ngay.

 

Tôi trèo xuống, chú ấy cuối cùng cũng không hét nữa.

 

Gió thổi vào phòng, làm tóc mẹ khẽ bay, mùi khó chịu cũng bớt đi phần nào.

 

Tấm ảnh bị gió thổi rơi xuống đất.

 

Tôi nhặt lên, nhìn vào tấm ảnh chụp cả ba chúng tôi.

 

Tối hôm mẹ nói dù c.h.ế.t cũng không ly hôn, bố đã không quay về nhà nữa.

 

Nhưng mẹ dẫn tôi đến công ty tìm bố, nói rằng muốn chụp vài tấm ảnh.

 

Mẹ ăn mặc rất đẹp, cũng mặc cho tôi một chiếc váy công chúa xinh xắn.

 

Bố cau mày, bảo rằng buổi chiều ông có họp, bảo mẹ đưa tôi về, còn nói sau này đừng tự tiện đến công ty.

 

Mẹ không tức giận, dịu dàng nói với bố: 

 

"Đây là lần cuối cùng, sau này, em sẽ không đến nữa."

 

"Chụp thêm một lần đi, để sau này Duyệt Duyệt lớn lên còn có cái để xem, nếu không… nếu không thì sẽ tội nghiệp lắm."

 

Cuối cùng, bố cũng đồng ý đi cùng chúng tôi.

 

Lúc chụp ảnh, nhiếp ảnh gia liên tục bảo bố mẹ tôi đứng gần nhau hơn, cười nhiều hơn.

 

Nhưng cuối cùng, chỉ có tôi là cười.

 

Chụp xong, mẹ nói với nhiếp ảnh gia làm gấp, càng nhanh càng tốt.

 

Rồi mẹ quay sang bảo bố: 

 

"Duyệt Duyệt muốn ăn McDonald's, chúng ta cùng đi ăn một lần nhé."

 

Bố nhíu mày: 

 

"Đồ ăn vặt như vậy đừng cho con ăn nhiều."

 

Mẹ cười: 

 

"Chỉ lần này thôi, sau này sẽ không ăn nữa."

 

Rồi bà kéo tay bố: 

 

"Thật mà, em không lừa anh đâu."

 

Tôi cũng hôn lên mặt bố: 

 

"Bố ơi, con muốn ăn."

 

Bố không tình nguyện, nhưng cuối cùng cũng đi cùng chúng tôi.

 

Mẹ gọi rất nhiều món ngon, thậm chí còn cho tôi ăn kem – thứ bình thường bà không cho phép.

 

Tôi vui sướng đến mức cười toe toét.

 

Trong McDonald's có rất nhiều bạn nhỏ, ai cũng có bố mẹ bên cạnh, nhưng tôi nghĩ tôi là người hạnh phúc nhất, hạnh phúc nhất, hạnh phúc nhất.

 

Tôi ăn kem đến mức dính đầy miệng, bố lấy khăn giấy lau cho tôi, mẹ đứng bên cạnh chụp lại khoảnh khắc đó.

 

Bố hỏi sao lại chụp những thứ này, mẹ nói vì nó thú vị.

 

Cuối cùng, bà còn nhờ người khác chụp một tấm cả ba chúng tôi.

 

Hôm đó, chúng tôi chụp nhiều ảnh hơn cả những gì sau này chúng tôi từng có.

 

14

 

Khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi còn đi dạo trong công viên.

 

Mẹ mua cho tôi một quả bóng bay hình con thỏ, tôi ngồi trên vai bố, tay kéo quả bóng, miệng vui vẻ hát.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận