Mưa Phùn Và Gió

Chương 3

8

 

Hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, tôi lại đút thuốc cho mẹ.

 

Có người bấm chuông cửa, cuối cùng cũng có người đến.

 

Bố đã về rồi sao?

 

Không phải đâu, bố luôn nhập mật mã để vào, sẽ không bấm chuông.

 

Có lẽ là người xấu.

 

Mẹ từng dặn, trẻ con không được mở cửa cho người lạ, rất nguy hiểm.

 

"Ai đó?" Tôi đứng ở cửa hỏi.

 

"Duyệt Duyệt, là dì đây, dì Hứa đây."

 

Tôi sợ đến mức lập tức chặn cửa lại: 

 

"Dì không được vào, dì đi đi."

 

Dì Hứa, còn tệ hơn cả người xấu.

 

Dì ấy tuy có nét giống mẹ tôi, nhưng mấy hôm trước, dì đã làm mẹ khóc rất lâu, rất lâu.

 

Đó là ngày thứ hai sau khi bố đi, buổi sáng có người bấm chuông.

 

Mẹ ra mở cửa, và dì Hứa đứng ở ngoài. Dì nói dì tên là Hứa Như Ý.

 

Dì nhìn mẹ từ đầu đến chân, rồi cười: 

 

"Quả nhiên, em cũng có vài phần giống chị."

 

Mặt mẹ lúc đó trông rất tệ, tôi chưa từng thấy mẹ như vậy.

 

Nhưng tôi nghĩ dì ấy không giống mẹ lắm.

 

Mẹ của tôi ánh mắt dịu dàng hơn, đẹp hơn, ngay cả Tống Mộc Ân cũng thừa nhận mẹ tôi đẹp hơn mẹ cậu ấy.

 

Dù người khác có giống mẹ đến đâu, tôi cũng chỉ cần liếc qua là biết đâu là mẹ tôi.

 

9

 

Hôm đó, dì Hứa bước vào nhà chúng tôi, đi một vòng từ trong ra ngoài, rồi ngồi xuống ghế sofa.

 

Mẹ bảo tôi vào phòng chơi, nhưng tôi không chịu, tôi muốn ở bên mẹ.

 

Dì Hứa nói: 

 

"Nếu con của tôi mà bướng bỉnh như thế, tôi đã ra tay từ lâu rồi."

 

Mẹ ôm tôi vào lòng: 

 

"Chỉ là trẻ con làm nũng một chút, sao lại gọi là không nghe lời. Con của tôi, có thể dạy dỗ, nhưng không ai được ra tay."

 

Dì Hứa cười: 

 

"Tôi không dạy bảo, sau này ra đời tự nhiên sẽ có người dạy thay."

 

Mẹ nói: 

 

"Chuyện tương lai, không cần chị phải lo."

 

Mẹ tôi nói chuyện lúc nào cũng dịu dàng, đây là lần đầu tôi nghe thấy giọng bà mang theo sự tức giận.

 

Dì Hứa đáp lại: 

 

"Sao lại không liên quan đến tôi? Giang Thời chẳng phải đã nói muốn ly hôn với cô rồi sao? Tiền anh ấy cho hai mẹ con cô sau này, cũng có một nửa là của tôi."

 

Mẹ nhấp một ngụm trà: 

 

"Vậy chị cũng đừng quên, mỗi đồng tiền anh ấy kiếm được bây giờ, đều có một nửa là của tôi."

 

Dì Hứa tức giận rời đi, trước khi đi còn nói: 

 

"Cô chỉ nhờ có khuôn mặt giống tôi mà chiếm lấy tổ ấm này thôi."

 

Mẹ nhìn dì ấy: 

 

"Năm đó nếu chị không rời bỏ anh ấy lúc gia đình anh ấy khó khăn nhất để đi lấy người khác, thì làm sao tôi có cơ hội chiếm lấy tổ ấm này."

 

Lúc đó, mẹ giống như một nữ chiến binh trong phim hoạt hình.

 

Nhưng sau khi dì Hứa rời đi, mẹ lại vào phòng tắm khóc.

 

Tôi nghe thấy mẹ đang nói chuyện với ai đó.

 

Bà nói, nếu bố không thích bà, bà sẽ bị xóa sổ.

 

Bà sẽ tan biến hoàn toàn, không bao giờ gặp lại tôi nữa.

 

Bà còn nói, bà không nên tham lam như vậy.

 

Không nên sau khi có được tình yêu lại còn muốn có con cái quây quần bên mình, không nên sinh ra tôi để rồi tôi phải chịu khổ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận