Mưa Phùn Và Gió
Chương 7
Dì Hứa cười:
"Tôi nào có bản lĩnh đó."
Dì Lâm giận đến muốn đánh dì Hứa, nhưng cuối cùng nhịn lại.
Rồi dì Lâm cũng cười:
"Đương nhiên là cô không có bản lĩnh. Nếu không thì Mạnh Dao đã mất gần một năm, mà cô vẫn chưa thể khiến Giang Thời cưới cô."
"Lúc trước, cô rời bỏ Giang Thời chưa đầy nửa năm, thì Mạnh Dao đã mang thai đứa con của anh ấy rồi."
"So ra, Mạnh Dao vẫn giỏi hơn cô nhiều."
Dì Hứa sững người, rồi lao vào đánh dì Lâm. Người giúp việc cũng nhảy vào giúp dì Lâm.
Cuối cùng, bảo vệ đến can thiệp mới tách được họ ra.
Khi bố trở về, ông lạnh lùng nói với dì Hứa:
"Đừng đến đây nữa. Tôi không muốn gặp cô thêm lần nào nữa."
Dì Hứa khóc hỏi ông:
"Chúng ta không thể quay lại như trước đây sao?"
Bố đáp:
"Không thể. Năm đó trong bệnh viện, khi tôi không ở đó, cô đã ngắt điện thoại Mạnh Dao gọi cho tôi, xóa tin nhắn cô ấy gửi. Vậy mà giờ đây cô còn mơ tưởng đến thứ khác sao?"
"Cô từng cứu tôi, nhưng cũng từng hủy hoại tôi. Từ nay hai chúng ta không còn nợ gì nhau."
Dì Hứa khóc lóc bỏ đi, từ đó không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
24
Khi tôi học lớp lớn ở mẫu giáo, bà nội gợi ý bố đưa tôi chuyển đến một căn biệt thự khác.
Bà nói rằng ngôi nhà đó nằm trong khu vực có nguồn lực giáo dục tốt nhất thành phố.
Nhưng bố không muốn chuyển, ông bảo tôi không cần phải tranh đua trong học tập, chỉ cần khỏe mạnh và lớn lên vui vẻ là được.
Bà nội thở dài:
"Cũng tốt, khỏe mạnh và vui vẻ là quan trọng nhất."
Dù bố rất tốt với tôi, ngày nào cũng dành thời gian ở bên tôi, nhưng tôi vẫn không thích ông.
Mỗi ngày, sau khi cô giúp việc hoàn thành công việc và rời đi, chỉ còn tôi và bố ở nhà.
Tôi tự chơi trong phòng, còn ông thì ở thư phòng xem lại những đoạn video từ camera khi mẹ còn sống.
Ông đã cố gắng đủ mọi cách, nhưng chỉ khôi phục được video của ba tháng trước khi mẹ qua đời.
Ngoài những ngày cuối cùng khi bố mẹ cãi nhau, ba tháng đó hầu hết đều rất yên bình.
Buổi sáng, mẹ nấu bữa sáng, gọi tôi và bố dậy. Sau bữa sáng, mẹ ở nhà dọn dẹp, còn bố đưa tôi đi học mẫu giáo.
Khi tôi và bố không có ở nhà, mẹ bắt đầu vẽ tranh.
Mẹ thích vẽ truyện tranh, rồi tải lên mạng, thu hút được không ít người hâm mộ.
Tôi từng dùng máy tính nhà Tống Mộc Ân để xem truyện tranh đó. Truyện kể về một cô gái bệnh nặng gặp được tình yêu đích thực.
Cô gái bị bạn học lừa đến quán bar, suýt bị bắt nạt, nhưng một chàng trai đã cứu cô.
Cô gái yêu chàng trai ngay từ cái nhìn đầu tiên, và chàng trai không từ chối tình cảm của cô. Họ cùng nhau trải qua bao sóng gió.
Kết thúc câu chuyện, cô gái khỏi bệnh, chàng trai cũng thật lòng yêu cô, họ có một cô con gái và sống một cuộc đời bình dị, hạnh phúc bên nhau.
Tống Mộc Ân nói:
"Chán chết, không hay bằng Ultraman của tớ."
Nhưng tôi thì khóc. Tôi biết đó là câu chuyện mẹ vẽ về chính mình.
Đó là hình dung của mẹ về bản thân.
Mẹ từng kể với tôi rằng bà không phải người của thế giới này.
Bà đến từ một thế giới khác, nơi bà mắc bệnh hiểm nghèo và được đưa đến đây.
Tôi đã kể chuyện này cho cô giáo tôi thích nhất.
Nhưng cô giáo kể lại với bà nội, và bà đã mời bác sĩ tâm lý đến.
Bác sĩ nói rằng đây là cách tiềm thức của tôi tạo ra một lời nói dối đẹp đẽ, để tôi có thể chấp nhận sự ra đi của mẹ.
Chỉ có bố là im lặng.
Sau đó, ông gửi ổ cứng của camera đến trung tâm sửa chữa chuyên nghiệp, nhưng vẫn không thể khôi phục âm thanh trong những khoảnh khắc cuối cùng của mẹ.
Năm đó, bố đầu tư phần lớn tài sản vào một công ty công nghệ ở nước ngoài.
Ông rất may mắn. Đến khi tôi học cấp hai, công ty đó đã trở thành một kỳ lân trong ngành, và bố trở thành cổ đông lớn nhất.
Lúc này, bố mới 34 tuổi, vẫn còn rất trẻ.
Bố và mẹ gặp nhau khi họ 20 tuổi.
Năm đó, ông nội qua đời, bà nội bị tai nạn và nằm trong ICU, tính mạng nguy kịch.