HỨA NHẤT

CHƯƠNG 7

15

Về đến nhà, mặt đất vẫn ngổn ngang.

Tôi ngây người nhìn, lúc đó đi tìm cậu ấy, vội quá, lúc lấy ô, làm đổ cả tủ giày.

Tôi đặt túi xuống đất, rồi đi vào nhà.

Bút màu mua cho Hứa Nhất, mới tinh, còn chưa bóc tem.

Quần áo mua cho Hứa Nhất trên mạng, đang trên đường, vẫn chưa về.

Trên mặt đất cạnh bàn trà, cuốn sổ vẽ nằm im lìm.

Tôi đi qua, lật ra, trang cuối cùng.

Cậu ấy nắn nót viết từng nét——

"Thích".

……

Ngày hôm sau đến đồn cảnh sát lấy lời khai, quả nhiên không ngoài dự đoán, tôi lại gặp Hứa Nhất.

Hôm nay cậu ấy mặc áo sơ mi đen, rũ mắt ngồi đó, cả người toát ra khí chất người sống chớ lại gần.

Rất kỳ lạ, rõ ràng là cùng một người, nhưng lại hoàn toàn khác trước.

Trên trán cậu ấy quấn mấy lớp băng gạc, chắc là do cú đánh bằng thanh sắt tối qua.

Cảnh sát cũng không hỏi tôi nhiều, tôi kể lại tường tận chuyện Hứa Nhất đến nhà tôi như thế nào.

Ra khỏi đồn cảnh sát, tôi đợi ở cửa một lúc, mới đợi được Hứa Nhất.

Cậu ấy nhàn nhạt liếc tôi một cái.

"Hứa Nhất…"

"Tôi không phải Hứa Nhất."

Giọng nam trầm thấp, mang theo chút không kiên nhẫn.

Phải, cậu ấy không phải Hứa Nhất, nhưng tôi đã quen gọi cậu ấy như vậy rồi.

"Đường, Đường tiên sinh, đây là những thứ để lại ở nhà tôi, sổ vẽ, còn có quần áo, mua cho cậu, còn chưa bóc tem. Dù sao tôi cũng không mặc được, nên mang đến cho cậu…"

Tôi đưa túi đồ cho cậu ấy, cậu ấy chỉ rũ mắt nhìn tôi.

Trước đây tôi luôn cảm thấy đôi mắt của Hứa Nhất rất đẹp, rất sáng, giống như chứa vô số vì sao lấp lánh.

Bây giờ đôi mắt của Hứa Nhất cũng rất đẹp, chỉ là, giống như một vũng nước sâu không thấy đáy.

Cậu ấy thở dài.

"Cô cảm thấy bây giờ tôi còn cần những thứ này sao?"

"……"

"Cô Ngụy, có thời gian sắp xếp những thứ này, chi bằng đi cắt tóc đi."

"Còn tôi——, đừng lãng phí tâm tư vào tôi nữa."

"Vô dụng, cũng không cần thiết."

"……"

Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng cậu ấy rời đi, cậu ấy quả nhiên tính tình không tốt, nói chuyện cũng rất thẳng thắn.

Nhưng, Hứa Nhất.

Là cậu muốn gọi tôi là chị, là cậu sợ tiếng sấm rồi đè tôi xuống đất, là cậu muốn ôm tôi ngủ, là cậu mỗi lần đều vui vẻ chờ tôi về nhà.

Người trêu chọc tôi trước là cậu.

Là cậu khiến tôi đối với cuộc sống hỗn loạn, đột nhiên nảy sinh hy vọng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận