03
Từ khi còn nhỏ tôi đã biết, tôi khác với những đứa trẻ khác.
Bất luận đề bài có khó đến đâu, chỉ trong nháy mắt tôi đã có đáp án.
Thần đồng, thiên tài dường như là những từ dành riêng cho tôi.
Nhưng con nhà người khác khi đạt một trăm điểm sẽ được khen thưởng và tuyên dương, còn tôi thì chỉ nhận được những trận mưa đòn roi và bạt tai.
Người phụ nữ đó vung chiếc roi lên lớn giọng gào thét:
"Ai bảo mày thi được một trăm điểm! Sao mày lại đạt được điểm cao hơn Đường Đường!"
Từ đó trở đi, tôi trở thành đứa vô dụng ngốc nghếch trong miệng các bạn học.
Sau khi được nhà họ Ôn tìm về, tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng có thể vén tấm màn che bản thân ra.
Nhưng khi tôi vừa chuyển đến ngôi trường quý tộc này, tôi đã bị bắt nạt và dần dần trở nên ngu ngốc như heo.
Cũng vì thế mà bố mẹ ruột của tôi lại càng chán ghét tôi.
Chỉ có Phó Trì từng đánh trả những kẻ bắt nạt tôi.
Tôi đã từng rụt rè hỏi anh ta:
“Phó Trì, nếu tôi nói trước đây tôi rất thông minh, kiểu mà tất cả các môn đều đạt điểm tuyệt đối, anh có tin không?”
"Tin chứ, tôi tất nhiên là tin rồi."
Phó Trì nở nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi tưởng gương mặt tươi cười của anh ta đang nói dối tôi, cho đến khi anh ta dìm c.h.ế.t tôi trước kỳ thi tuyển sinh đại học.
Anh ta ấn đầu tôi, cười đùa với Ôn Tuyết Đường:
"IQ của cô là do tôi hoán đổi, làm sao tôi có thể không tin được?"
"Thật ra những người bắt nạt cô là do tôi tìm đến, cô càng đau khổ thì tôi càng đổi được nhiều hơn cho Đường Đường."
Anh ta dùng lực trên tay, như đùa giỡn mà cảm thán:
"Vốn dĩ cũng không phải muốn cứu cô nhưng cái dáng vẻ cô đối với tôi biết ơn đến rơi nước mắt, giống như một con ch.ó trung thành vậy, chơi rất vui đó."
Trong tay Ôn Tuyết Đường cầm một cây bút máy màu vàng.
Thân bút tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu sáng hồ nước tối tăm.
Cô ta nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bút máy, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự ghen tị:
"Người thiếu tình thương được nhặt từ bãi rác cũng xứng có IQ cao như vậy."
“Một con gà rừng cũng dám trèo lên đầu tôi, vậy cũng đừng trách tôi cướp nó đi!”
Tôi cố sức vùng vẫy nhưng cho đến khi móng tay tôi bám vào thành bể bị bật tung ra từng mảng, đôi bàn tay đã từng cứu tôi vô số lần vẫn gắt gao đè lên đỉnh đầu tôi.
Ý thức của tôi dần dần mơ hồ, tôi từ từ chìm xuống đáy làn nước lạnh lẽo.
Ánh sáng vàng của cây bút máy vụt tắt, hòa vào cơ thể Ôn Tuyết Đường.
Phó Trì phủi tay, đứng dậy vươn vai:
"Yên tâm đi Đường Đường, em nhất định sẽ là người đứng đầu trong kỳ thi tuyển sinh đại học ở thành phố A năm nay và em cũng sẽ là viên minh châu duy nhất đặt trong lòng bàn tay của bác trai và bác gái."
Hóa ra chỉ đến lúc c.h.ế.t tôi mới biết, Phó Trì liên kết với hệ thống hoán đổi IQ.
Bắt nạt, cứu giúp... Tất cả đều là một vở kịch lớn do anh ta tự biên tự diễn vì để đổi lấy IQ của tôi.
Chẳng trách tôi ngày càng ngu ngốc.
Chẳng trách có rất nhiều ác cảm mà không hề có lý do.
Chẳng trách anh ta luôn đến đúng lúc tôi bị bắt nạt.
Hóa ra tất cả sự cứu giúp và dịu dàng của anh ta đều vì một người khác mà cố ý tiếp cận.
Linh hồn tôi căm hận đến mức chảy ra hai dòng huyết lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.net.vn/cac-nguoi-muon-iq-nghe-khong-lam-ma-doi-co-an-thi-chi-co-an-chua/chuong-2.html.]
Một giọng nói từ đâu đó hỏi tôi:
"Mong muốn của bạn là gì?"
Tôi nói không chút do dự: "Đổi đối tượng hoán đổi thành Phó Tư Yến."
Chỉ cần họ dám bắt nạt tôi thì IQ của họ sẽ bị thay thế bởi IQ của kẻ ngốc.
Để Ôn Tuyết Đường trở thành một kẻ ngốc và để Phó Tư Yến lấy đi mọi thứ của Phó Trì!
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại lúc trước khi bị bắt nạt.
Lần này tôi nhất định phải để bọn chúng bò dưới chân mình như chó.
04
Cũng giống như kiếp trước, trước kỳ thi thử, Ôn Tuyết Đường dẫn người chặn tôi ở lối vào sân thể dục.
Trước mặt tất cả mọi người, cô ta muốn tôi dùng điểm thi làm vật đánh cược để hủy bỏ hôn ước với Phó Trì:
"Ôn Xu Từ, nếu điểm thi thử của tôi vượt qua cô thì cô hãy tự biết chủ động hủy hôn ước với anh Phó Trì."
“Dù sao thì nhà họ Phó cũng sẽ không cho phép một đầu heo ngu ngốc gả vào.”
“Được thôi.” Tôi thờ ơ gật đầu.
Vẻ mặt chế giễu của Ôn Tuyết Đường cứng đờ, dường như không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát đến như vậy.
Tôi nghe có người thắc mắc hỏi:
"Sao Ôn Xu Từ lại đồng ý như vậy? Không phải cô ta cũng thích Phó Trì sao?"
“Nghe nói cô ta mới từ một trường học trong núi chuyển đến, nói không chừng ngay cả hai mươi tám chữ cái tiếng Anh còn không nhận biết hết.”
"Cười c.h.ế.t mất, vậy mà cô ta cũng dám đồng ý? Đến khi có điểm số, cũng đừng xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn mặt ai."
Chỉ có một cô gái có gương mặt tròn do dự nhỏ giọng nói:
"Nhưng điểm của Ôn Tuyết Đường vốn đã cao hơn cô ấy, như vậy… Có phải có chút ỷ mạnh h.i.ế.p yếu?"
Cô ấy chưa kịp nói xong thì bị người bên cạnh trợn trắng mắt nói:
"Gì mà ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, anh Phó và Đường Đường là một cặp trời định, vừa mới trở về cô ta đã nhất quyết dùng hôn ước để chia cắt họ, Đường Đường chỉ đang dùng thực lực để giành lại hạnh phúc của mình mà thôi."
Những lời bàn tán của mọi người xung quanh khiến vẻ mặt Ôn Tuyết Đường càng thêm quyết tâm.
"Nhưng mà – " Tôi chuyển hướng câu chuyện, cười như không cười nhìn Ôn Tuyết Đường:
"Vậy nếu như tôi vượt qua cô thì sao? Cô bò quanh sân thể dục ba vòng rồi quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi được không?"
Tôi vừa dứt lời thì xung quanh lập tức ồn ào, một chàng trai phẫn nộ trừng tôi:
"Ôn Xu Từ, đừng có mà quá đáng!"
"Đúng vậy, đồ vô dụng này có lẽ ngay cả khái niệm vi phân là cái gì cũng không biết, lại còn dám nói xằng nói bậy."
"Đường Đường, cậu đừng lo lắng, cô ta không thể vượt qua điểm của cậu nên mới ở đây nói nhảm."
Ôn Tuyết Đường không hề lo lắng chút nào, cô ta nhìn những vết sẹo xấu xí lộ trên cổ tay tôi một cách ghê tởm rồi che miệng làm ra vẻ nói:
"Eo ôi ~ Các cậu nhìn tay của cô ta kìa, trông như bị đám sâu bọ bò vậy, ghê quá."
Tôi cười khẩy, giơ tay lên và bước đến gần cô ta:
"Tôi sẽ không coi những vết sẹo này là sự xấu hổ của tôi, nên cảm thấy đáng xấu hổ là các người, là người mẹ ruột không được c.h.ế.t một cách tử tế của cô và còn cả cô nữa, đồ vô liêm sỉ đã cướp đi cuộc đời của tôi!”
“Hãy đợi mà dập đầu với tôi đi, cái thứ không ra gì.”
Tôi vỗ nhẹ lên mặt Ôn Tuyết Đường, đẩy vai cô ta rồi đi qua.
Cô ta cho rằng sau lần bắt nạt lần trước, IQ của tôi chắc chắn đã bị cô ta đổi.
Nhưng lần này, cô ta nhất định phải thất vọng rồi.
Bởi vì người bị thay đổi IQ là cô ta.