Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức

Chương 99 Toàn Cung Lột Xác Mới

Lục Thanh Nhi luyện công tới gần sáng thì buồn ngủ quá, nàng liền ngủ thiếp đi. Khi ánh sáng ban mai bắt đầu chiếu vào mi mắt, chúng nữ đang ngủ say cũng dần dần tỉnh lại.

Phản ứng đầu tiên của bọn họ, là lấy tay che miệng của mình, tránh cho bản thân kinh hô thành tiếng. Nhưng vẫn có người không nhịn được hét lên thất thanh:

“Trời ơi, cái gì thế này?”

Bởi vì trước mặt nàng, cả hồ nước màu đỏ trong suốt hôm qua giờ đã bị một lớp bùn đen bao phủ toàn bộ bề mặt, lớp bùn dày đến mức không nhìn xuyên qua được, cứ như một lớp đất vậy.

Mà đống bùn đen này còn mang theo một mùi hôi thối tanh tưởi vô cùng khó chịu, khiến không ít người kinh hô thành tiếng.

Lục Thanh Nhi nghe tiếng la hét thất thanh cũng giật mình tỉnh lại, sau khi nhìn một màn trước mắt cũng không khỏi trợn mắt nửa ngày.

Trước mặt nàng toàn là những người vừa xa lạ vừa quen thuộc, mới hôm qua, chúng nữ trông còn bần bần hèn hèn, tàn tạ tiều tụy đến mức nào, giờ đây cả đám hơn năm mươi người giống như năm mươi đóa hoa sen trên hồ nước bùn đen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Ai nấy đều được thay thế bởi làn da trắng hồng rạng rỡ, mịn màng như tơ lụa, căng tràn như mỡ đông. Mà từng khối thịt bó cơ đều đầy đặn không quá gầy cũng không quá mập.

Nhìn xuống một chút, vòng một sung mãn mà kiêu hãnh ngẩng cao đầu, vòng eo thon gọn linh hoạt như yêu xà, mà vòng ba thì không khác gì siêu mẫu.

Chỉ sau một đêm, Thiên Nữ Tối Cường Cung toàn bộ lột xác, đã xứng với cái danh “Thiên Nữ”.

Mọi người nhìn nhau, rồi đều nhìn về phía Lục Thanh Nhi, trong lòng vô cùng cảm kích. Như đã thống nhất từ khi nào, cả đám đồng loạt quỳ xuống.

“Chúng ta nguyện sống chết không sờn, tính mạng này đều giao cho Cung Chủ, không từ nguy nan, không quản sóng gió. Một lòng vì Thiên Nữ Tối Cường Cung!”

“Được rồi, được rồi! Các tỷ mau thu dọn đống bùn đất này rồi tắm rửa thay đồ đi thôi, chỗ này hôi như vậy, không tiện nói chuyện.”

Chúng nữ cũng có cùng suy nghĩ này, ngay lập tức cả đám xắn tay áo vớt từng lớp bùn đất ném ra ngoài. Thật diệu kỳ là lớp dược liệu màu đỏ ở dưới chẳng hề nhiễm tí bẩn nào, giống như nó và lớp bùn ở hai nơi khác nhau.

Rất nhanh, mỗi người vớt ba lần đã có thể dọn sạch hồ nước, Lục Thanh Nhi dùng một cái bình đặc chế được mua từ hệ thống hút hết chỗ dược liệu vẫn còn nhiều như một cái hồ bơi cất vào, sau này có đệ tử mới gia nhập lại lấy ra cho họ ngâm mình là được.

Vũ Lâm, Cao Chiêu và Cao Kiến đến gần trưa mới mở cửa ra ngoài, sau khi nhìn thấy chúng nữ thì đều ngẩn người:

“Mấy người này là ai vậy?”

Cao Kiến dụi dụi mắt hỏi, hắn không nhớ mình có quen một đám nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần thế này.

“Hạnh Nhi! Muội…muội…”

Cao Chiêu run rẩy nhìn một thân ảnh đang trìu mến xem hắn, đôi môi mấp máy nửa ngày cũng không phát ra tiếng. Bởi vì Vũ Hạnh đã thay đổi một trời một vực, từ một mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn trực tiếp lột xác thành tuyệt thế mỹ nhân phong hoa tuyết nguyệt.

Chỉ có Vũ Lâm là bình tĩnh hơn, hắn nói:

“Dưới tác dụng của đan dược đó, bọn họ đã được thanh lọc toàn bộ tạp chất trong thân thể, nói là sinh ra lần nữa cũng không ngoa, thế nên tự nhiên là thay đổi một trời một vực rồi.”

Cho dù tỏ ra bình tĩnh như vậy, nhưng trong lòng Vũ Lâm cũng đang điên cuồng diễn ra sóng to gió lớn, hắn cũng biết tác dụng của Thông Kinh Tục Cốt Đan, nhưng không ngờ hiệu quả viên đan dược mà Cung Chủ lấy ra lại mạnh đến như vậy. Tất cả bọn họ, kể cả con hắn đều lột xác gần như là hoàn toàn mới.

Một ngày lại lặng lẽ trôi qua.

Hôm nay, mười vị Trưởng Lão đích thân dẫn dắt các tỷ muội mới gia nhập đến bàn nhiệm vụ để tiếp nhận nhiệm vụ ngày, giải thích về cống hiến và cách kiếm điểm cống hiến, còn có cách đổi vật phẩm tu luyện.

Sau đó, mọi người chia ra đi làm nhiệm vụ ngày, Cao Chiêu và Cao Kiến đều tu luyện khắc khổ ở khu vực ngoại môn, Vũ Lâm cũng một mực không đi ra ngoài.

Lúc này, chỉ có Lục Thanh Nhi là nhàn rỗi nhất, nàng tiện tay đốn hạ vài cây trúc và chế ra một cái khung treo võng, sau đó đặt võng dưới gốc cây lớn tại sân tỷ võ, trực tiếp nằm ở đó ngủ trưa.

So với Lục Thanh Nhi nhàn nhã, trong Yên Hưng Trấn, mọi thứ không hề bình tĩnh như thế.

Quách Hào tức giận đá bay một cái ghế ra khỏi cửa sổ, đây đã là cái ghế thứ mười hắn đá ra ngoài trong ngày hôm nay.

Nửa tháng trước, hắn phái ba vị Trưởng Lão đến ngoại vi Thiên Nữ Tối Cường Cung chờ đợi bất kỳ một ai ra khỏi cung liền giết chết, trong ba người có hai người là Vũ Phách Cửu Trọng, người còn lại là Vũ Phách Bát Trọng.

Thực lực như thế, trong cấp bậc “Nhân” không hề có đối thủ, mà ba người họ còn có trận pháp hợp kích, khi thi triển ra đến cả người cấp Tướng cũng không dễ chịu.

Trận thế như vậy, nói là vô địch trong cấp “Nhân” cũng không ngoa, thế nhưng đã nửa tháng rồi không thấy tung tích của bọn họ đâu.

Theo ước hẹn, cho dù nhiệm vụ có thành công hay không, đầu tháng phải quay về Quách Gia vì có đại lễ cần bọn họ góp mặt, kết quả là trễ ba ngày rồi vẫn không thấy bọn họ quay về.

Lo lắng không yên, Quách Hào liền cử Đại Trưởng Lão chiến lực Vũ Phách Cửu Trọng Đỉnh Phong đi thăm dò Thiên Nữ Tối Cường Cung xem có thấy ba vị Trưởng Lão hay không.

Vừa đến nơi, Đại Trưởng Lão lập tức thấy ba cái xác bị treo ở một cành cây trước cửa Thiên Nữ Tối Cường Cung không xa, mà trang phục trên thân bọn họ, chính là y phục đặc trưng của cao tầng Quách Gia.

Một cái xác bị một đòn nện vỡ lồng ngực, hai cái xác thì mất đầu, cả ba được treo lên thị chúng, đây chính là một cái tát cực mạnh đối với căn cơ và mặt mũi của Quách Gia.

Quách Hào nghe tin liền tức đến mức phun ra một ngụm máu, toàn thân vô lực ngã ra đất, mà toàn bộ cao tầng Quách Gia cũng vì chuyện này mà hỗn loạn không thôi.

Mà Thiên Nữ Tối Cường Cung uy danh đã vang xa trong Yên Hưng Trấn, từ mọi con đường ngõ hẻm đều lưu truyền câu chuyện của mười một vị nữ tử truyền kỳ, khiến Quách Gia ăn quả đắng nhưng không cách nào báo thù.

“Gia chủ, không bằng chúng ta thỉnh các lão tổ ra mặt đi thôi, chuyện này đã không còn đơn giản nữa!”

Đại Trưởng Lão nhìn qua Quách Hào, trong ánh mắt của hắn tràn đầy vẻ bi thống và hận thù. Các vị Trưởng Lão đều là thân huynh đệ của hắn, vậy mà dưới tay Thiên Nữ Tối Cường Cung cứ như vậy vẫn lạc hết bốn người.

Mọi người trong đại điện cũng nhao nhao phản ứng, ai cũng muốn Quách Hào thông báo với các lão tổ đi ra để đòi lại công đạo cho Quách Gia.

“Im hết đi! Các ngươi thì biết cái gì?”

Quách Hào tức đến nổ phổi, lần này hắn không còn cái ghế nào để đá bay nữa, hắn trực tiếp đá cái bàn bay ra ngoài.

“Chủ Tông có lệnh, các lão tổ đã là cường giả cấp Tướng, sắp tới có thể còn đột phá lên Suất Cấp, đều đã ở bậc “Địa”, cái đám Thiên Nữ Tối Cường Cung kia chỉ mới ở cấp “Nhân”, làm sao có thể động thủ với bọn chúng?”

“Năm mươi năm trước, Khải gia vi phạm lệnh cấm, toàn bộ cường giả bị Chủ Tông đánh chết, cửa nát nhà tan, biến mất khỏi Yên Hưng Trấn, các ngươi không nhớ hay sao?”

Nghe Quách Hào quát mắng, cả đám đều im lặng, không dám hé răng nửa lời. Đại Trưởng Lão nghiến răng nói:

“Nhưng không lẽ, chúng ta cứ phải ngậm cái bồ hòn này sao?”

“Tất nhiên là không!”

Quách Hào lạnh lùng nói, hắn phất tay:

“Đi đến Triệu Gia tìm Gia Chủ của họ đặt một lịch hẹn cho ta, nói ta muốn đích thân thương lượng với Triệu Vô Dung một ít chuyện!”

Hết chương 99…

Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận