Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức

Chương 97 Đấm Cung Chủ Mới

“Hệ thống tỷ, kích hoạt Cừu Hận Thể đi!”

[Đã xác nhận tiêu hao một lượt sử dụng Chung Cực Cừu Hận Thể!]

Bên ngoài, Lục Thanh Nhi trông chẳng có chút thay đổi nào, nàng chỉ đơn thuần là nhắm mắt lại và dang hai tay ra hai bên, tạo thành một hình chữ Đại to lớn.

Vũ Lâm nhìn nửa ngày cũng không hiểu vị cung chủ này muốn làm gì, đám người chúng nữ đứng đó cũng là một mặt ngây ngốc:

“Cứ mặc sức mà đánh, ý là sao?”

Vũ Hạnh khó hiểu, trong đầu một mảng u mê, vừa định quay sang hỏi Kim Châu thì chợt phát hiện có điều không đúng.

Kim Châu lúc này hơi thở đang vô cùng nặng nề, trên gương mặt không biết từ khi nào đã được bao phủ một lớp hồng sắc. Mà ánh mắt của nàng lúc này khiến Vũ Hạnh sợ hãi không thôi.

Nó đỏ rực!

Vũ Hạnh liền vội vàng nhìn sang vị tỷ muội khác muốn thông báo tình hình nguy hiểm của Kim Châu, thì nàng lại phát hiện An Yên đang đứng sau lưng mình cũng một bộ dạng hung thần ác sát, mắt đỏ tai hồng, hàm răng nghiến chặt.

“Chuyện gì vậy?”

Vũ Hạnh quả thực ngơ ngác, nhưng ngay lập tức, nàng cảm thấy sâu bên trong thân tâm mình, một trận ủy khuất và nhớ nhung kéo đến như một cơn lũ.

“Mẫu thân…”

Hình ảnh mẫu thân hiền từ ngày nàng còn nhỏ vốn đã khá nhạt nhòa trong tâm trí, vậy mà lúc này lại từ từ xuất hiện trong ánh mắt của nàng, mà khuôn mặt hiền từ của bà lại rõ mồn một giống như thực sự đang hiện diện trước mặt.

Nhưng chỉ được vài giây đoàn tụ cùng mẫu thân, một con rắn khổng lồ từ phía sau bất chợt lao tới, không một chút trì hoãn há cái miệng rộng đỏ rực nuốt trọn bà ấy một cách nhanh chóng, Vũ Hạnh chỉ có thể trơ mắt ếch nhìn mẫu thân vừa đoàn tụ đã bị nuốt mất.

Trong lòng Vũ Hạnh, ngọn lửa giận dữ và hận thù đối với loài rắn đã từng cướp đi mạng sống của mẫu thân nàng giờ đây bùng cháy hơn bao giờ hết, đôi mắt dần dần đỏ lên, nước mắt chảy xuống lọt vào kẽ răng đang nghiến chặt của nàng.

“Rắn! Ta ghét rắn! Ta muốn giết hết!”

Chỉ trong thoáng chốc, Vũ Hạnh cũng giống với Kim Châu và An Yên, đều bị khơi gợi lên những ý ức đau buồn sầu thảm nhất trong quá khứ, sau đó đốt cháy lên cừu hận mãnh liệt nhất bên trong bản tâm của họ,

Rất nhanh, toàn bộ người ở đây đều có chung một biểu hiện, trong miệng không ngừng rít gào từng câu chửi rủa.

Vũ Lâm đứng ở xa nhìn cảnh này mà trợn trắng mắt, ngay cả con gái yêu quý luôn dịu dàng nết na của mình hiện tại đang cùng một đám người điên cuồng gào thét, hắn không tin Vũ Hạnh lại có thể làm ra hành vi đó.

Chỉ có Thái Dương và Minh Nguyệt lúc này mới nhận ra vì sao mình không cần tham gia hoạt động hôm nay, bởi vì việc này các nàng đã sớm được trải nghiệm trong đại lao của Quách Gia rồi. 

Lần đó điên cuồng đánh Lục Thanh Nhi hai ngày hai đêm, sau khi đánh xong các nàng mệt đến mức ngất đi ngay khi lấy lại thần trí, giờ nghĩ lại vẫn còn sợ hãi.

Nhưng bù lại, lợi thế khi có được Tâm cảnh tĩnh lặng như mặt nước lại mang đến cho các nàng lợi thế không tưởng, cho dù về tốc độ tu luyện hay tốc độ lĩnh ngộ Vũ Kỹ, hai người Thái Dương và Minh Nguyệt đều ăn đứt các tỷ muội trong cung, con đường tu luyện cứ như một đoạn đường được trải thảm đỏ cho các nàng đi qua vậy, không hề có chút khó khăn nào.

Và giờ đây, rốt cuộc Lục Thanh Nhi lại lần nữa đem năng lực này ra, lần này là một lúc muốn năm mươi bốn người lao vào quần ẩu mình sao? Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi các nàng cũng không dám nghĩ rồi.

Đúng như hai nàng dự đoán, trong tình huống cằm của ba người nam nhân đã há ra đến mức sắp chạm tới gót chân, năm mươi ba người bắt đầu điên cuồng lao vào đấm đá túi bụi, mục tiêu chính là Lục Thanh Nhi đang đứng yên bất động.

Không chỉ đánh thường, mà là vừa đánh vừa chửi, mỗi người đều dùng toàn bộ khí lực từ khi mới sinh ra để chửi, vừa chửi vừa đánh, không hề ngừng lại.

Cứ như vậy, mặt trời dần dần lên cao, giữa trưa đã điểm, ba người Vũ Lâm và Cao Chiêu, Cao Kiến cùng Thái Dương và Minh Nguyệt an tĩnh ăn trưa dưới gốc cây nhìn cả đám người thi nhau hành hung cung chủ của mình.

Mà vị cung chủ kia cũng không nhàn rỗi, một tay cầm nắm cơm, một tay cầm cốc nước, cũng đang thưởng thức bữa trưa của mình.

Đối với thân thể của Lục Thanh Nhi hiện tại, lực đạo của mọi người bây giờ đánh vào người nàng, ngay cả nhột cũng không cảm thấy, thế nên dù cho có bị quần ẩu thì nàng vẫn rất thảnh thơi, đứng yên không ngừng hít thở luyện khí công võ thuật.

Cứ như thế, hai ngày trôi qua.

Cho đến khi người cuối cùng tung ra một cú đấm yếu ớt, cô nàng này cũng đã nằm lăn quay ra đất ngất xỉu.

Suốt hai ngày, không ăn không ngủ, chỉ đánh và đánh, điên cuồng chà đạp, ngay sau khi Cừu Hận Thể của Lục Thanh Nhi hết tác dụng, các nàng lập tức mệt quá mà hôn mê.

Những người còn tỉnh nhanh chóng đút Linh Thủy vào miệng các nàng. Được cấp nước, chúng nữ lần lượt thay phiên nhau tỉnh lại. Việc đầu tiên các nàng làm là quỳ xuống xin lỗi Cung Chủ, bởi vì tuy điên điên loạn loạn đánh Lục Thanh Nhi bằng cả mạng sống, nhưng bọn họ sau khi tỉnh lại đều nhớ rất rõ mình đã làm gì.

Lục Thanh Nhi vội vàng khuyên can, sau đó mới kể lại toàn bộ lý do diễn ra tràng cảnh đánh đập cung chủ này. Mà khi nghe ra ý tứ của Lục Thanh Nhi, Vũ Lâm lại càng không thể tin nổi, chỉ đánh một trận liền có thể luyện được Tâm Như Chỉ Thủy, có thật không vậy?

Ôm mối nghi hoặc, hắn liền quay sang Vũ Hạnh hỏi:

“Tiểu Hạnh, hiện tại con cảm thấy thế nào?”

“Con cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, dường như khi đó con thù hận loài rắn cũng là một chuyện khá vô lý, quy luật sinh tồn mà thôi, là do mẫu thân vận khí không tốt, số kiếp đã tuyệt.”

“Dù có huyết tẩy toàn bộ loài rắn trên thế gian đi nữa, mẫu thân cũng sẽ không quay về được, vậy ôm mối hận này, có ích gì?”

Nghe con gái nói một hơi những câu này, đồng tử Vũ Lâm co rút lại.

“Vô oán, vô niệm, vô sầu vô lo, vô hỉ vô nộ! Đây là! Tâm Như Chỉ Thủy, tĩnh lặng như mặt hồ!”

Mọi người nghe vậy liền cẩn thận suy nghĩ một lúc, quả thật cảm thấy những cảm xúc tiêu cực trong lòng mình đã biến đi lúc nào không hay.

“Được rồi, đả thông tâm cảnh đã xong, tiếp theo, chính là bồi dưỡng căn cơ!”

Lục Thanh Nhi mỉm cười hô lớn:

“Thái Dương tỷ, Minh Nguyệt tỷ cũng tới đây đi, cái này có tác dụng với cả các tỷ!”

Hai người nghe thấy cũng có phần mình liền hưng phấn tiến tới, mà theo sự dẫn dắt của Lục Thanh Nhi, mọi người cùng tiến về phía võ đài.

Nhưng khác với võ đài thường ngày, lúc này trên đó đã được quây lại bởi rất nhiều cây trúc được cắt và bện chặt chẽ.

Bên trong khu vực bị quây lại này, tràn ngập Linh Thủy được vận chuyển từ hồ sen ngoài kia, đổ đầy sát vách. Và tất nhiên, thành quả này là công lao của bốn người rảnh rỗi hai ngày hôm qua.

Lục Thanh Nhi gật đầu, sau đó liền từ trong túi không gian của hệ thống lấy ra một cái hộp ngọc được nàng mua với cái giá bằng cả cung tích lũy làm nhiệm vụ ngày trong nửa tháng.

Mở nắp hộp ngọc, một viên đan dược đỏ rực như màu máu sáng bóng nằm gọn bên trong, khí tức ôn hòa từ viên đan phát ra khiến mọi người đều rất thoải mái, khẽ hít một hơi thật sâu.

Cung Chủ của chúng ta cũng không trì hoãn bao nhiêu thời gian, lập tức ném đan dược vào trong cái “bể bơi” vừa được kiến tạo.

Vừa chạm vào nước, đan dược lập tức tan ra, sắc đỏ nhanh chóng bao phủ cả hồ bơi, biến nó thành một cái hồ đỏ rực như màu máu.

“Đây là…đan dược thất phẩm!!!”

Vũ Lâm kinh hô thành tiếng, chạy như điên về phía hồ nước, ánh mắt sáng rỡ:

“Thông Kinh Tục Cốt Đan! Chí bảo tôi luyện căn cốt, chỉ có những siêu cấp thế lực mới có thứ này để rèn luyện hậu bối a!”

“Ngâm trong nước tắm này, có thể thông kinh tục cốt, loại bỏ tạp chất trong cơ bắp, xương cốt và kinh mạch, từ đó bồi dưỡng ra một cường giả có thân thể hoàn mỹ nhất.

Mà ngoài công dụng đó ra, có còn giúp người ta sở hữu kinh mạch dày rộng hơn người khác, khiến cho uy lực đòn thế đánh ra mạnh hơn rất nhiều, tốc độ thu nạp linh khí cũng dựa vào độ rộng kinh mạch mà tăng cao, hỗ trợ đáng kể tốc độ tu luyện.”

Mà nghe thế, mọi người đều hít một hơi thật sâu, khát khao muốn nhảy vào cái hồ bơi đó.

“Vũ Lâm Trưởng Lão nói rất đúng, thế nhưng cái này nên gọi là Thiên Nữ Tẩy Tủy Đan, tác dụng so với thứ người vừa nói giống hệt, chỉ có điều Nam Nhân ngâm mình không có tác dụng, còn Nữ Nhân thì nhận được lợi ích gấp mấy lần so với Thông Kinh Tục Cốt Đan.”

“Mạnh như vậy sao? Đan dược mà còn phân biệt giới tính, mẹ nó!”

Hết chương 97…

Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận