Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức
Chương 85 Chuộc người.
“Đại ca! Bọn chúng ở đằng kia!”
Tam Đệ Lê Thủ không ngừng chỉ trỏ phương hướng, đại ca của hắn đi đầu, hùng hổ kéo theo một nhóm hơn ba mươi người đi sâu vào trong Hắc Thị, đội hình vô cùng hầm hố, đi đến đâu cũng tỏa ra sát khí ngút trời khiến ai nấy đều chú ý.
“Hắc Thủ Bang hôm nay làm sao vậy nhỉ? Dường như bọn chúng muốn đi tính sổ với ai đó?”
“Là ai to gan như vậy? Chắc là người lần đầu đến hắc thị rồi.”
“Đúng thế, nếu từng tới hắc thị đủ nhiều thì sẽ biết luật ngầm a, chắc hẳn tên đó đã bị móc túi nhưng cố tình truy cứu.”
“Có chuyện hay để xem rồi, mau đi theo!”
Đoàn người đã đông đến hàng trăm, nhân số vô cùng náo nhiệt.
“Đó! Chính là nữ nhân áo lục nhạt kia đã đánh ta!”
Lê Thủ nhìn thấy Lục Thanh Nhi liền nghiến răng ken két, cơn đau ở tay dường như lại nặng hơn một chút.
Mọi người đều đưa mắt nhìn, trước mặt họ là một dàn mỹ nhân, ai cũng như hoa như ngọc, chỉ có năm người là nhìn bần bần hèn hèn một chút, những người khác đều tuyệt thế vô song.
Còn người mà Lê Thủ nhắm đến thì càng là mỹ nhân hại nước hại dân, chỉ nhìn vài giây mà cả đám đều miệng khô lưỡi đắng.
“Ê! Có lộn không mày? Sao ta thấy bọn họ giống nữ nhân đến mười phần, không thể nào là nam nhân được!”
Càng nhìn chúng nữ, tên đại ca càng thấy phán đoán của mình rất sai, những gương mặt yêu kiều và thân thể đầy đặn kia không thể nào cải trang được.
“Vậy đại ca cứ thử ra tay với ả xem, huynh chỉ cần ra tay là sẽ biết thật hay giả ngay!”
“Ừm!”
Tên đại ca gật đầu, hắn hít sâu một hơi, từ từ đi về phía chúng nữ, thân ảnh thấp thoáng luồn lách giữa đám đông.
“Đó là Lách Người Ẩn Thân Thuật, tuyệt kỹ móc túi đỉnh cao của Hắc Thủ!”
“Trời! Bảo sao lần đó ta bị móc sạch tiền mà không hề hay biết, tên này cứ như đang tàng hình vậy!”
“Hắn lách mình trong đám đông nhanh như thế mà không ai nhận ra cả, không hổ danh là Hắc Thủ!”
Đám đông vô cùng phấn khích, chờ đợi khoảnh khắc đám mỹ nhân gặp họa.
Hắc thủ nhẹ nhàng luồn lách, chẳng mấy chốc đã tiếp cận đám người Lục Thanh Nhi. Cô nàng lúc này đang cầm trên tay túi tiền nặng trĩu không ngừng tung hứng giống như mời gọi người đến cướp giật vậy.
Đối với một lời mời lịch sự như thế, Hắc Thủ đương nhiên không cách nào chối từ, hắn lập tức sử dụng thủ pháp chôm đồ gia truyền của mình, mục tiêu là túi tiền đầy mê hoặc kia.
Pặc!
Nhưng Hắc Thủ vạn lần đều không nghĩ đến, cánh tay đang lén lút chìa ra của mình lại bị một nắm tay khác âm thầm chộp lấy.
“Tiểu tử! Không muốn chết thì đừng làm rộn!”
Hắc Thủ giật mình, hắn không hề cảm giác được có kẻ nào tiếp cận mình, vậy mà người này không một tiếng động đã xuất hiện sau lưng hắn, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người chết xem thấu toàn cơ thể của Hắc Thủ.
Cảm nhận lực tay mạnh mẽ như muốn siết nát xương cốt đang dần dần bóp lấy cổ tay mình, Hắc Thủ sợ đến toàn thân rét run, khí thế âm thầm tỏa ra của người kia áp bách khủng khiếp đến mức ngay cả thả ra Chân Khí hắn cũng không dám, đây là biểu hiện của người có tu vi áp đảo tuyệt đối mới có thể làm được.
“Tiền bối, tiểu nhân vô ý mạo phạm, không biết những nữ nhân này là người của tiền bối, mong người giơ cao đánh khẽ.”
Vũ Lâm cũng không muốn gây chú ý, hắn liền vung tay ném bay tên móc túi ra xa, liếc nhìn Lục Thanh Nhi một cái âm thầm gật đầu, sau đó không quên nháy mắt với con gái cưng Vũ Hạnh một cái.
Đám đàn em của Hắc Thủ Bang đang chờ đợi đại ca khải hoàn trở về thì chợt thấy một cái bóng đen lao tới, còn chưa kịp định thần thì cái bóng càng lúc càng rõ ràng, đến khi nhận ra đó là đại ca của mình thì đã quá muộn. Tên này cắm thẳng mặt xuống đất, tại điểm va chạm phát ra một vụ nổ khủng bố, khói bụi mịt mù.
Diễn biến này cũng được vô số người đang xem náo nhiệt gần đó thu vào trong mắt.
“Hóa ra là người của một cường giả bí ẩn đang đi chợ thay hắn.”
“Hắc Thủ Bang hôm nay xui xẻo rồi, không ngờ lại chọc đến thị nữ của cường giả.”
“Tên Hắc Thủ đó là Vũ Sư cao trọng đó, vậy mà người mặc áo choàng kia một ném là xong chuyện, thực lực của hắn có khi nào là Vũ Phách không?”
“Ít nhất cũng là Vũ Phách, thực lực này đã sánh ngang với các đại Gia Chủ các thế lực trong Nguyệt Long Trấn rồi.”
Mọi người bàn tán xôn xao, Hắc Thủ Bang thì đã sớm nhận ra kèo không thơm nên đã lập tức chuồn thẳng, ở lại lâu chỉ sợ cường giả kia không vừa mắt mà diệt luôn cả bang thì ngu người.
Nhờ sự ra tay của Vũ Lâm, đám người Lục Thanh Nhi đi chợ thoải mái hơn hẳn, các nàng lần này tiêu xài thoải mái để mua sắm tài nguyên tu luyện, dù sao thì thời gian qua kim tiền tích lũy khi làm nhiệm vụ ngày không có giá trị sử dụng, lần này đi chợ các nàng đều không chút tiếc nuối mà thu mua hết những gì vừa ý.
Năm cô bé mới gia nhập thấy các tỷ tỷ vung tiền như rác mà hoa cả mắt, bọn họ bốc vác cả ngày mới được mười kim tiền để mua thức ăn, các vị tỷ tỷ này thì một lần ném ra mấy nghìn để mua mấy cục đá, mấy cây cỏ, quá phá sản rồi!
Tiếp tục hành tẩu trong chợ đen, sau hai tiếng không ngừng mua sắm và dạo chơi thì chúng nữ rốt cuộc đã đến địa điểm buôn bán nô lệ mà năm cô gái được bán ra.
Trong hai tiếng này, có vô số kẻ không có mắt ra mặt kiếm chuyện với chúng nữ, nhưng có Cao Chiêu, Cao Kiến và siêu cấp cuồng con Vũ Lâm bảo kê nên chẳng có chuyện gì lớn cả.
Lục Thanh Nhi vô cùng hài lòng vì quyết định sáng suốt của bản thân mình khi để Vũ Lâm làm ngoại môn trưởng lão. Có ông ta ra mặt, rất nhiều chuyện dễ làm nha.
Đến khu vực buôn bán nô lệ, Lục Thanh Nhi cùng chúng nữ không kìm được mà toàn thân run lên, trong ánh mắt lóe lên một tia sát cơ.
Hàng chục cô gái tuổi mới đôi mươi ngồi một góc, gương mặt vô thần, tay còng xích sắt đang bị vô số tên nam nhân nhìn và đánh giá với ánh mắt cực kỳ đê tiện.
“Vũ Lâm tiền bối!”
Lục Thanh Nhi khẽ nhìn sang Vũ Lâm gật đầu.
“Được!”
Vũ Lâm hiểu ý, liền tiến tới chỗ của tên lái buôn, nói:
“Toàn bộ hai mươi tư nữ nhân này, ta mua với giá một viên Tăng Nguyên Đan Cao Phẩm một người!”
“Cái gì?”
Toàn trường ồ lên kinh ngạc, Tăng Nguyên Đan tuy chỉ là đan dược nhất phẩm bình thường, nhưng cũng có giá trị không nhỏ, giá trị của một viên Trung Phẩm đã lên tới hàng nghìn kim tiền.
Ấy vậy mà người này lại dùng đan dược đạt đến Cao Phẩm để giao dịch, giá trị một viên đã lên đến gần năm nghìn rồi.
Một nữ nô lệ cũng chỉ có giá một nghìn kim tiền mà thôi, vụ làm ăn lời như vậy, lái buôn tất nhiên là lập tức đồng ý.
Thế là chưa đến mười phút, Thiên Nữ Tối Cường Cung đã có thêm hai mươi bốn người gia nhập.
Nơi này đông người, Lục Thanh Nhi cũng không muốn tiết lộ bất kì thông tin gì của Thiên Nữ Tối Cường Cung, nàng cũng chỉ giả vờ là thị nữ của Vũ Lâm, cùng những vị tỉ tỉ mới quen này đi ra khỏi chợ đen.
Chúng nữ vừa được mua thẫn thời đi theo đoàn người, gương mặt cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bọn họ rồi sẽ phải đối mặt với vô số khổ cực mà thôi.
Cứ như thế cả đám rời khỏi Hắc Thị, lặng lẽ ra khỏi Nguyệt Long Trấn.
…
Hết chương 85…
Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh
Nếu các bác có lòng ủng hộ thì mình xin nhận ở đây:
MoMo: 0963617753 Ngo Duc Anh Tuan
MB Bank: 927105201314 Ngo Duc Anh Tuan
Top Donate:
1. Hoàng Lão Tà: 500k vnđ
2. Dien Van Dung: 100k vnđ
3. Hải Linh Lan: 50k vnđ
(Tác vô cùng cảm ơn tấm lòng của các bạn)
Chạm raw rồi nên xin phép mọi người tốc độ chậm lại, mỗi ngày 1 chap thôi nha, tại hạ làm 1 ngày 12 tiếng lận hông viết nổi :<
Bên TLVGD thì re-up nên vẫn ra đều 2ch 1 ngày, bác nào đói qua đó đọc nhaaaa