Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức

Chương 89 Vũ Giả thì thế nào? Mới

“Chà chà, đệ tử của quý Bang có vẻ rất biết nhường nhịn nữ nhân nha, bội phục bội phục!”

Lục Thanh Nhi cười cười nhìn qua Cuồng Sư, tên này sắc mặt không biết từ khi nào đã trở nên đỏ hồng. Chúng đệ tử và cao tầng của Hổ Đầu Bang cũng không khác là mấy, khuôn mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi.

Ngược lại, trong trận thế của Thiên Nữ Tối Cường Cung vô cùng hưng phấn, từng tiếng hoan hô vang lên không ngừng. Chúng nữ thiếu điều muốn tại chỗ làm ra một cái băng rôn để cổ vũ cho các vị Trưởng Lão.

Cuồng Sư dù sao cũng là chủ nhân của một thế lực, hắn nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình, khẽ nở một nụ cười gượng gạo:

“Quý Cung quả thật nhân tài lớp lớp, tại hạ vô cùng ngưỡng mộ. Ván thứ ba này, không biết Lục Cung Chủ sẽ đề cử ai?”

“Cứ theo thứ tự tuổi tác thôi.”

Lục Thanh Nhi nói xong, khẽ mỉm cười nhìn Thúy Hằng, nhẹ nhàng hỏi:

“Bát Trưởng Lão, tỷ ra trận nhé?”

“Không thành vấn đề!”

Thúy Hằng đã sớm biết mình sẽ được gọi lên đài lần này, nàng ung dung đi xuống, theo sau là vô số tiếng cổ vũ của các tỷ muội.

“Cố lên Bát Trưởng Lão, gõ bể đầu tụi nó đi!”

“Bát Trưởng Lão uy vũ!”

Thúy Hằng cười khổ không thôi, nàng từ từ đi đến trung tâm võ đài, một cỗ khí tức nhàn nhạt hiển hiện, ánh mắt sắc bén nhìn về đám người Hổ Đầu Bang đệ tử xung quanh:

“Tiểu nữ Thúy Hằng, Bát Trưởng Lão Thiên Nữ Tối Cường Cung, Tu vi Linh Sĩ Tứ Trọng. Xin chỉ giáo!”

Toàn trường lặng ngắt như tờ, không có một ai đứng ra, bởi vì toàn bộ Hổ Đầu Bang, cũng chỉ có một vị Linh Giả mà thôi.

Bất quá, vị Linh Giả này cũng chỉ là một môn khách của Hổ Đầu Bang, quan hệ của hắn giống như là một cuộc giao dịch vậy. Hổ Đầu Bang chi trả chi phí sinh hoạt cho hắn, cung cấp nguyên liệu cho hắn. Và vị Linh Giả này sẽ giúp Hổ Đầu Bang luyện chế đan dược giúp các đệ tử phụ trợ tu luyện.

Nhưng thân là một Linh Giả, ngạo khí của hắn cực cao, tất nhiên sẽ không trao đổi đồng giá với Hổ Đầu Bang, hắn luyện ra một viên đan dược hoàn toàn không mất chút công phu tìm kiếm dược liệu nào, mà dựa trên phẩm cấp đan dược còn được trả thêm tiền công với cái giá trên trời.

Đãi ngộ như vậy, đối với mọi người trong bang lại cảm thấy đó là điều bình thường, địa vị của Linh Giả trên thế giới này chính là như vậy.

Một môn phái có Linh Giả tọa trấn, toàn bộ đệ tử đều được hưởng lợi.

Quay trở lại với Thúy Hằng, nàng mới chỉ là Linh Sĩ Tứ Trọng, trong khi vị môn khách kia của Hổ Đầu Bang đã có tuổi rồi, tu vi của hắn cũng khá cao, là một vị Linh Sư Bát Trọng.

Nếu bây giờ hắn đi ra so tài với nàng, chẳng phải mang tiếng cậy già lên mặt, lớn bắt nạt nhỏ sao?

“Lục Cung Chủ, Linh Giả của Bang ta chênh lệch với vị này của quý Cung có vẻ quá lớn, sợ là trận đấu sẽ không công bằng chút nào. Thôi thì ta sẽ cử một vị Vũ Sĩ Tứ Trọng ra trận, tu vi ngang bằng với người của Lục Cung Chủ. Người thấy thế nào?”

“Rất tốt, Vũ Giả so với Linh Giả lúc chiến đấu cùng cấp sẽ có lợi thế hơn một chút, xem như không ủy khuất cho Cuồng Bang Chủ”

“Vậy được.”

Cuồng Sư lập tức mừng rỡ ra mặt, chỉ tay vào một tên đệ tử có tu vi Vũ Sĩ Tứ Trọng:

“Ngươi ra trận đi!”

Tên này lập tức cúi người lĩnh mệnh, tự tin bừng bừng nhảy lên đài.

“Vũ Sĩ Tứ Trọng đỉnh phong, sắp đột phá lên Ngũ Trọng, xem ra tên này cũng không phải dạng người thành thật.”

Vũ Lâm đứng một bên khẽ truyền âm vào tai Lục Thanh Nhi.

“Cung Chủ, Vũ Giả thân thể cứng chắc, tốc độ cực nhanh, chắc chắn hắn sẽ không để Linh Kỹ của Linh Giả cùng cấp tấn công vào mình, trận đấu này e là…”

Lục Thanh Nhi chỉ cười cười, nói nhỏ:

“Lâm lão yên tâm, cho dù có là Vũ Giả hơn một cấp độ đi nữa, Linh Giả của bổn cung cũng không sợ đâu!”

“Vũ giả thì thế nào? Trong đồng cấp, bổn cung vô địch!”

Nghe Lục Thanh Nhi nói thế, Vũ Lâm cũng không ý kiến nữa, hắn tiếp tục chăm chú quan sát sàn đấu, tinh thần sẵn sàng ứng phó khi có chuyện bất trắc.

Trên sàn đấu, Thúy Hằng và tên đệ tử kia đã đứng đối diện nhau, tùy thời có thể giao chiến.

“Bắt đầu”

Trọng tài hô lớn, tên Vũ Sĩ Tứ Trọng lập tức chiếm tiên cơ, hắn tận dụng vô cùng tốt ưu thế của Vũ Giả, tốc độ đẩy lên nhanh đến cực hạn lao tới Thúy Hằng, không cho nàng bất kỳ khoảng trống nào để thi triển Linh Kỹ. Một quyền mạnh mẽ áp xuống đỉnh đầu nàng, muốn nhất kích đắc thủ.

Nhưng trái với suy nghĩ của mọi người, Thúy Hằng giống như một cơn gió, mũi chân điểm nhẹ vào mặt đất, thân ảnh nhẹ nhàng lưu loát lùi về sau một bước, vừa vặn tránh được một đấm của tên kia.

Mà trong khi đòn tấn công hụt khiến hắn ta có chút mất thăng bằng, Thúy Hằng lại như quỷ mị tiến lên một bước, trọng tâm thân thể thay đổi, chân trụ vững chắc, lên gối tung ra một cước thẳng vào ngực của tên Vũ Sĩ kia.

Trong cú đá có gia cố một lớp Linh Lực mạnh mẽ, tên kia còn chưa kịp phản ứng đã thấy lồng ngực mình đau nhói.

Ầm!

Một đá tuyệt đẹp, áo trắng tung bay, Thúy Hằng nhẹ nhàng co chân về, đối mặt với nàng, tên Vũ Sĩ sau khi lùi lại năm bước mới miễn cưỡng ổn định thân hình, ánh mắt cô cùng kinh ngạc nhìn vào vị mỹ nhân trước mặt.

Hắn không hiểu, vì sao một Linh Giả lại có phản xạ thân thể và quyền cước sắc bén đến vậy? Mà lực lượng của một cú đá đó không khác gì một đòn toàn lực của hắn.

Cứ như thể, hắn đang đối đầu với một vị Vũ Giả thực sự.

“Tại sao lại như vậy?”

Toàn bộ mọi người, Cuồng Sư và kể cả Vũ Lâm cũng ngây ngốc nhìn vào Thúy Hằng, bọn họ không cách nào hình dung tại sao một Linh Giả lại có thể dùng thân thể đánh bay một Vũ Giả mà không hề biến đổi sắc mặt như vậy.

Cuồng Sư vốn nghĩ mình sẽ thắng ván này, không ngờ một cước kia giống như đá vào mặt hắn, không cách nào phản kháng.

Chỉ có Lục Thanh Nhi là cười thầm trong lòng, nàng biết rõ, Thiên Nữ Vũ Linh Quyết là một công pháp hoàn hảo đến mức nào. Nó có thể giúp Vũ Giả sở hữu linh hồn mạnh mẽ như Linh Giả, và giúp Linh Giả có được tốc độ và nhục thân cường hãn của Vũ Giả. Linh Vũ đối với các nàng đã không còn điểm yếu.

Một chiêu trôi qua, nhìn thấy tên đệ tử Hổ Đầu Bang lại ăn thiệt thòi, chúng nữ gào thét cổ vũ điên cuồng, hét muốn khan cả cổ vẫn không chịu ngừng lại.

Thúy Hằng không phải người hiền lành, ngay sau khi đắc thủ, nàng lập tức dồn Linh Lực vào chân, đẩy tốc độ của bản thân lên cực hạn, nhanh chóng áp sát đối thủ của mình.

Tên Vũ Sĩ kia thấy nàng muốn ra tay, hắn liền nghiến răng, một cơn mưa quyền ảnh được thi triển, muốn tuyệt địa phản kích.

Nhưng một khi đã bị Thúy Hằng áp sát, đó chính là điều sai lầm nhất của một Vũ Giả.

“Ai mua trăng, tôi bán trăng cho…”

Khúc Ca định hồn vang lên, Định Hồn Âm được nàng thi triển toàn lực, ngay lập tức tên Vũ Sĩ liền ngây ra như phỗng, ánh mắt mê man say đắm chìm vào bản nhạc.

“Không tốt!”

Cuồng Sư vội đến mức đứng bật dậy, hắn biết mình đã thua thêm một trận rồi.

Thúy Hằng khẽ ngân nga, âm điệu du dương khiến cõi lòng tang thương không thôi, trên tay nhẹ nhàng kết xuất thủ ấn, khẽ quát trong lòng.

“Linh Lan Nhất Kích!”

Bàn tay Thúy Hằng điên cuồng tuôn trào Linh Lực, một đóa hoa Linh Lan nở rộ trên tay nàng, bàn tay đẩy mạnh một cái, chấn động toàn bộ Hổ Đầu Bang.

Phanh!

Chỉ một chưởng, liền đánh bay Vũ Sĩ Tứ Trọng ra ngoài sân đấu, bản thân hắn dính chặt vào trong bờ tường, không cách nào rơi xuống mặt đất.

Tĩnh…Tĩnh đến tận cùng.

Một chưởng này, uy lực như long như hổ, so với Vũ Sĩ Lục Trọng đấm ra cũng chỉ hơn chứ không kém.

Cuồng Sư ngồi phịch xuống ghế, miệng lẩm bẩm:

“Như thế này, đánh tiếp còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

Hết chương 89…

Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh

Nếu các bác có lòng ủng hộ thì mình xin nhận ở đây:

MoMo: 0963617753 Ngo Duc Anh Tuan

MB Bank: 927105201314 Ngo Duc Anh Tuan

 

Top Donate:

1. Hoàng Lão Tà: 500k vnđ

2. Dien Van Dung: 100k vnđ

3. ADM BCC: 100k vnđ

4. Hải Linh Lan: 50k vnđ

(Tác vô cùng cảm ơn tấm lòng của các bạn)

Bạn cần đăng nhập để bình luận