Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức
Chương 87 Đến Hổ Đầu Bang Mới
Trên đường về Yên Nguyệt Sơn, Lục Thanh Nhi bị một đám người tò mò xúm lại hỏi vô số sự tình. Nào là bổn cung ở nơi nào, áo ai may mà đẹp thế, gạo ban nãy nấu cơm là gạo gì, rồi làm sao để dáng người chuẩn đến thế. Vô số câu hỏi khiến nàng chỉ trả lời thôi cũng đau cả đầu, miệng khô lưỡi đắng.
“Cung Chủ, sao mọi người có thể tu luyện vậy? Ta nhớ rằng từ xưa đến nay đã có rất nhiều người nghiên cứu để nữ nhân chúng ta có thể tu luyện nhưng đều thất bại đó.”
Đối với câu hỏi phía trên, Lục Thanh Nhi tiếp tục chém gió:
“Chưa ai nghiên cứu ra thì muội nghiên cứu ra chứ sao?”
Với câu chém gió này, Vũ Lâm ở xa nghe được mà trề môi không thôi, anh em họ Cao thì đã nghe thành quen nên cũng không quan tâm cho lắm.
“Cung Chủ, sắp đến địa bàn của Hổ Đầu Bang rồi.”
Cao Kiến nhìn cảnh vật xung quanh, hắn liền nói với Lục Thanh Nhi. Mọi người vô cùng chờ mong, Cung Chủ đã nói chuyến đi Hổ Đầu Bang lần này là để cứu những vị tỷ muội bị áp bức trong đó ra.
Quả như lời hắn nói, vừa bước vào cánh rừng này thì đã có một tên thanh niên tiến tới chặn đường.
“Nơi đây là địa bàn Hổ Đầu Bang, các vị xin dừng bước.”
Vừa lên tiếng, thanh niên đã dùng ánh mắt xem thường nhìn về phía chúng nữ, nếu không phải khí chất của hơn mười người đi đầu bất phàm thì hắn đã sớm ra tay thị uy
Cao Chiêu liền bước ra từ trong đám người, hắn nhìn tên thị vệ nói:
“Vào nói với Bang Chủ, có Cung Chủ của Thiên Nữ Tối Cường Cung đến tìm người.”
“Ngươi là… Cao Chiêu sao?”
Tên thị vệ nhìn sơ qua đã nhận ra Cao Chiêu và Cao Kiến, vậy nên lập tức khách khí nói:
“Hóa ra là quý cung đang nổi tiếng như mặt trời ban trưa ghé thăm, mời mọi người theo ta vào bang.”
“Cung Chủ, mời vào.”
Tên thị vệ thấy Cao Chiêu khách khí với một nữ nhân như vậy thì thầm xem thường, thế nhưng danh tiếng của Thiên Nữ Tối Cường Cung quả thật đang như sấm dội vùng đất này, ngay cả Bang Chủ cũng dám chọc lấy các nàng, hắn làm sao dám hó hé.
Lục Thanh Nhi dẫn đầu, sau đó là mười vị Trưởng Lão đám người Thái Dương đi sau, tiếp theo là Vũ Lâm với chức vị Ngoại Môn Trưởng Lão tiến vào.
Sau đó, Vũ Hạnh với tư cách là đại đệ tử đi theo sau, rồi mới đến chúng nữ vừa gia nhập, vai vế phân biệt rõ ràng.
Cao Chiêu và Cao Kiến thuộc dạng cùi bắp nhất nên đi sau cùng, vả lại Lục Thanh Nhi cũng đã giao cho bọn hắn trách nhiệm thủ hộ phía sau.
Đoàn người tổng cộng bốn mươi bốn người và bốn con Thiểm Điện Báo từ từ đi sâu vào trong địa bàn Hổ Đầu Bang. Chúng nữ nhìn ngó khắp nơi, thầm nghĩ điều kiện sống ở đây thật tệ, không bằng một góc Thiên Nữ Tối Cường Cung.
Đi một lúc, rốt cuộc Hổ Đầu Bang đã ở ngay trước mắt, đập vào mắt họ là đại môn treo chữ Hổ Đầu Bang hầm hố và một bức tượng con cọp hung dữ ở trước sân rộng, vừa nhìn qua đã thấy môn phái này cũng chẳng hiền lành gì.
Tiến vào sân rộng, đã thấy một đoàn người đứng đợi sẵn, dẫn đầu là một trung niên cao to có mái tóc xù lên như sư tử, cơ bắp cuồn cuộn toàn thân được bao phủ bởi vô số vết sẹo, chắc hẳn kẻ này đã trải qua không ít trận chiến gian nan.
“Tham kiến Lục Cung Chủ, bổn tọa là Cuồng Sư, Bang chủ Hổ Đầu Bang. Hôm nay không biết là cơn gió nào đưa đẩy mà Lục Cung Chủ đến đột ngột như vậy? Làm bổn bang không kịp chuẩn bị trước.”
Cuồng Sư vô cùng nhiệt tình tiến đến chào hỏi, lời lẽ khách sáo đến mức Cao Chiêu và Cao Kiến cũng phải nghi ngờ nhân sinh.
Lục Thanh Nhi cũng không thất lễ, nàng chắp tay:
“Bổn Cung có chút việc ở Nguyệt Long Trấn, trên đường về nghe Cao Hộ Pháp nói Hổ Đầu Bang ở gần đây nên ghé chơi, không biết có làm phiền Cuồng Sư Bang Chủ hay không?”
“Không phiền, không phiền. Được quý cung ghé thăm là vinh hạnh cực lớn của Hổ Đầu Bang a, mời các vị đi lối này.”
Cuồng Sư lập tức phất tay:
“Người đâu! Mau chuẩn bị tiệc vui cho các vị khách quý.”
Đám người Hổ Đầu Bang vội vàng nhận lệnh chạy đi chuẩn bị, Lục Thanh Nhi cùng đám người được Cuồng Sư dắt đi khắp nơi trong bang để thăm quan.
Đi dạo một lúc lâu cũng đã hết cái để ngắm nhìn, chúng nữ tiến về phía đại điện rộng lớn của Hổ Đầu Bang để dùng tiệc.
Nhìn toàn bộ thức ăn bày trên bàn, Lục Thanh Nhi liếc qua An Yên, nàng hiểu ý liền đi một vòng, dùng một số tiểu xảo của Luyện Đan Sư để kiểm tra, sau khi chắc chắn không có độc thì mới khẽ gật đầu với Lục Thanh Nhi. Có tín hiệu của nàng, chúng nữ mới yên tâm ăn uống.
Hành động của An Yên đương nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Cuồng Sư, nhưng hắn không tỏ ra khó chịu mà chỉ cười cười.
“Cung Chủ, Cuồng Sư không phải là người nho nhã như vậy đâu, có thể hắn đang suy tính điều gì đó.”
Cao Chiêu âm thầm nhắc nhở Lục Thanh Nhi, nàng chỉ gật đầu không nói gì, trong lòng cũng không tin một kẻ lưng hùm vai gấu như Cuồng Sư lại tỏ vẻ hiền hậu hiếu khách như vậy.
Tiệc cũng dần tàn, Cuồng Sư nhìn sang Lục Thanh Nhi, khách khí hỏi:
“Lục Cung Chủ, bổn phái chiêu đãi có vừa lòng quý cung không?”
“Đa tạ Bang Chủ, chúng ta được sủng ái mà lo sợ luôn đây, có gì mà không hài lòng.”
“Ha ha! Được vậy thì tốt quá.”
Khách sáo một vài câu, rốt cuộc Cuồng Sư mới hỏi dò:
“Cuồng Sư ta là người thô lỗ, bất quá cũng hiểu một chút lẽ đời, chắc hẳn hôm nay Lục Cung Chủ đến đây không phải là để thăm quan đúng không?”
Lục Thanh Nhi ánh mắt lóe lên, mỉm cười:
“Đúng vậy, Cuồng Sư Bang Chủ đã muốn trực tiếp thì bổn cung cũng trực tiếp nói thẳng! Chúng ta hôm nay đến đây để thu nhận thành viên.”
“Điều kiện kết minh của quý bang ta có thể đáp ứng, thế nhưng điều kiện của Thiên Nữ Tối Cường Cung thì vẫn không thay đổi.”
“Như lời Hộ Pháp Cao Chiêu đã nói trước đó, nếu các tỷ muội có chút không hài lòng với Hổ Đầu Bang thì có thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với quý bang, không có chút lệ thuộc nào.”
Trái ngược với suy nghĩ của đám người Lục Thanh Nhi, Cuồng Sư lại vui vẻ gật mạnh đầu:
“Không thành vấn đề, điều kiện của quý cung, Cuồng Mỗ đã suy nghĩ rất nhiều. Quả thật từ trước đến giờ Hổ Đầu Bang đã làm các nàng chịu nhiều ủy khuất, cảm thấy vô cùng có lỗi.”
“Hiện tại các nàng có điều kiện để phát triển, chúng ta vui mừng còn không kịp.”
Cao Chiêu nhíu mày, Cao Kiến khó hiểu. Từ bao giờ vị Bang Chủ khát máu kia lại dễ nói chuyện như vậy nha?
“Đó quả thật là một quyết định sáng suốt!”
Lục Thanh Nhi gật đầu vui vẻ, nàng nói:
“Vậy mong Bang Chủ giúp ta triệu tập các nàng đến đây.”
Cuồng Sư gật đầu, hắn nháy mắt ra hiệu với cấp dưới, tên này liền hiểu ý chạy đi. Một lát sau, hắn cùng năm vị nữ tử tiến tới.
Năm nữ tử này được mặc trang phục đẹp hơn rất nhiều so với đám người vừa được cưu mang về, ăn uống cũng đầy đủ nên không có gầy trơ xương như bọn họ.
“Cung Chủ, trong Hổ Đầu Bang có tổng cộng mười lăm tỷ muội cơ, bọn họ mang lên chỉ có năm người.”
Cao Kiến âm thầm nhắc nhở, Lục Thanh Nhi khẽ gật đầu, nàng hỏi:
“Theo ta được biết, Hổ Đầu Bang là một môn phái Thất Lưu, nhân số có hơn trăm người, vậy mà chỉ có năm vị tỷ tỷ này thôi sao?”
Cuồng Sư âm thầm chột dạ, hắn nói:
“Quả thực thì có mười lăm vị, nhưng chỉ có năm muội muội này là nguyện ý đến Thiên Nữ Tối Cường Cung tu luyện, những người còn lại thì muốn tiếp tục cống hiến cho Hổ Đầu Bang nên không tới.”
“Thật vậy sao?”
Lục Thanh Nhi ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh, từ quanh thân nàng, một cỗ uy áp như có như không lặng lẽ tỏa ra, sát khí lạnh lẽo bao trùm khắp căn phòng.
Cảm nhận sát khí lạnh buốt, chúng nữ sợ hãi vội vàng không dám nhìn thẳng vị Cung Chủ muội muội của mình, bọn họ không ngờ cô bé vẫn cười nói với mình suốt chuyến đi lại có khí thế đáng sợ như vậy.
Ngay cả Vũ Lâm cũng phải nhìn Lục Thanh Nhi bằng một ánh mắt khác xưa, hắn không nghĩ ra được vì sao một tiểu cô nương lại có thể mang theo sát khí, tuy chưa mạnh nhưng cũng đã sánh ngang với một Vũ Phách cấp bậc.
Năm cô gái được đám người Hổ Đầu Bang dẫn đến thì ngây ngốc nhìn cô gái áo lục nhạt đang uy hiếp Bang Chủ của mình, cảnh tượng ngầu khủng khiếp này âm thầm khắc sâu vào tâm trí các nàng.
Cuồng Sư sau thoáng khiếp sợ thì bình tĩnh lại, hắn nói:
“Lục Cung Chủ, dù sao thì môn phái ta cũng cần người giặt giũ quét dọn, mong Cung Chủ hiểu cho chúng ta a.”
Lục Thanh Nhi cười lạnh, nàng đứng dậy, sát khí đè ép đến Cuồng Sư, âm trầm nói:
“Cuồng Sư Bang Chủ, hôm nay Lục Thanh Nhi ta tới đây là để cưu mang các nàng, chứ không phải là đến để nhận người!”
Nói đoạn, ánh mắt nàng khẽ xoay chuyển, mỉm cười nói:
“Như vậy đi, trắng trợn cướp người của Hổ Đầu Bang cũng không hay cho lắm, chúng ta đánh cược đi!”
“Đánh cược? Mời Lục Cung Chủ nói rõ hơn.”
Cuồng Sư liền thở phào, hắn lập tức hỏi, Lục Thanh Nhi gật đầu, nàng đáp:
“Năm vị tỷ tỷ này xem như là người của Thiên Nữ Tối Cường Cung nên không tính, còn lại mười người, chúng ta tỷ thí mười trận giữa các đệ tử, nếu Thiên Nữ Tối Cường Cung thắng một trận thì sẽ được nhận thêm một người.”
Cuồng Sư ánh mắt khẽ đổi, hắn hỏi ngay:
“Không biết, các đệ tử của quý cung có thực lực thế nào?”
Lục Thanh Nhi nhìn qua chúng nữ, nàng nói:
“Một Vũ Sĩ Ngũ Trọng, hai Vũ Sĩ Tứ Trọng, bốn Linh Sĩ Tứ Trọng và ba Vũ Sĩ Tam Trọng.”
“Cái gì? Có tận bốn Linh Giả sao?”
Cả đám người Hổ Đầu Bang nhảy dựng lên.
Cuồng Sư cũng bất ngờ không thôi, sau khi suy xét một lúc, hắn thở dài:
“Thôi được, để tránh làm mất hòa khí giữa hai bên, ta đáp ứng Lục Cung Chủ. Thế nhưng bên ta là người chịu thiệt, nên các đệ tử đối chiến của Hổ Đầu Bang phải được ưu ái hơn đệ tự của các vị một tiểu cảnh giới.”
“Rất tốt, thành giao!”
Lục Thanh Nhi không cần suy nghĩ, nàng lập tức đồng ý.
…
Hết chương 87…
Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh
Nếu các bác có lòng ủng hộ thì mình xin nhận ở đây:
MoMo: 0963617753 Ngo Duc Anh Tuan
MB Bank: 927105201314 Ngo Duc Anh Tuan
Top Donate:
1. Hoàng Lão Tà: 500k vnđ
2. Dien Van Dung: 100k vnđ
3. ADM BCC: 100k vnđ
4. Hải Linh Lan: 50k vnđ
(Tác vô cùng cảm ơn tấm lòng của các bạn)