Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức
Chương 96 Tiệc chào mừng Mới
Thiên Nữ Tối Cường Cung hôm nay là ngày vui nhất từ trước tới giờ.
Toàn bộ mọi người đều có thể tu luyện, không một ai phải chịu kiếp phàm nhân nữa, bọn họ đều đã đi ngược lại vận mệnh của cuộc đời mình.
Cho dù có người thiên phú tuyệt đỉnh, người thì chỉ là một Vũ Giả đơn hệ thường tình, đối với chúng nữ, chuyện này chẳng mấy quan trọng.
Với các nàng, chỉ cần có thể tu luyện tự bảo vệ mình là đủ rồi, có thể ở đây cùng các tỷ muội sống cuộc sống yên bình, đó mới là điều hạnh phúc nhất.
Trời cũng vừa tối, Minh Nguyệt đi một vòng mở hết toàn bộ công tắc đèn lên, toàn cung được bao phủ bởi ánh sáng huyền ảo lung linh đủ màu sắc, khiến cho chúng nữ mắt hoa cả lên, phát ra vô số ngôi sao.
Sau trận chiến với Quách Lợi, trong thời gian một tháng Lục Thanh Nhi đã dùng không ít điểm cống hiến để mua đèn đóm, tân trang cho cả cung, hiện tại Thiên Nữ Tối Cường Cung vào buổi tối sáng như ban ngày, còn điểm xuyết trong đó rất nhiều màu sắc của đèn LED xa hoa.
Mọi người lần lượt nhận lấy ba bộ y phục, toàn bộ đều là Thiên Nữ Vũ Y màu trắng xanh được thiết kế với phong cách cổ trang giống hệt chúng nữ Lục Thanh Nhi, để tìm ra được màu sắc này đã khiến cung chủ nhà ta suy nghĩ mãi mới chốt được.
Các Trưởng Lão đều là những người quyền cao chức trọng, có thể mặc y phục mang màu sắc của riêng mình, cũng là tạo dấu ấn riêng trong các đệ tử, nhưng toàn cung ai cũng chọn màu sắc theo ý mình thì công đoạn cung cấp y phục có hơi quá sức cho thợ may, nên Lục Thanh Nhi quyết định thống nhất y phục cho đỡ tốn công.
Cứ tồn kho một đống Thiên Nữ Vũ Y, ai cần thì lãnh cái mới, vô cùng dễ dàng.
Khoảng mười phút sau, toàn bộ đệ tử mới đã khoác trên mình Thiên Nữ Vũ Y, tóc tai cũng được mọi người giúp đỡ chải chuốt tạo kiểu, bây giờ ai nấy đều như hoa như ngọc, khiến cả đám người nhìn nhau mà cũng phải ngẩn ngơ.
Hôm nay là một ngày đại hỷ của bổn cung, vừa chiêu mộ được rất nhiều đệ tử, còn là khai phá ra vô số nhân tài thiên phú trác tuyệt. Bữa tiệc chào mừng mọi người gia nhập Thiên Nữ Tối Cường Cung tối nay được tổ chức cực kỳ hoành tráng.
Lục Thanh Nhi đốt một đống lửa trại to tướng ở giữa sân rộng, tắt hết đèn điện xung quanh, nguồn sáng duy nhất lúc này chỉ là đống lửa bập bùng.
Mọi người ngồi thành vòng tròn, bắt đầu hát vang, nhảy múa, trước mặt là vô số mỹ thực được chế biến từ Linh Mễ và Linh Thủy, đều đạt đến mùi vị thượng hạng.
“Giới thiệu với mọi người, đây chính là Trưởng Lão Ngoại Môn của chúng ta, cũng là phụ thân của đại sư tỷ Vũ Hạnh, người gọi là Vũ Lâm!”
Lục Thanh Nhi kể lại một lần tất cả mọi chuyện xảy ra, từ Quách Gia thù hận, đến quá trình lập cung, quen biết Cao Chiêu Cao Kiến hai huynh đệ, sau đó là trận chiến sinh tử cận kề một tháng trước.
Mà với sự giới thiệu của Lục Thanh Nhi, Cao Chiêu cùng Cao Kiến gãi đầu ngại ngùng gật đầu cười cười, bọn họ hôm nay được cùng nhập tiệc ăn uống thỏa thích, mà vui nhất là được Lục Thanh Nhi thăng chức thành Hộ Pháp Ngoại Môn, chức vị chỉ dưới Trưởng Lão Ngoại Môn là Vũ Lâm.
Chúng nữ nghe câu chuyện Thiên Nữ Tối Cường Cung thành lập cùng những hiểm nguy mà các vị Trưởng Lão cùng Cung Chủ đã phải trải qua, bọn họ nghe đến nhập tâm, như si như say, mỗi khi kể đến đoạn kịch tính thì tim cũng đập loạn nhịp.
Cứ như thế, cả đám nói cười vui vẻ, ăn uống đến tận nửa đêm, cho đến khi ở sâu trong rừng vang lên tiếng gà gáy canh một thì mới giải tán ai về phòng nấy.
Trước khi mọi người giải tán, Lục Thanh Nhi cố ý dặn dò một phen:
“Sáng mai toàn cung không cần làm nhiệm vụ ngày, toàn bộ đệ tử, Trưởng Lão đều tập trung tại diễn võ trường.”
“Riêng Thái Dương và Minh Nguyệt Trưởng Lão thì không cần, hai vị có thể tự do chấp hành nhiệm vụ.”
“Cao Chiêu và Cao Kiến Hộ Pháp thì giúp ta xây dựng chuồng nuôi thú, bốn con báo kia không thể cứ nằm trong góc nhà như thế được, đặt chuồng ở gần cổng lớn cho tụi nó tự do hoạt động ở ngoài và hồ sen.”
“Vũ Lâm Trưởng Lão thì lát nữa ta sẽ gặp riêng người bàn bạc một chút, mọi người giải tán đi!”
“Vâng! Cung Chủ!”
Đám người đồng thanh hành lễ rồi rời đi, tự về phòng mình nghỉ ngơi và tu luyện. Chỉ còn Vũ Lâm và Lục Thanh Nhi ngồi bên đống lửa chỉ còn màu than hồng yếu ớt.
“Ngày mai khi mọi người công kích ta, Lâm Lão giúp ta chú ý một chút, đừng để các nàng tổn thương lẫn nhau nhé.”
Lục Thanh Nhi dặn dò một câu, sau đó liền đi về phòng ngủ.
Vũ Lâm nghe thế cũng không nghĩ nhiều, hắn đoán Lục Thanh Nhi muốn cùng chúng nữ đối luyện, hắn chỉ cần đến xem là tốt rồi.
Về tới phòng mình, Lục Thanh Nhi duỗi duỗi lưng mỏi, ngồi xuống bắt đầu hít thở đều đều, luyện tập khí công và nội công. Mãi cho đến khi cơn buồn ngủ lấn át hệ thần kinh thì nàng mới nằm xuống ngủ thiếp đi.
Vũ Giả và Linh Giả có thể tu luyện điều tức cả đêm, đến khi trời sáng tinh thần sẽ vô cùng sảng khoái, so với ngủ còn tốt hơn. Nhưng đối với Lục Thanh Nhi, nàng chỉ là một phàm nhân, vẫn cần ăn với ngủ như người thường.
Một đêm cứ thế yên bình trôi qua, đối với chúng nữ vừa gia nhập, ngày hôm qua cứ như một giấc mộng.
Vốn tương lai các nàng đầy mờ mịt, còn không biết ngày mai sẽ ra sao, vậy mà chỉ trong một ngày, Cung Chủ giúp các nàng tu luyện, mở ra tiền đồ tươi sáng.
Ân này, nặng như núi.
Từ tờ mờ sáng, toàn bộ Thiên Nữ Tối Cường Cung đều tập hợp tại sân rộng, Thái Dương và Minh Nguyệt tuy không có trong hàng ngũ được Lục Thanh Nhi triệu tập, nhưng ngoài nhiệm vụ ngày ra thì các nàng lại không có gì làm, thế nên cũng đi theo hóng chuyện.
Vũ Lâm thì đứng một bên xem tình huống, hai thằng cha họ Cao đã dắt bốn con Báo ra ngoài đi dạo và kiến tạo chuồng cho bọn nó.
Tổng cộng năm mươi ba người xếp thành hàng ngũ nghiêm chỉnh, lẳng lặng nhìn về đại điện, nơi Cung Chủ của họ vẫn còn ngủ say sưa.
Đến khi tia nắng chiếu qua cửa sổ đánh thức Lục Thanh Nhi dậy, nàng mới từ từ đi ra ngoài, nhìn thấy toàn bộ đều đang đợi sẵn khiến nàng không khỏi nhảy dựng lên.
“Trời ạ, ta bảo sáng tập hợp là khoảng bảy giờ, các tỷ thực ra đã ngồi bao lâu vậy?”
“Không lâu… không lâu a!”
Mọi người đều lắc đầu, để bọn họ chờ tới chiều tối cũng được, bọn họ đều nguyện ý.
Lục Thanh Nhi bất đắc dĩ, nhìn quanh bốn phía, thấy mọi người đều đã tụ tập đông đủ, nàng nói:
“Con đường tu luyện vô vàn khó khăn, để đột phá lên cảnh giới cao hơn, chỉ tu luyện thôi là chưa đủ, chúng ta cần tâm tính thanh tĩnh, tâm cảnh như thủy mới có thể đi vừa nhanh vừa xa trên con đường tu luyện.”
“Mà các tỷ muội ở đây, từ trước đến giờ đều nếm trải qua không ít vị đắng của cuộc đời, thế nên trong tâm trí dù ít hay nhiều đều có bóng ma tâm lý, thứ này đối với con đường tu luyện của các vị vô cùng có hại, hôm nay bổn cung chủ muốn triệt để loại bỏ nó!”
“Hửm?”
Vũ Lâm nghe những lời này, không tự chủ được mà nhướng mày. Hắn hiểu rất rõ tác dụng của tâm cảnh tinh thông đại biểu cho điều gì, đến cả bản thân hắn bây giờ vẫn chưa buông bỏ được tạp niệm.
Muốn đạt đến trình độ tâm tĩnh như thủy, nói là làm được sao?
Nhưng Lục Thanh Nhi ở phía bên kia nhanh chóng chứng minh cho hắn thấy.
“Các tỷ muội, cứ mặc sức mà đánh, đừng khoan nhượng!”
“Hả?”
Mọi người còn đang ngớ người không hiểu Lục Thanh Nhi có ý gì, thì Lục Thanh Nhi đã trong đầu hạ lệnh với hệ thống:
“Hệ thống tỷ, kích hoạt đơn hàng Cừu Hận Thể của ta đi!”
....
Hết chương 96…
Truyện: Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức – Tác giả: Weekend Anh
Nếu các bác có lòng ủng hộ thì mình xin nhận ở đây:
MoMo: 0963617753 Ngo Duc Anh Tuan
MB Bank: 927105201314 Ngo Duc Anh Tuan
Top Donate:
1. Hoàng Lão Tà: 500k vnđ
2. Dien Van Dung: 100k vnđ
3. ADM BCC: 100k vnđ
4. Hải Linh Lan: 50k vnđ
(Tác vô cùng cảm ơn tấm lòng của các bạn)