Đêm cuối cùng khi cuộc đại phẫu diễn , cả biệt thự họ Lâm chìm trong một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Các bác sĩ từ đội ngũ phẫu thuật bí mật mặt đầy đủ, các thiết y tế tân tiến nhất lắp đặt ngay tại phòng phẫu thuật riêng tầng hầm.
Ý An nhốt trong phòng, cửa khóa trái. Cô bó gối sàn nhà lạnh lẽo, ngoài ban công. Đột nhiên, trái tim cô thắt một cơn đau lạ kỳ – nỗi đau thể xác, mà là một sự khao khát sống mãnh liệt từng . Có lẽ vì ngày mai cô c.h.ế.t, nên hôm nay cô mới thấy bầu trời ngoài đến nhường nào. Cô thấy tiếc nuối cái mùi mưa ngai ngái, tiếc nuối cả tiếng lá khô xào xạc.
Cô sống.
Lần đầu tiên trong mười tám năm qua, Ý An một "phụ tùng" nữa. Cô chạy trốn, cùng Trình Mặc đến một thành phố xa lạ, nơi ai cô là "nguồn tạng dự phòng", nơi cô chỉ là Lâm Ý An – một cô gái bình thường yêu và yêu.
Cô bò đến cạnh giường, tìm chiếc điện thoại cũ mà cô lén giấu tấm nệm từ lâu. Đôi tay run rẩy, cô bấm của Trình Mặc.
Tút... Tút...
Mỗi tiếng chuông vang lên như một nhịp đập hy vọng cuối cùng.
"Alô? Ý An ?" – Giọng Trình Mặc vang lên, đầy lo âu và khẩn trương. " đang tìm cách tiếp cận căn biệt thự. Họ cắt đứt liên lạc với . Cô ? Có họ định..."
"Anh Trình Mặc..." – Ý An bật , tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô thể tròn câu. "Em sợ. Em c.h.ế.t. Lần đầu tiên trong đời... em thấy sợ ngày mai đến thế. Anh cứu em ? Đưa em cũng ... em đưa trái tim cho chị nữa..."
Bên đầu dây, Trình Mặc lặng một giây, giọng đanh , chứa đầy sự quyết tâm: "Đợi . Khoảng 2 giờ sáng, sẽ tắt hệ thống điện của khu biệt thự qua trạm biến áp bên ngoài. Lúc đó camera sẽ hỏng, sẽ leo qua ban công phòng cô. Đừng sợ, Ý An, sẽ để ai chạm cô nữa."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Hy vọng bùng lên như một ngọn lửa nhỏ giữa bão tuyết. Ý An vội vàng quệt nước mắt, cô bắt đầu thu dọn vài món đồ nhỏ, tay chân run b.ắ.n vì lo lắng nhưng trong lòng tràn đầy một sức sống mới. Cô gương, thấy đôi mắt lấp lánh – một ánh sáng của kẻ tìm thấy con đường sống.
Thế nhưng, ngọn lửa chỉ nhen nhóm dập tắt bởi một sự tàn nhẫn chút kẽ hở.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Bà Lâm bước , theo là hai lực lưỡng. Trên tay bà là đồ ăn, mà là một chiếc máy phá sóng cầm tay đang nhấp nháy đèn đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vat-du-phong/chuong-7.html.]
"Con định ?" – Giọng bà Lâm dịu dàng nhưng lạnh đến rợn .
Ý An bàng hoàng giấu chiếc điện thoại lưng, nhưng quá muộn. Một tiến tới, giật phắt chiếc điện thoại từ tay cô ném mạnh xuống sàn. Chiếc máy vỡ tan tành, cắt đứt sợi dây liên lạc cuối cùng giữa cô và sự sống.
"Mẹ... con xin ... con sống..." – Ý An quỳ sụp xuống, ôm lấy chân bà Lâm, tiếng van xin t.h.ả.m thiết vang vọng khắp căn phòng.
Bà Lâm xuống, vuốt tóc Ý An, ánh mắt bỗng trở nên vô hồn: "An , cũng con sống. chị con đợi nữa . Nó ngất , bác sĩ tim nó ngừng đập ba trong một tiếng qua. Nếu lấy tim con ngay bây giờ, chị con sẽ c.h.ế.t thật đấy."
" con c.h.ế.t thì ? Mẹ thương con ?"
Bà Lâm khựng , bà thẳng mắt Ý An, thốt một câu bóp nát chút nhân tính cuối cùng còn sót trong tâm hồn đứa trẻ:
"Nếu con sống mà Nhược Nhược c.h.ế.t, thì sự tồn tại của con đối với bố chỉ là một sự nhắc nhở về nỗi đau mà thôi. Thà rằng con , để chị con sống, bố mới thể tiếp tục gương mặt giống hệt con mà yêu thương nó. Coi như con thương bố , ?"
Ý An c.h.ế.t lặng. Hóa , ngay cả gương mặt của cô cũng chỉ là một "bản dự phòng" để họ đó mà tưởng nhớ về Lâm Nhược nếu cô hiến tạng. Cô buông tay khỏi chân , thở trở nên nhẹ bẫng. Hy vọng c.h.ế.t. Cái khát khao sống bùng lên chính ruột dẫm nát thương tiếc.
Bà Lâm dậy, lạnh lùng lệnh: "Tiêm cho nó một liều an thần liều cao. Đưa xuống phòng mổ ngay lập tức. Đừng để Trình Mặc kịp loạn."
"Không! Thả !" – Ý An vùng vẫy trong vô vọng khi mũi kim đ.â.m cánh tay.
Dưới tác dụng của t.h.u.ố.c, tầm của cô nhòe . Cô thấy bố đang ngoài hành lang, ông đồng hồ hiệu cho các bác sĩ nhanh tay lên. Cô thấy những ánh đèn tuýp lướt qua đầu khi cô đẩy chiếc giường sắt lạnh lẽo.
Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê, Ý An thấy Trình Mặc đang chạy trong một màn sương mù dày đặc, gọi tên cô nhưng tiếng gọi cứ xa dần, xa dần.
Trước khi đẩy cánh cửa phòng mổ lạnh ngắt, Ý An thấy một tờ giấy rơi từ túi áo của vị bác sĩ. Đó là hồ sơ phẫu thuật của cô. Ở mục "Ghi chú của hiến", bố cô tự tay ký cô với một dòng chữ nắn nót: "Tình nguyện dâng hiến tất cả vì sự sống của chị gái."
Ý An nhưng nước mắt chảy tràn mang tai. Cô đẩy phòng, nơi mùi cồn y tế nồng nặc và những lưỡi d.a.o mổ khử trùng đang chờ sẵn.
Cánh cửa phòng mổ đóng sầm , ngăn cách cô với thế giới bên ngoài. Ý An , sẽ ai đến cứu cô nữa. Hy vọng cuối cùng bóp nát sự ích kỷ mang danh nghĩa tình .