Mùa đông năm đó lạnh hơn hẳn năm, cái lạnh chỉ ngoài trời mà nó len lỏi tận xương tủy của những sống trong ngôi biệt thự họ Lâm. Lâm Nhược còn đàn piano nữa, cũng còn ghen tị với Ý An. Chị giờ đây chỉ còn là một khối thịt thoi thóp gắn c.h.ặ.t với đống dây nhợ và máy móc. Trái tim của Lâm Nhược kiệt quệ, nó còn đủ sức để bơm m.á.u nuôi cơ thể mảnh mai nữa.
Trong phòng khách, khí đặc quánh mùi t.h.u.ố.c và sự căng thẳng. Ông Lâm và bà Lâm đối diện với một hội đồng bác sĩ, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng Trình Mặc. Kể từ bản cam kết "Ba ", Trình Mặc gia đình họ Lâm dùng thế lực để đình chỉ công tác tại bệnh viện , họ một kẻ "lương tâm dư thừa" cản trở kế hoạch cuối cùng.
"Không còn cách nào khác bác sĩ?" – Ông Lâm hỏi, giọng bình thản đến mức rợn .
"Thưa ông, tình trạng suy tim độ bốn. Nếu tim thế trong vòng 48 giờ tới, tiểu thư Lâm Nhược sẽ qua khỏi. nguồn tạng hiến tặng hiện tại... danh sách chờ quá dài."
Bà Lâm . Bà chỉ liếc lên lầu, nơi căn phòng tối tăm của Ý An vẫn im lìm. Bà sang chồng, ánh mắt hai giao , một sự đồng thuận lạnh lẽo thiết lập mà cần bất kỳ lời nào.
Cánh cửa phòng Ý An bật mở. Không để đưa t.h.u.ố.c, cũng bố để nhắc chuyện ăn uống. Cả hai cùng bước , tay ông Lâm là một xấp hồ sơ bệnh án mới nhất của Lâm Nhược.
Ý An đang bên cửa sổ, những cành cây khô khốc run rẩy trong gió. Cô , chỉ khẽ : "Chị ... sắp xong đúng bố?"
"Ừ." – Ông Lâm bước gần, đặt tay lên vai cô. Bàn tay bao giờ ấm, nhưng hôm nay nó lạnh như tay của c.h.ế.t. "An , bác sĩ tim của Nhược Nhược hỏng . Nó cần một trái tim mới."
Ý An vẫn cửa sổ, đôi mắt trống rỗng: "Vậy ... Chắc là tìm hiến tặng nhanh thôi."
"Không cần tìm xa." – Bà Lâm lên tiếng, giọng bà run rẩy nhưng đầy sự quyết liệt của một kẻ sẵn sàng phạm tội vì yêu nhất. "Con là em sinh đôi của nó. Hệ gene, nhóm m.á.u, chỉ đều trùng khớp tuyệt đối. Nếu là tim của con, cơ thể nó sẽ bao giờ đào thải. Con sẽ sống tiếp... trong l.ồ.ng n.g.ự.c của chị con."
Ý An khựng . Cô đầu , nụ môi méo mó đến t.h.ả.m hại: "Mẹ gì cơ? Sống tiếp trong l.ồ.ng n.g.ự.c chị ? Ý là... con c.h.ế.t?"
Bà Lâm bước đến, quỳ thụp xuống mặt đứa con gái thứ hai, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô mà xoa bóp, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ giờ tiêm: "An ơi, con khỏe mạnh, con chịu mà. Con cứu chị bao nhiêu , nữa thôi. Chị con yếu lắm, nó bao giờ chạy nhảy, bao giờ yêu đương thực sự. Con cho chị trái tim , chị sẽ sống cả phần của con. Con ngoan, bố sẽ lập cho con một ngôi mộ thật , sẽ nhớ ơn con suốt đời..."
"Mẹ..." – Ý An rút tay , giọng cô lạc . "Mẹ thấy đang gì ? Mẹ đang bảo con c.h.ế.t để chị sống. Con cũng là con của mà! Tại lúc nào cũng là con? Tại mạng của con chỉ là đồ dự phòng cho chị ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vat-du-phong/chuong-6.html.]
Ông Lâm bỗng đập mạnh xấp hồ sơ xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên: "Đừng ích kỷ nữa! Mày sống đến giờ là nhờ tiền của ai? Nếu chị mày, tao chẳng nuôi mày đến tận 18 tuổi để mày đây mà cãi lý! Bác sĩ chuẩn xong xuôi . Đây là thương lượng, đây là thông báo. Sáng mai, ca mổ sẽ diễn ."
Sự tàn nhẫn lên đến đỉnh điểm khi họ hề hỏi ý kiến cô, họ chỉ thông báo về án t.ử của cô như thông báo một lịch trình công tác. Họ coi việc cô c.h.ế.t là một điều hiển nhiên, một nghĩa vụ cuối cùng mà món "phụ tùng" thực hiện cho chủ nhân của nó.
Ý An bố, . Cô thấy trong mắt họ một chút do dự, một chút xót thương. Chỉ sự sốt ruột vì Lâm Nhược đang dần tắt thở ở phòng bên cạnh.
"Nếu con đồng ý thì ?" – Ý An hỏi, giọng thì thầm.
"Con sẽ đồng ý." – Bà Lâm , ánh mắt bỗng trở nên sắc lẹm. "Vì nếu con đồng ý, bố sẽ công bố bằng chứng bác sĩ Trình Mặc vi phạm quy định y tế khi tự ý điều trị cho con tại nhà. Anh sẽ tù, sự nghiệp sẽ tan tành. Con con yêu nhất chịu khổ vì sự ích kỷ của con ?"
Ý An sụp đổ . Họ chỉ lấy mạng cô, họ còn dùng chút ánh sáng duy nhất trong đời cô để ép cô chỗ c.h.ế.t. Cô , tiếng khản đặc như tiếng lá khô nghiền nát gót giày.
"Được... con đồng ý."
Cô đồng ý, vì sự cao thượng, vì yêu chị. Cô đồng ý vì cô nhận rằng, ở thế giới , cô vốn dĩ c.h.ế.t từ lâu . Cô c.h.ế.t trong trái tim của bố từ lúc sáu tuổi. Cô c.h.ế.t trong bản cam kết "Ba ". Giờ đây, chỉ là cái xác mang tháo rời để tận dụng nốt chút giá trị cuối cùng.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Đêm đó, Ý An ngủ. Cô lấy một tờ giấy trắng, nắn nót những dòng cuối cùng. Cô cho bố , cũng cho chị. Cô cho Trình Mặc.
“Anh Trình Mặc, nếu tim em đập trong n.g.ự.c chị , đừng vì thế mà yêu chị nhé. Trái tim đó thuộc về , nhưng nó sẽ còn đau nữa .”
Bên ngoài, tiếng máy thở của Lâm Nhược vẫn kêu đều đặn. Ý An nhắm mắt , cô cảm nhận nhịp tim cuối – mạnh mẽ, nóng hổi và tràn đầy sức sống. Một trái tim quá đỗi khỏe mạnh, và đó chính là bản án t.ử hình của cô.
Sáng sớm hôm , khi những tia nắng đầu tiên kịp xuyên qua màn sương, hai nhân viên y tế lạnh lùng đẩy chiếc giường phòng cô. Ý An phản kháng, cô lặng lẽ xuống, để mặc họ cố định tay chân thành giường.
Mẹ cô ở cửa, tay cầm tràng hạt, miệng lẩm bẩm cầu nguyện. Ý An , bà cầu nguyện cho cô. Bà đang cầu nguyện cho ca mổ lấy tim diễn suôn sẻ, để "đứa con duy nhất" của bà cứu sống.