Tiểu Thư Huyền Môn Về Kinh: Bấm Tay Tính Quẻ Khiến Trăm Quan Run Rẩy

Chương 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị Phán quan họ Chung đang mặc bộ triều phục Trạng nguyên xoay .

 

Tay cầm b.út Phán quan, nở nụ gượng gạo đầy vẻ nịnh nọt với Tiêu An Nhạc.

 

“Sư thúc, ở đây ạ?”

 

Tiêu An Nhạc nheo nheo mắt:

 

“Quả nhiên là ngươi nhận . Ta còn kịp hỏi, ngươi ở chỗ , còn kiếm cả chân Phán quan thế ? Ồ, nhớ là năm trăm năm ngươi vẫn lạc mà, rốt cuộc là đầu t.h.a.i đây?”

 

Chung Phán quan sờ sờ mũi, phân bua:

 

“Nói chắc sư thúc tin, gia tộc tiểu nhân vị lão tổ tông, danh tiếng lẫy lừng, nay liệt hàng tiên ban. Lúc tiểu nhân xuống đây, ngài thấy là hậu duệ, sẵn tu vi nên giúp mưu cầu chức Phán quan . Thấm thoát thế mà 500 năm . Không ngờ hôm nay gặp sư thúc, chẳng xuống đây là để lịch kiếp ?”

 

Khóe miệng Tiêu An Nhạc giật giật. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nàng quyết định thật:

 

“Ta hiện đang mượn xác hồn, nhưng rõ hồn phách gốc của xác . Ngươi là Phán quan, mau giúp tra soát thử xem.”

 

Gương mặt Chung Phán quan lập tức nhăn nhó như khổ qua, tra ai là tra :

 

“Sư thúc ơi, việc của … tiểu nhân tra nổi ạ!”

 

Tiêu An Nhạc lườm một cái: “Phế vật thế, ngươi lên đây gì?”

 

Chung Phán quan vội giải thích: “Tiểu nhân thấy mở Quỷ môn nên mới ghé qua xem thử, hóa là sư thúc thì . Sư thúc chỉ cần nhớ kỹ, thời gian mở Quỷ môn quá nửa nén nhang, cũng đừng để lũ tiểu quỷ bên trong lẻn ngoài là .”

 

Tiêu An Nhạc cũng chẳng mỗi siêu độ mở Quỷ môn phiền phức như :

 

“Sắp tới định mở một cửa tiệm tên là Vãng Sinh Đường, dự tính sẽ lập trận pháp bố trí Vãng Sinh Môn ở đó. Sau khi siêu độ cho chúng đầu thai, trực tiếp qua cánh cửa đó ?”

 

Chung Phán quan liền gật đầu lia lịa:

 

“Được chứ ạ! Đến lúc đó tiểu nhân sẽ phái một tiểu quỷ canh giữ ở Vãng Sinh Môn, hồn ma siêu độ sẽ tiếp dẫn thẳng xuống địa phủ luôn.”

 

Tiêu An Nhạc gật đầu, nhưng vẫn cam lòng mà truy vấn thêm một câu:

 

“Ngươi thật sự tra xác kẻ nào 'mượn mệnh' ? Ngươi chẳng Sổ Sinh T.ử đó thôi? Liếc một cái là ngay mà.”

 

Chung Phán quan than vãn: “Sư thúc , Sổ Sinh T.ử trong tay Diêm Vương, hạng tép riu như xem là xem . Với , dựa nhãn lực của , cái xác hẳn là của chính mới đúng. Chẳng sư thúc từng luyện hóa phân gửi khắp các giới ? Liệu đây là một phân của ?”

 

Nói xong, thầm bụng bảo : Chẳng lẽ sư thúc tu luyện lâu quá nên trí nhớ loạn ?

 

Tiêu An Nhạc chỉ cần qua là đang nghĩ gì:

 

“Ngươi tưởng già lẩm cẩm chắc? Cho dù đây là phân của , thì nó cũng giữ ký ức đó chứ? Đằng hồn phách dấu vết, ký ức cũng chẳng còn, chắc chắn là kẻ giở trò. Thôi bỏ , hỏi ngươi cũng bằng thừa, mau , tự tìm lấy.”

 

Chung Phán quan thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chuồn lẹ, quên tiện tay đóng luôn Quỷ môn .

 

Hắn , thời gian lập tức khôi phục trạng thái bình thường.

 

Chu Thế t.ử ngã trở xác , ngay khoảnh khắc , hồn xác hợp nhất.

 

Đôi mắt khẽ động đậy mở bừng .

 

Lúc Tiêu An Nhạc thu con Lý Lan Hoa trong hình nhân giấy. Chu Thế t.ử tỉnh định nhảy xuống đất:

 

“Ái da… tê, tê quá, chân tê rần !”

 

Trưởng công chúa thấy con trai tỉnh , vội vàng bước tới đỡ lấy:

 

“Vừa mới tỉnh đòi xuống đất ngay thế? Nằm yên giường một lát bộ ngươi mọc gai ?”

 

Nghe thấy , Chu Thế t.ử lập tức phấn chấn hẳn lên:

 

“Mẫu , con , nãy con mơ một giấc mơ chân thực lắm. Con mơ thấy quỷ câu mất hồn, một nữ quỷ xinh đến cứu con. Tiếc là cô nương đó mang theo con nhỏ, nếu thì cái ơn cứu mạng , con tính lấy báo đáp !”

 

Trưởng công chúa thẳng tay cốc đầu một cái:

 

“Con ăn hàm hồ cái gì đó? Muốn cảm ơn thì mà cảm ơn Tiêu cô nương, là Tiêu cô nương phái… khụ, phái cứu ngươi đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-26.html.]

 

Nghe nhắc đến Tiêu An Nhạc, mắt Chu Thế t.ử sáng rực lên.

 

Hắn chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, về phía Tiêu An Nhạc đang cạnh đó mà cảm thán:

 

“Tiêu cô nương, cô nương lợi hại thật đấy!”

 

Sau đó sang Tiêu An Nhạc đang cạnh Tiêu Thành Lĩnh.

 

“Tiêu nhị, ngờ ngươi lợi hại thế . Từ giờ ngươi cũng là của luôn!”

 

Tiêu Thành Lĩnh cạn lời, cái tên đến mà cũng đòi cướp ?

 

Trường An Trưởng công chúa Tiêu An Nhạc, lo lắng hỏi:

 

“Nhi t.ử của bình phục ? Liệu tra kẻ nào hãm hại nó ?”

 

Tiêu An Nhạc gật đầu:

 

“Hiện giờ thế t.ử . Chút nữa sẽ thẩm vấn con quỷ xem ai là kẻ sai khiến. Sau đó, sẽ luyện chế cho thế t.ử một chiếc ngọc phù bình an để mang theo bên , chắc chắn sẽ còn vấn đề gì lớn. Tuy nhiên, đối phương tự nhiên mà tay với thế t.ử, kẻ dám động hẳn tranh chấp về lợi ích. Chuyện e là phiền Công chúa đích điều tra kỹ lưỡng.”

 

Nhắc đến chuyện , Chu Thế t.ử lập tức tỉnh táo hẳn:

 

“Mẫu , đúng là kẻ hại con thật! Hôm nay ở Hồng Thúy Lâu, kẻ cố tình sà lòng con, rút d.a.o đ.â.m thẳng tim. Người xem, chính là chỗ .”

 

Trưởng công chúa theo hướng tay con trai, thấy vạt áo quả thực rách một đường, tim bà thắt :

 

“Con chứ?”

 

Chu Thế t.ử lắc đầu:

“Con . Đều nhờ chiếc ngọc phù mà Tiêu đưa cho con, con luôn mang theo bên , chính nó đỡ cho con nhát đó. Sau đó kẻ ám sát, ngọc phù đỡ thêm một đòn nữa mới vỡ tan, nếu thì nhát d.a.o chắc chắn xuyên tim con .”

 

Tiêu An Nhạc nhướn mày:

“Ta thấy thế t.ử nên đeo thêm một tấm hộ tâm kính n.g.ự.c cho chắc ăn.”

 

Nghe nàng , Chu Thế t.ử gật đầu lia lịa tán đồng:

 

đúng! Mẫu , lát nữa chuẩn cho con một cái. , ngọc phù thì vẫn cho thêm một cái… , ba cái ! Trước n.g.ự.c một cái, bên hông treo một cái, đầu cũng khảm một cái ngọc quan, xem đứa nào còn dám ám hại nữa!”

 

Tiêu An Nhạc thầm nghĩ: Hay thật, ngươi khảm luôn lên răng cho đủ bộ?

 

“Ngài vui là . Chất lượng ngọc bài của thể quá cao, nếu Công chúa ngọc bài thượng hạng, thể khắc trận pháp ngay tại chỗ, giá cả đổi.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Trưởng công chúa hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

 

Chu Thế t.ử nhanh nhảu: “Con , hai trăm lượng! Lúc đầu con còn thấy đắt, ai dè nó cứu mạng thật. Mẫu , mua hẳn năm cái ! Con ba cái, và phụ mỗi một cái.”

 

Trưởng công chúa khựng một chút, nụ vẫn hiền từ:

 

“Phụ con thì thôi . Mẫu một cái, con ba cái.”

 

Nói xong, bà hiệu cho ma ma bên cạnh, vị ma ma lập tức chuẩn .

 

lúc , Trưởng công chúa sai lúc cũng trở về:

 

“Bẩm Trưởng công chúa, của t.ửu phường Tôn gia đều tống đại lao, chờ lệnh của ạ.”

 

Đột nhiên, từ trong ống tay áo của Tiêu An Nhạc, hình nhân giấy nhỏ bay vọt :

 

“Cho bọn chúng c.h.ế.t! Ta cả Tôn gia đều c.h.ế.t!”

 

Tiêu An Nhạc giơ tay tóm lấy hình nhân giấy đang bay lơ lửng giữa trung:

 

“Ta , oan đầu nợ chủ. Tôn lão gia hại c.h.ế.t ngươi, một đền mạng là đủ .”

 

“Không, đủ! Tôn đại thiếu gia rõ ràng lão gia hành hạ nhưng vờ như thấy. Khi lão gia gọi qua, rõ chuyện gì sẽ xảy , van xin ở nhưng nhất quyết cho, vẫn đẩy chỗ c.h.ế.t. Còn nhị công chúa từng chặn đường bắt nạt trong giả sơn, cả Tôn phu nhân sai ép uống t.h.u.ố.c tuyệt tự… khi của bà , cố móc họng nôn hết. Lúc đó mới đó là t.h.u.ố.c tuyệt tự, cứ ngỡ là t.h.u.ố.c độc. Nếu là loại t.h.u.ố.c đó, nôn , để bây giờ khiến con chịu khổ cùng … Cả Tôn gia một ai cả, bọn chúng đều đáng c.h.ế.t!”

 

Tiêu An Nhạc nhíu mày, sát khí quanh Lý Lan Hoa tỏa nồng nặc, mà con quỷ con bên cạnh nàng càng đáng sợ hơn.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận