Thấy Tiêu An Nhạc xuất hiện, Tần Thư Nhiễm lập tức gọi lớn:
“Thiên sư! Lão đạo sĩ là tà tu, điều khiển ác quỷ hại !”
Tiêu An Nhạc vung tay, chiếc ô xương trắng trong tay bay v.út về phía lão đạo sĩ.
Đang giao đấu với Tần Thư Nhiễm, lão đ.á.n.h trúng, ôm n.g.ự.c lùi mấy bước, kinh ngạc nàng.
“Ngươi là ai mà dám đả thương lão phu?!”
“Không đúng… con nữ quỷ là do ngươi nuôi dưỡng! Hảo một kẻ bại hoại đạo môn, dám nuôi quỷ, hôm nay lão phu sẽ trời hành đạo!”
Tiêu An Nhạc thừa nhận, nàng từng thấy ai trơ trẽn đến .
Chiếc ô bay về tay, nàng bình tĩnh đ.á.n.h giá lão.
“Ngươi đúng là giỏi ‘ác nhân cáo trạng ’. Chính ngươi mới là kẻ nuôi quỷ hại . Không ngờ xuống núi gặp loại bại hoại như ngươi.”
Nghe nàng “xuống núi”, ánh mắt lão đạo sĩ lóe lên vẻ nghi hoặc.
“Ngươi dám sư thừa từ ?”
Tiêu An Nhạc thản nhiên báo danh hiệu tông môn ở kiếp :
“Ta là tông chủ Thanh Vân Tông, xuống trần gian lịch kiếp. Con nữ quỷ tuy mang oán sát, nhưng từng dính m.á.u . Ngược , ngươi là môn phái nào mà dám sai khiến ác quỷ hại ?”
Lão đạo sĩ từng qua cái tên đó, lập tức khinh thường vài phần.
“Thanh Vân Tông gì chứ, lão phu từng ! Xen chuyện khác, c.h.ế.t !”
Vốn dĩ Tiêu An Nhạc định g.i.ế.c , nhưng ngờ tay .
Nàng còn kịp động thủ, một bóng lao tới.
“Tên đạo sĩ thối, dám động đến , xem đ.á.n.h bẹp ngươi!”
Tiêu An Nhạc bất lực … nhị ca xông lên đ.á.n.h bay ngược trở chỉ trong một chiêu…
Nàng tung ô lên trung, đồng thời lao thẳng về phía lão đạo sĩ.
Tên đạo sĩ đẩy lui địch bằng một chiêu, khinh miệt. nụ còn kịp tắt,
Chát!
Một cái tát giáng thẳng mặt .
Lão đạo sĩ trợn mắt, cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Hắn vung phất trần đ.á.n.h tới, nhưng Tiêu An Nhạc chộp lấy, bẻ gãy!
Ngay đó, nàng tung một quyền đan điền .
Thấy sắp đ.á.n.h văng , nàng kéo ngược , quật mạnh xuống đất.
Nhân cơ hội, nàng dán một tấm định phù lên , mới lui về, lúc đón chiếc ô rơi xuống.
Tất cả diễn khít từng nhịp.
Ngay cả Tần Thư Nhiễm, một lệ quỷ, cũng thầm thán phục: quả nhiên biến thái.
Tần Kiêu chỉ chút công phu mèo cào, dám xông lên, đành đỡ Tiêu Thành Lĩnh dậy, cảm khái:
“Muội nhà ngươi… đúng là lợi hại.”
Tiêu Thành Lĩnh lập tức ưỡn thẳng lưng, đầy tự hào:
“Đương nhiên! Muội lợi hại!”
Lợi hại như … những năm qua chịu bao nhiêu khổ.
Hắn ho nhẹ:
“Khụ… lão đạo sĩ xử lý thế nào?”
Tần Kiêu sa sầm mặt, về phía một phụ nhân bước từ trong phòng, chính là nhị thẩm của .
Vừa thấy nàng , Tần Thư Nhiễm lập tức kìm oán hận, lao tới.
“Chính bà hại mẫu !”
Tần nhị phu nhân chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh ập tới, thể xô ngã xuống đất, ngay đó như đ.ấ.m đá liên hồi lên .
“A, cứu mạng! Đạo trưởng cứu ! Có quỷ!”
Tiêu An Nhạc bước tới, kéo Tần Thư Nhiễm .
“Tần nhị phu nhân thích dùng quỷ hại ? Sao giờ sợ quỷ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-13.html.]
Tần nhị phu nhân c.ắ.n răng chối bay chối biến:
“Không! Ta gì hết! Ta hiểu ngươi đang gì!”
Tiêu An Nhạc thầm nghĩ, xem vẽ thêm nhiều chân ngôn phù, miệng mấy đúng là cứng thật.
Ánh mắt nàng lướt qua Tần Thư Nhiễm đang tràn đầy sát khí, chợt nghĩ một cách tiết kiệm phù.
Nàng vỗ nhẹ lên vai Tần nhị phu nhân, dập tắt một ngọn dương hỏa, điểm nhẹ ấn đường, “hảo tâm” mở cho nàng thiên nhãn, thứ mà thường .
Tần nhị phu nhân gạt tay nàng , ngay giây tiếp theo,
Nàng thấy Tần Thư Nhiễm, đầy sát khí!
“Aaaaa ! Ma! Cứu ! Đừng đây, đừng đây!”
Người Tần gia chạy tới chỉ thấy Tần nhị phu nhân như phát điên, ôm đầu chạy loạn khắp sân.
Vừa chạy vung tay xua đuổi thứ mà họ thấy.
Tần Thư Nhiễm nghịch ngợm, lúc thì tháo đầu xuống xách tay, lúc thì hai cánh tay rời khỏi thể quấn lấy eo nàng , lúc áp sát mặt, hiện khuôn mặt quỷ trắng bệch, nước mắt chảy dài.
“Nhị thẩm… lòng bà thật độc ác!”
“Vì bà hại mẫu , hại phụ và trưởng ?!”
“Ta , ! Aaaa! Ta sai , đừng bám theo nữa, sai ! Ta nên sai đạo sĩ hại họ!”
“Ai bảo bọn họ chịu phân gia? Chẳng họ bám nhị phòng chúng để hút m.á.u ?”
“Muốn dựa chúng để trèo cao, kết với quyền quý trong cung!”
“Thế mà những sản nghiệp giá trị cho chúng quản, tất cả đều trong tay các ngươi, dựa ?!”
Tần Thư Nhiễm đầy mỉa mai:
“Sản nghiệp trong nhà vốn do phụ và trưởng quản lý. Nhị phòng các đầu óc kinh doanh ?”
“Chẳng qua chỉ là đưa một nữ nhi cung, sinh Thất hoàng t.ử, liền tưởng ghê gớm lắm ?”
“Phân gia thì phân! Ta lập tức với phụ và trưởng, đại phòng chúng cần hầu hạ nhị phòng các nữa!”
Tiêu An Nhạc một bên trọn cuộc đối thoại, khóe môi khẽ cong lên. Nhị phòng Tần gia… đúng là gánh nổi.
lúc , Tần nhị lão gia vội vã chạy tới. Vừa lời của thê t.ử, lập tức quát lớn:
“Ngươi im miệng! là nữ nhân tóc dài kiến thức ngắn!”
Nói xong, sang Tần đại lão gia sẵn bên cạnh:
“Đại ca, đừng nàng bậy. Đệ từng ý nghĩ đó!”
“Đệ tự năng lực kinh doanh, nên giao sản nghiệp cho quản lý, vô cùng yên tâm.”
Tần đại lão gia lạnh nhạt em ruột của . Đến lúc mới , chính nhị phòng mời đạo sĩ tới hại đại phòng.
Tình , trong chớp mắt tan thành mây khói.
“Nhị đừng . Thật cũng đầu óc kinh doanh.”
“Những năm qua là tự cho đúng, cứ nghĩ hợp việc . nghĩ , hai cửa tiệm quản đều lãi, ?”
“Điều đó chứng tỏ hổ là Tần gia, trong vẫn thiên phú buôn bán. Là hạn chế suốt bao năm qua.”
Giọng trầm xuống, như buông bỏ một gánh nặng. Rồi sang Tần Kiêu:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Đi báo cho các trưởng bối trong tộc, mở từ đường, phân gia!”
Ở bên , Tần nhị phu nhân vẫn điên cuồng vung tay xua đuổi Tần Thư Nhiễm.
“Aaaa! Đừng đây! Đại ca, mau bảo con gái tránh xa !”
Tần đại lão gia, đang con trai dìu, chợt khựng . Hắn đầu sang phía nhị phu nhân, ánh mắt chấn động.
Vừa nàng gì… con gái?
Ngay cả Tần đại công t.ử, mang dáng vẻ thư sinh, cũng trợn mắt kinh ngạc nàng .
“Nhị thẩm, thẩm đang bậy gì ? Muội vẫn còn sống khỏe mạnh!”
“Ta sai tìm, chẳng bao lâu nữa sẽ đưa về.”
Tiêu An Nhạc biểu cảm của hai cha con, liền Tần Kiêu hề sự thật cho họ.
Quả nhiên… đa vẫn thích kiểu “một gánh hết chuyện”, tự cảm động chính như thế.