Tiêu An Nhạc việc gì cũng chối bỏ:
“, bà ném đồ con mua.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tiêu mẫu lập tức sa sầm mặt:
“Vậy con xem con mua những gì?”
“Con về thì Tĩnh Dung đổ bệnh, mà con còn mua những thứ đó về, con thật sự thấy xúi quẩy ?”
“Chính sai vứt hết những thứ con mua đấy. Nếu con oán thì cứ nhằm !”
Lời dứt, khí trong phòng lập tức lạnh xuống như đóng băng.
Tô Tĩnh Dung vội lên tiếng dỗ dành:
“Di mẫu đừng giận, là do thể con yếu, liên quan đến biểu .”
Tiêu Gia Hòa cả bàn thức ăn mà nuốt nước miếng. Thấy phụ mẫu động đũa, nàng cũng dám ăn, chỉ chằm chằm.
Tiêu phụ khẽ nhíu mày, sang hỏi Tiêu An Nhạc:
“Con mua những gì?”
“Chu sa, giấy vàng, hương nến, tiền giấy. Con cũng thấy xúi quẩy. Ở đạo quán con học chính là những thứ , bắt quỷ, xem mệnh, xem phong thủy, lúc cần dùng đến…”
Nàng còn xong, Tiêu phụ đập bàn “bốp” một cái, cắt ngang:
“Tốt! Con gái đúng là giỏi! Phụ ủng hộ con!”
“Trên con còn đủ tiền ? Cha còn đây. À mà con đừng mua mấy thứ mang về nhà nữa.”
“Mẫu con thích, cha sẽ mở cho con một cửa hàng bên ngoài, chuyên bán những thứ đó!”
“Vừa bán dùng, lời lỗ quan trọng, con thích là !”
Tiêu An Nhạc: ……
Người cha … dùng !
Cả Tiêu gia: …… Có nên mời đại phu đến xem ? Cha bọn họ hình như gì !
“Cái đó… cũng cần.”
Tiêu An Nhạc từ chối, Tiêu phụ vui:
“Sao cần? Phụ ủng hộ con! Hay con bói cho phụ một quẻ ? À, trả tiền quẻ đúng ?”
Nói xong, ông sang quản gia:
“Đi lấy một trăm lượng đưa cho đại tiểu thư.”
Quản gia vội vàng theo, hôm nay lão gia phá vỡ nhận thức hơn ba mươi năm của ông.
Tiêu mẫu tức đến phập phồng l.ồ.ng n.g.ự.c, “cạch” một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn:
“Lão gia quản thì thôi, còn dung túng nó loạn?”
Tiêu phụ thấy đứa con gái chỉ dung mạo giống hệt con gái kiếp , mà ngay cả sở thích cũng giống.
Kiếp , vợ ông sinh con xong thì qua đời, một ông cha nuôi con khôn lớn.
Đến khi con gái mười tuổi bái nhập tiên môn, ông sống đến trăm tuổi mà mất, cha con cộng gặp quá năm .
Kiếp , ông nhất định yêu thương con gái cho đủ. Ông vẫn là gia chủ, ông là !
“Ta là ! Nhạc Nhi ở ngoài học thành tài, nàng vui mới đúng. Cho con bé một cửa hàng thì ? Còn ăn cơm đây?”
Trước mặt bao nhiêu con cái, Tiêu mẫu giữ nổi thể diện, chỉ thể tức giận dậy bỏ .
Tô Tĩnh Dung cũng vội vàng theo bên cạnh.
Tiêu Gia Hòa nghiêng đầu mẫu và biểu tỷ rời , cầm đũa do dự, nàng còn ăn cơm, hôm nay vì tỷ tỷ trở về, phòng bếp còn đặc biệt thêm mấy món.
Giờ tình hình thế , nàng thật khó xử…
tay thành thật gắp một miếng sườn xào chua ngọt.
Ừm, vị chua ngọt đúng là ngon thật.
Hay là ăn no hẵng dỗ mẫu , dù bên cạnh mẫu cũng biểu tỷ .
Nghĩ đến việc Tiêu An Nhạc cửa hàng, mắt nàng sáng lên, sang Tiêu phụ:
“Phụ , con thể mở một thư viện ? Con thấy bản con đường học vấn cũng chút thành tựu.”
“Khụ khụ khụ!”
“Phụt, khụ khụ!”
“Ừm!”
Ba Tiêu gia bên đồng loạt sặc.
Tiêu Thành Phong: “Muội lấy tự tin ?”
Tiêu Thành Lĩnh: “Câu đó kiểu gì ?”
Tiêu Thành Sơn: “Học vấn của mà gọi là ‘ chút thành tựu’, , một cử nhân, thì gọi là gì?”
Tiêu Gia Hòa miệng vẫn còn nhai đầy, trừng mắt họ, nuốt xuống xong thì hai mắt sáng rực.
“Tam ca, là chúng cùng . Huynh cứ xem tiệm sách đó như thư phòng kiêm tàng thư các của , chẳng quá tuyệt !”
Nghe , hai mắt Tiêu Thành Sơn sáng lên, sang Tiêu phụ.
Tiêu phụ cũng thiên vị:
“Muốn mở thì mở!”
Thế là nhị ca và đại ca cũng hào hứng theo:
“Phụ , con và đại ca luyện võ.”
Tiêu phụ:
“Vậy mở một tiệm rèn sắt , rảnh thì rèn. Hoặc bày một sạp mài d.a.o.”
“Không thì phụ cho các con dựng một sạp biểu diễn ngoài phố Đông.”
“Hai đứa các con theo phụ cũng đến nỗi , nếu biểu diễn thì đảm bảo lời to!”
Đại ca và nhị ca , đúng là cha ruột của họ.
Ngay cả Tiêu An Nhạc cũng khẽ cong môi. Bầu khí như … thật cũng tệ.
Kiếp nàng tu hành ngàn năm, sớm còn ham ăn uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-9.html.]
thể hiện tại cần bồi bổ, nên… nàng ăn nhiều một chút.
“Muội , đạo quán của sống kham khổ ?”
“Một ăn ba bát cơm, đúng là lợi hại!”
Tiêu An Nhạc . Thật bát chỉ to bằng nắm tay nàng, ba bát đủ no.
“Ăn no mới sức việc!”
Tiêu Thành Sơn tò mò:
“Làm việc gì?”
Trong kinh thành, tiểu thư nhà quan thêu thùa nữ công, thì cũng quản gia tính sổ.
Nào ngờ Tiêu An Nhạc đáp:
“Xem mệnh, bắt quỷ.”
Cả Tiêu gia, ngoại trừ Tiêu phụ, ai coi lời nàng là thật. Chỉ Tiêu phụ lập tức :
“Con gái, tính cho phụ một quẻ xem.”
Tiêu An Nhạc cũng nghiêm túc hẳn lên.
Tuy rằng bói toán thể tự xem cho , xem cho cũng hạn chế, nhưng nàng Tiêu phụ cảm giác thiết, nên quyết định tính thử.
“Phụ cho con bát tự. Người là của con, con thể tính quá sâu, chỉ xem sơ qua thôi.”
Mọi trong phòng ăn đều họ.
Tiêu phụ báo bát tự xong, Tiêu An Nhạc kết hợp với tướng mạo bắt đầu tính.
Một lát , nàng cảm khái:
“Phụ đúng là mệnh đại phú đại quý, cả đời thuận lợi, con cháu đầy đàn, phúc thọ song .”
Tiêu phụ mà giấu nổi ý , ha hả gật đầu:
“Vậy là , ! Mệnh như còn cầu gì nữa?”
“Con gái tính đúng thật! Một trăm lượng đủ ? Không đủ phụ bảo quản gia lấy thêm.”
“Con đợi đó, phụ lập tức sai mở tiệm cho con!”
Cái dáng vẻ cưng chiều con gái của Tiêu phụ khiến ba mà cạn lời.
Tiêu Thành Phong thấy cũng góp vui:
“Vậy cũng xem cho một quẻ , xem thi võ cử của xếp hạng thế nào?”
Nói lấy mười lượng bạc:
“Trên chỉ từng , chín mươi lượng còn sẽ bù .”
Tiêu Thành Lĩnh và Tiêu Thành Sơn , đại ca ủng hộ như , bọn họ thể theo?
Hai lập tức lục tìm bạc .
Tiêu An Nhạc nhận bạc của đại ca, hỏi bát tự của .
Trước đó nàng quan sát qua, vị đại ca tướng võ tướng, nhưng giữa ấn đường hắc khí, vận thế gần đây , thậm chí thể gặp tà vật quấy phá.
“Đại ca, cung mệnh tọa Vũ Khúc tinh, chứng tỏ tư chất tướng.”
“ ấn đường hắc khí, gần đây nên cẩn thận, đồ khác tặng nên tùy tiện nhận.”
“Nếu sẽ ảnh hưởng vận thế, khiến thứ hạng như ý.”
Tiêu Thành Phong nghiêm mặt gật đầu, tỏ vẻ tin tưởng:
“Được, yên tâm, đại ca nhớ .”
Tuy ngoài mặt , nhưng Tiêu An Nhạc vẫn thật sự để tâm.
Nể tình cũng lòng, đến lúc đó nàng vẫn tay giúp một phen.
Nghĩ , nàng sang nhị ca và tam ca, ánh mắt lướt qua hai , :
“Mỗi ngày chỉ ba quẻ, hôm nay đủ, xem nữa.”
Tiêu phụ lập tức dậy, xem viện của Tiêu An Nhạc còn thiếu gì.
Đến nơi mới phát hiện, chỗ ở của nàng thiếu đủ thứ, từ y phục trang sức đến bày trí trong phòng đều đơn sơ.
Lông mày ông lập tức nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt trầm xuống, tự sắp xếp thứ.
Vị tiểu thư trở về trong phủ, khi chủ mẫu coi trọng, đám hạ nhân đương nhiên cũng chẳng để tâm.
giờ gia chủ đích can dự, chuyện liền khác hẳn.
Sự đổi thái độ của đám trong phủ, Tiêu An Nhạc để ý.
Lúc nàng đang ở trong phòng loay hoay với đống hương nến, tiền giấy của , tiện tay vẽ thêm vài lá phù.
Ở góc đông nam trong viện, nàng đặt hai cái chậu lửa.
Trong tay cầm ba nén hương, nàng khẽ lật cổ tay, hương lập tức bốc cháy.
Một phần là cho Tần Thư Nhiễm, một phần là cho Kiều Nương.
Hai con quỷ xổm bên cạnh, sức “hấp” hương hỏa.
Tần Thư Nhiễm xúc động:
“Từ lúc c.h.ế.t đến giờ ba năm, từng ăn hương hỏa ngon như .”
Kiều Nương bên cạnh, thần sắc vẫn còn u uất.
Tiêu An Nhạc liếc nàng một cái:
“Làm gì mà mặt mày như ? Tối nay sẽ cho ngươi nhập mộng cha ngươi, đó sẽ tiễn ngươi đầu thai.”
Kiều Nương hổ xoắn ngón tay:
“Đại sư… thể gặp Triệu công t.ử một ? Trước đó là hiểu lầm , còn suýt hại c.h.ế.t …”
Tiêu An Nhạc dậy, khẽ b.úng tay. Hai đốm lửa rơi chậu, đốt cháy tiền giấy bên trong.
“Ngươi gặp , chắc gặp ngươi.”
“Cho ngươi một đêm, hai bên đều nhập mộng mà gặp .”
“Đến giờ Tý, sẽ mở quỷ môn, tiễn ngươi đầu thai.”
Nghe , Kiều Nương lập tức cúi hành lễ cảm tạ.
Tiêu An Nhạc sang Tần Thư Nhiễm bên cạnh, xem đây là một “hộ cố định”, dễ tiễn chút nào.