Cú va chạm khiến Trương ma ma đau đến kêu t.h.ả.m một tiếng, ánh mắt lập tức lộ vẻ hung dữ, trừng Tiêu An Nhạc đầy phẫn nộ:
“Đại tiểu thư, đ.á.n.h chứ?!”
“Đánh chính là loại nô tài ch.ó má như ngươi!”
Tiêu An Nhạc lạnh giọng.
“Đống đồ đó bỏ sáu mươi lượng bạc mua về, há là thứ ngươi vứt là vứt?”
Nàng thoáng thấy bên cạnh một “ma ma” khác, một nữ quỷ mặc y phục tương tự, đang vỗ tay khoái trá:
“Ha! Đáng đời lão bà ! Lần đụng kẻ khó chứ gì!”
Tiêu An Nhạc liếc bà , thản nhiên :
“Người xui xẻo mà ngươi vui , thế thì vui thêm chút nữa .”
Nói xong, nàng chống ô bước qua Trương ma ma, tiện chân giẫm lên vai bà , dập tắt một ngọn dương hỏa vai.
Nữ quỷ rõ hành động , đợi Tiêu An Nhạc khỏi liền lao tới mặt Trương ma ma, giương nanh múa vuốt dọa nạt.
“A a a! Quỷ! Quỷ a! Đừng đây! Đừng đây!”
Tiêu An Nhạc mặc kệ, thong thả trở về viện của .
Trong viện, Đông Đào đang ôm nửa bên mặt, ánh mắt nàng đầy oán giận. Vừa thấy nàng trở về liền xông tới chất vấn:
“Ngươi rốt cuộc gì ? Sao đại nha của biểu tiểu thư đến dạy dỗ ?”
Trong viện chỉ mỗi một nha mà dám hỗn xược như , Tiêu An Nhạc cũng định dung túng.
Nàng giơ tay thi triển một đạo cấm ngôn, lập tức khiến Đông Đào câm bặt.
“Á… á…”
Đông Đào há miệng mà phát tiếng nào, hoảng sợ Tiêu An Nhạc.
lúc đó, Tiêu Thành Phong dẫn theo một ma ma và một tiểu nha bước tới.
Đông Đào thấy , vội vàng chạy lên:
“Á… á…” (Đại thiếu gia cứu nô tỳ với, nô tỳ !)
Tiêu Thành Phong chỉ khẽ nhíu mày nàng một cái, sang Tiêu An Nhạc, ho nhẹ:
“Khụ, mới về, đây là nha và ma ma chọn cho .”
“Hai tờ là khế bán của họ, giữ lấy. Còn đây là chút bạc tự tích cóp, cứ cầm dùng .”
Tiêu An Nhạc ba tờ giấy, hai khế bán , một tờ ngân phiếu hai mươi lượng.
Cảm nhận thiện ý của vị “đại ca” , nàng gật đầu nhận lấy:
“Đa tạ đại ca.”
Tiêu Thành Phong thở dài, hỏi:
“Sáng nay ? Muội về nên , nữ t.ử khuê các thể tùy tiện ngoài.”
“Lúc nãy mẫu sai tìm mà thấy, chút vui.”
“Giờ cũng gần trưa, cùng đến tiền sảnh dùng bữa, tiện thể quen với trong nhà.”
Tiêu An Nhạc gật đầu:
“Được!”
Thấy nàng vẫn cầm ô giấy dầu tay, Tiêu Thành Phong bật .
Nhìn trời, giữa trưa nắng gắt, nữ t.ử sợ đen da, thích che nắng cũng là chuyện bình thường.
Tiểu nha mới đến tên Thính Tuyết nhanh nhẹn bước lên:
“Tiểu thư, để nô tỳ cầm ô cho !”
“Không cần.” Tiêu An Nhạc lắc đầu từ chối.
Chiếc ô từ xương của Tần Thư Nhiễm, thường cầm dễ nhiễm âm sát chi khí.
Đông Đào trong viện còn định tiến lên, nhưng Lý ma ma, đưa tới, chặn .
Tiêu Thành Phong thấy liền vui:
“Ngươi là nha nhị đẳng trong viện mẫu , vô phép như ?”
Nói xong, sang Tiêu An Nhạc:
“Nếu thích nha , sẽ cho nàng trở về.”
Tiêu An Nhạc còn giữ nàng để thỉnh thoảng cho Tần Thư Nhiễm “nhập xác chơi”, nên :
“Không cần, thấy cũng , cứ để nàng ở viện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-8.html.]
“Phụ về ? Ta nhiều năm gặp, cũng nhớ rõ nữa.”
Nghe nàng , Tiêu Thành Phong , chút cảm khái:
“Năm đó hội hoa đăng, lạc mất, đến nay mười năm. Khi còn nhỏ, nhớ cũng là chuyện thường.”
“Nếu sư phụ lúc lâm chung sai đưa tin, e rằng chúng còn đến bao giờ mới đoàn tụ.”
Nói chuyện một lúc, hai tới phòng ăn tiền viện. Trong phòng mặt đông đủ.
Tiêu An Nhạc thu chiếc ô xương trắng , đặt sang một bên, đưa mắt khắp trong phòng.
Tiêu An Nhạc gặp Tiêu mẫu , cảm giác thiết gì.
Ngược , Tiêu phụ vài phần giống với phụ ở kiếp của nàng.
Vừa thấy nàng bước , Tiêu phụ lập tức tiến lên, chăm chú quan sát.
Khi thấy gương mặt tái nhợt, thể yếu ớt của Tiêu An Nhạc, đặc biệt là dung mạo… gần như giống hệt nữ nhi của ông ở kiếp .
Tiêu phụ chợt nhớ đến đứa con gái năm xưa tu luyện thành công, trở thành tiên nhân thể phi thiên độn địa.
Ông thể mang theo ký ức chuyển thế, nhất định là nhờ phúc trạch của con gái phù hộ.
Giờ đây, thấy gương mặt gần như trùng khớp , sống mũi ông cay xè, nước mắt trào .
Ông tiến lên ôm chầm lấy Tiêu An Nhạc:
“Hu hu hu… nữ nhi ngoan của phụ , phụ nhớ con c.h.ế.t!”
Cảnh tượng khiến tất cả trong phòng biến sắc, ai nấy sững như sét đ.á.n.h.
Hình tượng cha nghiêm nghị, cứng nhắc, tuỳ tiện , “phụ ái như sơn” trong mắt họ, trong nháy mắt sụp đổ .
Tiêu Thành Phong: Sống hai mươi năm mới phụ còn mặt .
Tiêu Thành Lĩnh: Ai tráo phụ ?
Tiêu Thành Sơn: Địa vị trong nhà -1.
Tiêu Gia Hòa: Đây thật là phụ ?
Tô Tĩnh Dung nhịn co giật khóe miệng, nàng ngờ di phụ phản ứng như , chiếc khăn trong tay suýt nàng vò nát.
Tiêu mẫu thì càng gì, mặt của lão gia bà từng thấy qua.
Xem đứa con gái thật sự lòng phu quân.
Nghĩ , bà khẽ nhíu mày, lên tiếng:
“Khụ, . Biết lão gia nhớ Nhạc Nhi, nhưng lão gia như thì các con lão gia ? Mau xuống ăn cơm .”
Tiêu phụ lau nước mắt, gật đầu, kéo Tiêu An Nhạc xuống bên cạnh .
Tiêu Thành Phong đành dịch xuống , nhị , tam lượt lùi theo.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Một màn khiến Tiêu phu nhân trong lòng vui.
“Lão gia, An Nhạc là nữ t.ử, thể bên đó? Để con bé cạnh Gia Hòa là .”
Tiêu phụ xua tay:
“Không cần. Nữ nhi khó khăn lắm mới trở về, cứ cạnh .”
Nói ông bắt đầu giới thiệu:
“Đó là đại ca con, Tiêu Thành Phong; nhị ca, Tiêu Thành Lĩnh; tam ca, Tiêu Thành Sơn; là Tiêu Gia Hòa; còn đây là biểu Tô Tĩnh Dung bên nhà di mẫu con.”
Nhắc đến đây, Tiêu phụ chợt nhớ tới hôn ước với Hiền Vương.
Vốn dĩ, với phận một quan tòng tứ phẩm Binh bộ Thị lang như ông, căn bản thể kết với hoàng t.ử.
ông gặp may, trong một săn thu, cứu mạng hoàng đế. Hoàng đế phong quan tiến tước cho ông, ông nhất quyết từ chối, dựa thực lực của .
Thấy ông thật thà chất phác, hoàng đế liền tiện tay chỉ định một trong mười vị hoàng t.ử, lục hoàng t.ử Hiền Vương, con rể của ông.
Tiêu An Nhạc thất lạc nhiều năm, hôn sự ban đầu vốn là của Tiêu Gia Hòa. nàng còn nhỏ, tâm tư đơn thuần.
Một vô tình bắt gặp biểu tỷ và Hiền Vương tư thông, Tô Tĩnh Dung dỗ dành, cuối cùng đồng ý nhường hôn sự cho biểu tỷ, là để “ tình thành quyến thuộc”.
Tiêu phụ vẫn luôn tin rằng thể mang ký ức chuyển sinh là nhờ phúc ấm của nữ nhi, nên đặc biệt yêu thương các con gái trong nhà.
Nghe con gái thành cho biểu tỷ và Hiền Vương, ông tự nhiên cũng thuận theo.
Giờ đây, đích trưởng nữ trở về, còn giống hệt “tiên nữ” kiếp , càng ý kiến của con.
Tiêu An Nhạc qua từng . Sáng nay nàng về phủ nhưng gặp mặt, lúc gặp hai vị trưởng cũng chỉ gật đầu qua loa.
Nàng nguyên , ký ức của nguyên , nên cũng thể nảy sinh thiết với họ.
Đại ca luyện võ, nhị ca dường như cũng là tập võ, chỉ tam ca mặc áo nho sinh, trông ôn nhã văn nhã.
Đợi giới thiệu xong, Tiêu mẫu mới lên tiếng:
“Nghe hôm nay con đ.á.n.h Trương ma ma?”