Tiểu Thư Huyền Môn Về Kinh: Bấm Tay Tính Quẻ Khiến Trăm Quan Run Rẩy

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam nhân cưỡi ngựa đối diện cứ thế lưng ngựa, đôi mắt lạnh nhạt thanh lãnh hờ hững nàng một cái, kéo cương, cưỡi con ngựa điên áp chế đến mức dám càn mà rời .

 

Vị Cửu hoàng thúc Tạ Tư Minh rời khỏi, ánh sáng công đức lập tức tăng nữa.

 

Tiêu An Nhạc lúc mới phản ứng , mang đại công đức!

 

Nàng lập tức đuổi theo hướng vị Cửu hoàng thúc rời .

 

Tần Thư Nhiễm bay bên cạnh, cảm thán:

 

là Chiến Thần Cửu hoàng thúc thể dọa trẻ con nín , ngừng đái dầm. Hoàng đế đối xử với ruột còn hơn cả con trai ruột. Ngay cả ngựa điên cũng dọa đến dám điên nữa!”

 

Tiêu An Nhạc: “… Ngươi thật lý!

 

Hắn ở ? Chúng tìm .”

 

Khuôn mặt quỷ của Tần Thư Nhiễm bỗng phóng to ngay mặt nàng, đầy vẻ thể tin nổi.

 

“Ngươi điên ? Vị đó là Sát Thần đấy! Nghe từng đại sư phê mệnh cho , là mệnh Thiên Sát Cô Tinh, hình khắc lục , cả đời cô quả, chỉ hợp chốn sa trường. Cuối cùng sẽ vì sát nghiệp quá nặng, sát khí quấn mà c.h.ế.t.”

 

“Nói cách khác, thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào. Phàm là nữ nhân đến gần , điên thì c.h.ế.t.”

 

“Ngươi tìm … chẳng lẽ định siêu độ cho ?”

 

Tiêu An Nhạc giơ tay tát tan cái mặt quỷ của nàng .

 

“Loại thầy tầm thường nào ? Không ăn hàm hồ thì cũng là cố ý hại .”

 

“Cả đời cô quả nghĩa là đến giờ vẫn cưới vợ, càng . Ta nhất định tìm . Ngươi ?”

 

Gương mặt quỷ của Tần Thư Nhiễm tụ nữa, run cầm cập.

 

Vừa vị chỉ liếc xuống một cái từ cao, hồn nàng bay mất .

 

Vậy mà còn tìm tới cửa?

 

“Người vương, đương nhiên ở phủ Thân Vương.”

 

cho ngươi , đồn trong phủ đêm nào cũng oan hồn gào thét, đáng sợ lắm.”

 

“Ngươi là một con lệ quỷ mà còn sợ ma, buồn thật.”

 

“Đi phủ Diệp Thân Vương.”

 

Nếu chỉ cần đến gần vị Diệp Thân Vương thể tăng công đức, nàng còn phí sức siêu độ mấy con quỷ khác gì?

 

Vị Diệp Thân Vương sống giữa nhân gian mà mang nhiều công đức kim quang đến , quả đúng là bảo bối lớn của nàng, kiểu chỉ cần đến gần là thể kéo dài mạng sống.

 

Tiêu An Nhạc vô thức bước theo hướng rời , nhưng nửa đường gọi giật .

 

“Tiêu An Nhạc! Quả nhiên là . Lần xem còn chạy !”

 

Người cưỡi ngựa chạy tới là một nam t.ử hình cao lớn cường tráng, khí chất tuấn, dung mạo tuấn lãng, đường nét sắc sảo.

 

Hắn ngựa xuống nàng từ cao.

 

Khẽ cúi đầu, nhíu mày Tiêu An Nhạc đang ngơ ngác đáp .

 

Tiêu An Nhạc tuy quen , nhưng nàng xem tướng.

 

Chỉ gương mặt đoán bảy tám phần, đại khái quan hệ với thể .

 

Quả nhiên, nam t.ử cưỡi ngựa đến mặt nàng, cao cao tại thượng chất vấn:

 

“Tiêu An Nhạc, thật sự theo về ?”

 

Câu mùi chuyện xưa đây.

 

Tiêu An Nhạc vẫn bình thản yên .

 

Thân hình vạm vỡ, ngang hông đeo đai ngọc, cơ tay nổi rõ, là luyện võ.

 

Lại tướng mạo : thiên đình đầy đặn, mắt sáng thần, mày như núi dựng, khí thế đường đường.

 

giữa hai hàng mày nếp nhăn chữ Xuyên, tượng trưng cho tính nóng nảy, cố chấp, tinh thần chịu thua. Còn câu: cứng quá dễ gãy.

 

Đánh giá xong tướng mạo của , nàng chờ tiếp.

 

Tiêu Thành Phong xoay xuống ngựa, bước đến mặt Tiêu An Nhạc.

 

Hàng mày tuấn tú nhíu c.h.ặ.t thành nút thắt.

 

“Tiêu An Nhạc, nếu tới kinh thành thì lập tức theo về.”

 

Tần Thư Nhiễm ô , tò mò hỏi:

 

“Rốt cuộc hai quan hệ gì ?”

 

Tiêu An Nhạc suy nghĩ một lát, trong lòng đoán đại khái, bèn hỏi thanh niên mặt:

 

“Ngươi tên gì?”

 

Tiêu Thành Phong cạn lời ruột mặt.

 

Hắn phụng mệnh đón về kinh, ai ngờ giữa đường nàng bỏ trốn, cuối cùng vẫn mò đến kinh thành.

 

Bây giờ còn hỏi tên gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-2.html.]

 

Thôi , dù cũng là ruột của .

 

Từ nhỏ lớn lên trong đạo quán, chắc chắn chịu ít khổ sở.

 

Hắn nên hung dữ với nàng như thế.

 

Nghe , lập tức dịu sắc mặt, một nữa:

 

“Ta tên Tiêu Thành Phong, là đại ca của . Giờ tới kinh thành , thể theo về phủ chứ?”

 

“Tiêu phủ? Á a a! Thì ngươi là nữ nhi Tiêu phủ thất lạc mười năm !”

 

Tiêu An Nhạc sang Tần Thư Nhiễm.

 

“Biết thì thêm .”

 

Tần Thư Nhiễm lập tức tiếp lời:

 

“Binh Bộ Hữu Thị Lang họ Tiêu. Mười năm tết Trung Nguyên, nữ nhi năm tuổi của nhà họ lạc mất.”

 

“Khi trong kinh thành còn ít hài t.ử các gia đình khác cũng bắt cóc. Kinh thành điều cả cấm vệ quân truy tìm một phen. Tìm về nhiều đứa trẻ, nhưng vẫn còn một phần tìm .”

 

Tiêu Thành Phong tưởng nàng đang với .

 

“Ta . Sư phụ lúc lâm chung gửi thư về phủ, bảo đón . Muội rõ ràng thư , còn chạy cái gì?”

 

Tiêu An Nhạc , trong lòng cũng hiểu đại khái.

 

Chỉ là vì nguyên chủ c.h.ế.t ở bãi tha ma, còn mượn mạng?

 

Tiêu An Nhạc rối rắm, về hướng đại bảo bối mất dạng, vị đại ca của thể .

 

Thôi, hết giải quyết chuyện của xác .

 

Nàng theo đến cổng Tiêu phủ.

 

Nhìn tấm biển đề chữ “Tiêu phủ”, nàng thấy luồng xui rủi quẩn quanh.

 

“Quý phủ gần đây yên .”

 

Tiêu Thành Phong cạn lời nàng.

 

“Mười năm ở ngoài, rốt cuộc học những thứ linh tinh gì ?”

 

lúc , một chiếc xe ngựa dừng cổng phủ.

 

Từ xe bước xuống là một mỹ phụ nhân dáng vẻ đoan trang quý phái.

 

Ngay từ cái đầu tiên, Tiêu An Nhạc phụ nhân quả thật quan hệ huyết thống với .

 

Chỉ là bên cạnh bà còn một cô nương trẻ tuổi, dung mạo hai phần giống nàng.

 

Tiêu phu nhân xuống xe thấy con trai cả Tiêu Thành Phong, mặt lập tức nở nụ dịu dàng.

 

“Phong nhi…”

 

Lời còn dứt, ánh mắt bà dừng nơi Tiêu An Nhạc bên cạnh , chăm chú đ.á.n.h giá nàng.

 

Tiêu Thành Phong lên tiếng :

 

“Mẫu , đây là tiểu mà con đón về.”

 

Tiêu An Nhạc rõ ràng thấy nụ mặt cô nương cạnh Tiêu phu nhân thoáng cứng .

 

Tiêu phu nhân mang vẻ vui mừng bước đến mặt Tiêu An Nhạc, đưa tay định chạm nàng.

 

thấy bộ y phục vải thô ngắn cũn dính đầy m.á.u nàng, tay bà khựng .

 

Tiêu An Nhạc, cố nở nụ ôn hòa.

 

“Về là . Những năm con thất lạc, ngày nào mẫu nhớ đến con. Nay con trở về thì cứ an tâm ở trong phủ.”

 

“Di mẫu, đại biểu ca, đây là Tiêu An Nhạc tỷ tỷ ? Tỷ đường xa mệt nhọc, là chúng phủ chuyện.”

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tô Tĩnh Dung xong liền đưa tay đỡ Tiêu phu nhân trong.

 

Tiêu phu nhân liên tục gật đầu. Con gái ruột thất lạc mười năm, giờ gặp trong bộ đồ đỏ, còn vương mùi m.á.u tanh.

 

Chỉ gần thôi bà ngửi thấy một mùi kỳ quái.

 

Bà cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nụ gần như giữ nổi, vội :

 

“Ngoan nào, con bẩn thế , mau theo mẫu phủ.”

 

Biểu cảm Tiêu An Nhạc chút cổ quái. Nàng cúi bộ y phục đỏ m.á.u .

 

Lúc tỉnh , chân tay nàng đóng trục hồn đinh, m.á.u gần như chảy cạn.

 

Bộ đồ vốn màu trắng, chỉ là m.á.u nhuộm đỏ mà thôi.

 

Nàng theo họ bước Tiêu phủ, âm thầm quan sát khắp nơi.

 

Tiêu phu nhân lập tức sai dọn dẹp Thính Phong viện cho nàng ở.

 

Rồi bà , nữa Tiêu An Nhạc với vẻ mặt đầy từ ái, chỉ là cách với nàng xa hơn một chút.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận