Tiểu Thư Huyền Môn Về Kinh: Bấm Tay Tính Quẻ Khiến Trăm Quan Run Rẩy

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Nương ôm mặt nức nở. Nàng thật quá t.h.ả.m, Trương lang hại đến mức , nàng hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t .

 

Chiếc ô xương trắng của Tiêu An Nhạc bay , lơ lửng đỉnh đầu Kiều Nương.

 

“Người đạo của , quỷ đạo của quỷ.”

 

“Người g.i.ế.c thì phạm vương pháp, quỷ g.i.ế.c thì phạm thiên quy.”

 

“Nếu ngươi g.i.ế.c , sẽ thể đầu t.h.a.i chuyển kiếp, còn chịu nghiệp hỏa thiêu đốt, hà tất ?”

 

“Ngoan ngoãn để siêu độ . Kiếp đầu t.h.a.i chọn nam nhân, nhớ mở to mắt mà cho rõ.”

 

“Còn tên nam nhân , trong vòng ba ngày tất gặp họa lao ngục, thậm chí nguy đến tính mạng.”

 

Nghe nàng , Kiều Nương cuối cùng cũng buông bỏ oán hận, cam tâm tình nguyện để nàng thu .

 

Tiêu An Nhạc sang Triệu phu nhân:

 

“Triệu phu nhân thể xem , công t.ử quý phủ hẳn tỉnh .”

 

Nghe , Triệu phu nhân kích động, vịn tay ma ma bước nhanh phòng, quả nhiên thấy con trai dậy giường.

 

Tiêu An Nhạc đầu về phía lão đạo sĩ đang lén lút thu dọn đồ đạc, chuẩn chuồn .

 

Lão đạo sĩ thu dọn run rẩy, đáng sợ quá!

 

Bao năm lừa gạt giang hồ, hôm nay thật sự gặp quỷ.

 

Vừa định lén lút trốn thì Tiêu An Nhạc chặn đường.

 

Thủ đoạn của tiểu cô nương ông tận mắt chứng kiến, trời ơi đất hỡi, lợi hại quá mức!

 

“Vị… tiểu… thiên sư , lão đạo thật sự bội phục ngươi sát đất. Xin ngươi tha cho , chỉ kiếm miếng cơm mà thôi…”

 

Tiêu An Nhạc trúng bộ “trang ” của ông .

 

“Lừa gạt như mà còn chạy? Nếu đến, chỉ Triệu công t.ử, mà ngay cả ngươi cũng thể gặp nguy hiểm.”

 

Lão đạo sĩ mặt mày khổ sở, liên tục cầu xin:

 

“Thiên sư, đạo trưởng, tiên cô, xin tha cho cái già . Ta từng chuyện ác, chỉ lừa gạt chút đỉnh, từng gây án mạng. Hay là thề, dám nữa, ?”

 

Tiêu An Nhạc lắc đầu.

 

Trong lòng lão đạo sĩ càng thêm tuyệt vọng, rốt cuộc vị “cô nãi nãi” gì?

 

Nào ngờ nàng :

“Ngươi học nghệ tinh, chuyện ngươi xử lý nổi. Đưa hết phù giấy và chu sa cho !”

 

“Ngoài , nếu gặp tình huống như , nhớ đến tìm , chia phần cho ngươi.”

 

Lão đạo sĩ: ⚆_⚆?

 

“Được ! Chỉ cần tiên cô tha cho , việc nhất định tìm tiên cô. Ta cũng tham, tiên cô tùy tiện chia cho chút là .”

 

Nói xong, ông vội vàng lấy hết chu sa, phù giấy đưa cho Tiêu An Nhạc.

 

Rồi chợt lúng túng nhận nàng gì để đựng, ông dứt khoát tháo luôn chiếc túi vải màu vàng đất , đưa cả cho nàng:

 

“Tiên cô, tất cả đều cho tiên cô.”

 

Tiêu An Nhạc nhận lấy, thầm nghĩ lão đạo sĩ cũng điều.

 

Có điều cầm thế , về nàng sẽ vẽ một tấm phù trữ vật, dùng túi thơm là thể chứa cả chục mét vuông đồ.

 

Tiện thể sửa cách xưng hô:

“Cứ gọi là Tiêu cô nương là .”

 

Bên , Triệu phu nhân dìu con trai ngoài, đến mặt Tiêu An Nhạc cảm tạ.

 

Bà đích lấy một túi thơm đưa cho nàng.

 

“Tiêu cô nương, thật sự nhờ cô nương tay, nếu e rằng con trai khó giữ tính mạng. Đây là chút lòng thành, mong cô nương đừng chê.”

 

Tiêu An Nhạc nhận lấy, cầm bên trong là ngân phiếu, loại thường mỗi tờ một trăm lượng, phen nàng kiếm ít.

 

Lại còn thu thêm cả “trang ” của lão đạo sĩ, quá hảo!

 

Nhận túi thơm xong, Tiêu An Nhạc chào từ biệt:

 

“Đa tạ Triệu phu nhân, xin nhận. Ngoài bắt quỷ, còn giỏi vẽ phù, xem mệnh, xem phong thủy. Sau phu nhân nhu cầu cứ tìm .”

 

“Công t.ử quý phủ tỉnh, chỉ cần ăn uống tẩm bổ là . Ta còn việc, xin cáo từ .”

 

Triệu phu nhân thấy nàng đeo theo đồ của lão đạo sĩ, tưởng hai quen , nên cũng truy cứu ông nữa. Nghe nàng , bà cũng giữ .

 

Rời khỏi Triệu phủ, Tiêu An Nhạc tiếp tục về phía phủ hoàng thương Tần phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-6.html.]

 

Chiếc ô xương trắng khẽ rung lên, Tần Thư Nhiễm chịu nữa.

 

Tiêu An Nhạc cầm ô kéo thử hai cái nhưng nhúc nhích, cứ như cố định giữa trung.

 

“Sao ? Gần nhà thì sinh sợ hãi ?”

 

Tần Thư Nhiễm bay , về phía Tần phủ, giọng nghẹn ngào:

 

“Ta còn mặt mũi nào về… thôi về nữa. Hay là ngươi giúp tìm tên thư sinh hại c.h.ế.t . Ta chỉ cần báo thù , về .”

 

Tiêu An Nhạc cổng Tần phủ, tới tận nơi mà nàng chịu ?

 

Nàng đang định rời , thì thấy từ cổng phủ bước một vị công t.ử, xoay lên ngựa, rõ ràng chuẩn sẵn để xuất hành.

 

Tiêu An Nhạc cầm ô bước tới, ngẩng đầu vị công t.ử, :

 

“Vị công t.ử , hôm nay ngươi nên cưỡi ngựa, sẽ họa đổ m.á.u.”

 

Tần Kiêu lưng ngựa, từ cao xuống nàng, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

 

Gia nhân của lập tức bước tới xua đuổi:

 

“Ngươi từ tới mà ăn hả?”

 

“Vừa mở miệng nguyền rủa công t.ử nhà gặp họa đổ m.á.u, mau tránh ! Không thì tin , hôm nay sẽ khiến ngươi gặp họa đổ m.á.u thật!”

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tần Kiêu quát một tiếng:

“Trương Thuận, lui xuống.”

 

Hắn xoay xuống ngựa, bước đến mặt Tiêu An Nhạc.

 

Thấy nàng ăn mặc chỉnh tề, chỉ là chiếc ô trong tay phần cũ kỹ, còn đeo lưng một cái túi vải vàng đất kiểu đạo sĩ, trông chút buồn .

 

“Cô nương, vì cưỡi ngựa sẽ gặp họa đổ m.á.u?”

 

Tiêu An Nhạc khẽ nhíu mày, quan sát một lượt, mi thanh mục tú, sống mũi cao, khí chất đoan chính, qua kẻ .

 

“Cung phụ mẫu của ngươi u ám, e rằng trưởng bối trong nhà, hoặc trưởng, sẽ gặp chuyện lành.”

 

Tên tiểu tư bên cạnh nhịn nữa, lên tiếng:

 

“Ta cô nương ? Không nguyền rủa công t.ử nhà thì nguyền rủa lão gia phu nhân, ngươi tìm xui xẻo ?”

 

Tiêu An Nhạc cũng nhận lời quá thẳng thừng, chẳng khác nào trù ẻo khác.

 

Bên cạnh, Tần Thư Nhiễm sốt ruột thôi:

 

“Thiên sư, đó là nhị ca , mau giúp !”

 

“Phụ mẫu giờ vẫn khỏe mạnh, chuyện ?”

 

Tiêu An Nhạc khựng , với Tần Kiêu:

 

“Ta quen ngươi, Tần Thư Nhiễm. Nàng lo lắng cho các ngươi, nên nhờ tới xem qua.”

 

“Vì mới phát hiện vấn đề ngươi và tình hình trong phủ, nên thẳng .”

 

“Nếu ngươi để ý , cứ xem như từng .”

 

Nói xong, nàng định rời , quả nhiên Tần Kiêu gọi :

 

“Khoan ! Ngươi gặp ? Muội … hiện giờ thế nào?”

 

Tiêu An Nhạc đầu Tần Thư Nhiễm bên cạnh.

 

Tần Thư Nhiễm vội vàng lắc đầu.

 

Tiêu An Nhạc thản nhiên :

“Nàng c.h.ế.t . Bỏ trốn theo , cuối cùng tên họ Phùng g.i.ế.c hại.”

 

“Cái gì?!”

 

Tần Kiêu biến sắc, giận dữ :

“Thật là quá đáng! Tên họ Phùng đó đúng là súc sinh! Lời ngươi thật ? Nếu là thật, lập tức báo quan bắt !”

 

Tiêu An Nhạc liếc Tần Thư Nhiễm đang co rúm một bên.

 

“Hu hu hu… mất mặt quá dám gặp họ…”

 

“Ban đầu là cố chấp một , cuối cùng rơi kết cục , đều là đáng đời…”

 

“Ta còn mặt mũi nào gặp phụ mẫu, dám gặp ca ca… hu hu hu…”

 

Tiếng của nàng khiến Tiêu An Nhạc đau cả đầu.

 

Nàng thu chiếc ô xương trắng , trong lòng thầm than, hai ô của nàng, đều vì nam nhân mà c.h.ế.t, đúng là “não yêu đương” hết t.h.u.ố.c chữa… thật hết nổi!

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận