Tiểu Thư Huyền Môn Về Kinh: Bấm Tay Tính Quẻ Khiến Trăm Quan Run Rẩy

Chương 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần nhị phu nhân vung tay loạn xạ.

 

“Tìm gì mà tìm, nàng đang ở ngay đây, các ngươi mau bảo nàng tránh !”

 

Bộ dạng của nàng giống như đang giả vờ.

 

Cha con Tần gia kinh ngạc về phía đó, nhưng chẳng thấy gì cả.

 

Tần Thư Nhiễm khẽ lóe , trốn trong chiếc ô.

 

“Hu hu hu… mất mặt cha …”

 

Tiêu An Nhạc: …Nếu tướng mạo mà chắc chắn đây là con ruột, nàng thật sự sẽ nghĩ Tần Thư Nhiễm là Tần gia nhặt về.

 

Một gia tộc thể trở thành hoàng thương của cả triều đại, đủ thấy trí tuệ cao, đầu óc tuyệt đối tinh minh, còn thiên phú kinh thương.

 

Một nhà như , thỉnh thoảng xuất hiện một “sản phẩm ” cũng coi như hợp lý.

 

Tần nhị phu nhân chỉ về phía Tiêu An Nhạc.

 

“Ở đó, nàng ở đó!”

 

Cha con Tần gia theo hướng bà chỉ, về phía Tiêu An Nhạc đang trong sân, tay cầm chiếc ô giấy dầu màu đỏ.

 

Lúc họ mới chú ý đến nàng. Một y phục xanh nhạt, tay cầm ô đỏ, cả toát lên vẻ thanh nhã thoát tục.

 

Chỉ đó thôi cũng như hòa nhập với chốn hồng trần.

 

“Vị …”

 

Tần Kiêu vội vàng lên tiếng giải thích:

 

“Vị là đại tiểu thư Tiêu gia – con gái của Binh bộ Thị lang, học thành trở về gần đây.”

 

Tiêu An Nhạc khẽ cong môi đỏ, thấy , nàng , trí thông minh của cả nhà đều .

 

Qua lời , phận “đại tiểu thư Tiêu gia thất lạc từ nhỏ” của nàng lập tức nâng tầm thành “học thành trở về”, thấy cao sang hơn hẳn.

 

Tiêu Thành Lĩnh lúc cũng kịp phản ứng, lập tức gật đầu.

 

Quả nhiên vị công t.ử Tần gia ăn , đúng là học thành trở về, xem lợi hại kìa!

 

Hắn bên cạnh gật đầu phụ họa:

 

“Không sai, chính là học thành trở về.”

 

Tiêu An Nhạc mỉm nhàn nhạt.

 

“Lúc trở về, tại bãi tha ma vô tình phát hiện hồn phách của lệnh , tiện tay mang về siêu độ.”

 

“Chỉ là đến nay vẫn tìm hung thủ sát hại nàng.”

 

“Ta nghĩ Tần gia là hoàng thương, tìm hẳn khó.”

 

“Vậy thì… đúng là tên họ Phùng ?”

 

“Từ đầu thấy xuất hiện quá mức trùng hợp.”

 

“Tên thứ t.ử đó quả nhiên lòng lang sói, lừa gạt con gái bỏ trốn cùng .”

 

“Chỉ ngờ, tay độc ác g.i.ế.c c.h.ế.t Nhiễm nhi…”

 

Nói đến đây, Tần phụ quanh bên cạnh Tiêu An Nhạc, dường như đang cố tìm hồn phách của Tần Thư Nhiễm.

 

Dưới chiếc ô, Tần Thư Nhiễm vẫn nức nở:

 

“Ta còn mặt mũi… thật sự dám gặp họ…”

 

Tiêu An Nhạc âm thầm trợn mắt.

 

Nàng thể mở thiên nhãn cho Tần nhị phu nhân, đương nhiên cũng thể khiến hồn phách Tần Thư Nhiễm hiện mặt .

 

Nàng chẳng thèm quan tâm đối phương đồng ý , trực tiếp để Tần Thư Nhiễm hiện hình.

 

Trong khoảnh khắc thấy hồn phách con gái, hình vốn còng của Tần lão gia như già trông thấy.

 

Không là già về thể xác, mà là sự suy sụp về tinh thần do đau đớn.

 

Hắn từng bước tiến về phía Tần Thư Nhiễm.

 

“Con ngoan, con sớm báo mộng cho phụ , để phụ tìm con?”

 

“Mấy năm nay phụ ngừng sai tìm, mà vẫn bặt vô âm tín, còn tưởng con vẫn giận dỗi nên cố ý tránh mặt.

Không ngờ… tên súc sinh họ Phùng đó hại mất mạng!”

 

“Con yên tâm, chỉ cần phụ còn sống, nhất định sẽ tìm để báo thù cho con!”

 

Thấy Tần lão gia định tiến gần, Tần Thư Nhiễm vội nhắc:

 

“Phụ , đừng gần! Âm sát khí con sẽ tổn hại tuổi thọ của phụ .”

 

Đại phu nhân Tần gia, dìu tới cửa, thấy cảnh liền trợn mắt ngất xỉu.

 

Tần Thư Nhiễm sốt ruột bước lên một bước lùi về.

 

“Thiên sư, mẫu sẽ chứ?”

 

“Yên tâm, lát nữa sẽ luyện cho bà vài viên đan dưỡng , đảm bảo tuổi thọ dài lâu.”

 

Tiêu An Nhạc xong, đến mặt lão đạo sĩ, đầu hỏi Tần Thư Nhiễm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-14.html.]

“Ngươi ấn tượng gì về lão đạo sĩ ?”

 

Tần Thư Nhiễm lắc đầu.

 

“Không quen, ấn tượng.”

 

Tiêu An Nhạc trực tiếp hỏi lão đạo sĩ :

 

“Là ai mời ngươi đến, trả bao nhiêu tiền?”

 

Lão đạo sĩ trừng mắt Tiêu An Nhạc đầy giận dữ.

 

Hắn vốn , nhưng miệng sai khiến.

 

“Tần nhị phu nhân mời tới, trả một ngàn lượng. Nếu Tần đại phu nhân và Tần đại lão gia c.h.ế.t, sẽ trả thêm một ngàn lượng nữa.”

 

Tiêu An Nhạc lạnh. Hôm nay nếu nàng đến chậm một chút, e rằng Tần đại phu nhân mất mạng tay lão đạo .

 

“Nói tiếp . Ngươi còn từng những việc ác gì? Trên tay bao nhiêu mạng ?”

 

Hai mắt lão đạo sĩ trợn tròn, chằm chằm Tiêu An Nhạc.

 

Bị bắt hết việc ác mặt chẳng khác nào lột trần công khai.

 

miệng tự chủ , cứ thế thốt :

 

“Cả đời lão phu nhiều việc ác, ít nhất cũng hơn mười mấy mạng .”

 

“Phu nhân chính thất của Trương viên ngoại ưa đứa con do sinh, năm trăm lượng, điều khiển ác quỷ lấy mạng đứa trẻ đó.”

 

“Người bán dầu ở Đông nhai g.i.ế.c chính thê, ba trăm lượng, cho quỷ nhập nàng , khiến nàng nhảy sông tự vẫn.”

 

“Thiếp thất của huyện lệnh An Dương nâng chính thất, nhưng thích con trai của nguyên phối, một ngàn lượng, cho ác quỷ kết minh hôn với , lấy mạng .”

 

“Kế phu nhân của Ngô gia trừng trị đích nữ của chính thất, năm trăm lượng, cho nam quỷ dụ dỗ nàng ‘phu nhân ma’ của .”

 

“Lý gia…”

 

Tiêu An Nhạc và Tần gia lượt từng chuyện.

 

Thật sự đến mười một mạng , thậm chí còn những kẻ hại mù mắt, gãy chân.

 

Ánh mắt Tiêu An Nhạc trở nên sâu lạnh, nàng đưa chiếc ô xương trắng trong tay cho Tần Thư Nhiễm bên cạnh, bước đến bàn pháp sự của lão đạo.

 

Nàng cầm lấy kiếm đào mộc của , tiến đến mặt , bỗng nhiên nhớ một câu , khỏi khẽ :

 

“Ta đại diện ánh trăng, tiêu diệt ngươi.”

 

Vừa dứt lời, một kiếm đ.â.m thẳng tim lão đạo sĩ.

 

“Muội !”

 

Tiêu Thành Lĩnh sợ đến mức hồn vía lên mây.

 

Muội nhà … cứ thế g.i.ế.c luôn ?!

 

Tiêu An Nhạc dùng kiếm đào mộc ngoáy mạnh trong tim lão đạo sĩ. Hắn c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa.

 

“Nhị ca, loại tai họa thể giữ .”

 

Tiêu Thành Lĩnh đương nhiên thể giữ.

 

… cũng cần tự tay g.i.ế.c chứ!”

 

“Lần g.i.ế.c ai cứ với nhị ca, nhị ca giúp .”

 

Tiêu An Nhạc nhướng mày. Người nhị ca xem cũng tệ.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

ngay đó, khóe môi nàng nhếch lên liền hạ xuống.

 

Công đức kim quang trong đầu nàng… mà giảm mười ngày.

 

Ánh mắt Tiêu An Nhạc trầm xuống, đè nén cơn giận.

 

Chẳng lẽ nên “đại diện ánh trăng”, mà “đại diện mặt trời” ?

 

Nàng rõ ràng là trời hành đạo, tại trừ công đức?

 

Quá vô lý, nàng khiếu nại!

 

Tiêu An Nhạc ngẩng đầu trời:

 

“Lão thiên , ngươi mù ?”

 

Ầm!!!

 

Một tiếng sấm lớn nổ vang bầu trời.

 

Tiêu An Nhạc vốn định giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t ”, nhưng đến miệng đổi thành:

 

“Ta trời hành đạo, gì sai?”

 

Nàng vẫn cố giữ chút khí thế.

 

Rõ ràng g.i.ế.c kẻ ác để tránh tiếp tục hại , nên thưởng công đức ?

Không thưởng thì thôi, còn trừ, quá vô lý!

 

Nhìn lên bầu trời thêm một tiếng sấm khô vang lên, như thể còn cho phép nàng “khiếu nại”.

 

Quá đáng… thật sự quá đáng .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận