Tiểu Thư Huyền Môn Về Kinh: Bấm Tay Tính Quẻ Khiến Trăm Quan Run Rẩy

Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong, Tiêu An Nhạc lập tức hỏi:

 

“Lá bùa hộ đưa, ngươi để mẫu ngươi mang theo bên ?”

 

Tần Kiêu theo phản xạ đáp ngay:

“Có chứ!”

 

ngay đó sắc mặt chợt biến.

 

Hắn, phụ trưởng đều bình an, chỉ mẫu xảy chuyện… chẳng lẽ lấy mất bùa của bà?

 

Tiêu An Nhạc cũng nghĩ đến khả năng đó, lập tức dậy:

 

“Đi! Ta qua Tần phủ một chuyến.”

 

Tiêu phụ vội theo:

“Có cần phụ giúp ?”

 

Tiêu An Nhạc khựng , nàng việc” mà còn dẫn theo cha hợp lắm.

 

“Không cần.”

 

Tiêu phụ cũng nhớ còn triều, theo quả thật tiện.

 

ông rốt cuộc Tần phủ xảy chuyện gì.

 

Ánh mắt ông xoay một vòng, liền thấy nhị nhi t.ử đang ló đầu trộm ở cửa.

 

Ông lập tức chạy tới, xách cổ áo Tiêu Thành Lĩnh kéo , với Tiêu An Nhạc:

 

“Vậy để nhị ca con cùng. Con là nữ t.ử, một ngoài tiện, nhị ca cùng thì hợp lý hơn.”

 

Tiêu An Nhạc nghiêng đầu ông, thôi , nể mặt ông giống cha kiếp của nàng, dẫn theo nhị ca cũng .

 

“Được. Nhị ca, Tần công t.ử, chúng thôi!”

 

Tần Kiêu nóng lòng như lửa đốt, dĩ nhiên càng nhanh càng .

 

Đến cổng Tiêu phủ, Tiêu An Nhạc rút chiếc ô xương trắng từ chiếc túi nhỏ bên hông .

 

Từ một cái túi bé xíu… lấy một cây ô lớn như

 

Cả Tần Kiêu lẫn Tiêu Thành Lĩnh đều tròn mắt kinh ngạc.

 

Cảnh tượng phá vỡ nhận thức của họ.

 

Hai cùng một biểu cảm, mắt trợn to, miệng há hốc, đến cả lỗ mũi cũng phồng lên vì hít mạnh.

 

Tiêu An Nhạc thấy nhịn :

 

“Xem cần giải thích. Trong túi vẽ phù gian, nên bên trong thể chứa đồ mười mét vuông.”

 

Tiêu Thành Lĩnh tự tay đóng cằm , ánh mắt dán c.h.ặ.t cái túi, sáng rực:

 

“Muội , còn phù gian ?”

 

Tiêu An Nhạc nhướng mày :

 

“Có, nhưng tu vi thì dùng .”

 

“Không thì vẽ vài cái dâng lên hoàng đế hoặc đem bán đấu giá, nghĩ còn thiếu tiền ?”

 

Tiêu Thành Lĩnh: bốp!, niềm vui tan biến!

 

Nhìn vẻ mặt của hai , Tiêu An Nhạc bật .

 

Không chỉ phù gian, mà cả phù thuấn di… đều , tu vi tuyệt đối dùng .

 

Nếu ai cũng dùng , thiên hạ loạn .

 

Tần Kiêu hồn, vội mời Tiêu An Nhạc, lúc bung ô, phủ.

 

Ngay khi chiếc ô xương trắng mở , Tần Thư Nhiễm lập tức hiện hình:

 

“Ơ? Đây chẳng nhà ? Có nhà xảy chuyện ?”

 

“Đừng vội, chúng xem tình hình mẫu ngươi thế nào.”

 

Tần Kiêu tưởng Tiêu An Nhạc đang với , liền gật đầu dẫn đường về viện của mẫu , :

 

“Để cô nương chê .”

 

Tiêu An Nhạc liếc một cái.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tần Thư Nhiễm bay v.út khỏi ô, lao thẳng về phía viện của Tần phu nhân.

 

Tiêu An Nhạc vội, cứ chậm rãi theo .

 

bước viện, nàng lập tức nhíu mày.

 

Nàng sang Tần Kiêu:

“Gọi tất cả hạ nhân hầu hạ mẫu ngươi đến đây. Trước tiên loại bỏ kẻ ăn cây táo rào cây sung.”

 

“À, đến xử lý… là giá khác.”

 

Sắc mặt Tần Kiêu vốn đang nặng nề, câu thoáng khựng một nhịp.

 

“Yên tâm. Tần gia là hoàng thương, thiếu tiền.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-thu-huyen-mon-ve-kinh-bam-tay-tinh-que-khien-tram-quan-run-ray/chuong-12.html.]

Tiêu An Nhạc gật đầu, bước trong.

 

Vừa phòng Tần phu nhân, thấy Tần Thư Nhiễm xách một nữ quỷ .

 

Nàng tức giận ném con quỷ xuống mặt Tiêu An Nhạc:

 

“Đại sư, ngươi đừng ngăn ! Hôm nay nhất định nuốt chửng con quỷ !”

 

“Nó dám hại mẫu , tuyệt đối tha!”

 

Tiêu An Nhạc liếc nàng một cái đầy thản nhiên.

 

Nàng giơ tay, đ.á.n.h một đạo chân ngôn phù lên đỉnh đầu nữ quỷ.

 

“Nói , ai sai ngươi đến hại Tần phu nhân?”

 

Tiêu Thành Lĩnh: …

 

Tần Kiêu: …

 

Hai đại nam nhân , cùng dõi mắt về lá bùa đang lơ lửng giữa trung, khỏi nuốt nước bọt.

 

Giọng Tiêu Thành Lĩnh run run:

 

“Muội… đang chuyện với ai ?”

 

Tiêu An Nhạc đáp gọn:

 

“Với nữ quỷ. Chính là kẻ đến hại Tần phu nhân.”

 

Nữ quỷ đất dán chân ngôn phù, thể giấu giếm, cất tiếng:

 

“Là… là nhị phu nhân sai tới.”

 

Nghe , Tần Thư Nhiễm bùng lên sát khí, hình chớp động, lao thẳng về phía viện của nhị phòng.

 

Sợ nàng gây án mạng, Tiêu An Nhạc lấy từ túi một hình nhân giấy, kẹp giữa hai ngón tay ném về phía Tần Thư Nhiễm.

 

“Đi theo, trông chừng nàng, để nàng g.i.ế.c .”

 

Bên trong tiểu nhân giấy chính là hồn của ma ma gặp ở hậu viện đó.

 

Nhận lệnh, nó “vút” một cái bay truy theo Tần Thư Nhiễm.

 

Tiêu An Nhạc lấy thêm một hình nhân giấy khác, đ.á.n.h về phía nữ quỷ đang dán phù. Nữ quỷ lập tức thu trong giấy.

 

Cất hình nhân , nàng phòng thăm Tần phu nhân.

 

Tiêu Thành Lĩnh bên ngoài, trong lòng dậy sóng.

 

Muội … hình như… thật sự bản lĩnh!

 

Một loạt thao tác , ít nhất cũng tin vài phần.

 

Thấy Tiêu An Nhạc đến bên giường, tiện trong, chỉ ngoài tránh hiềm nghi.

 

Nhìn sắc mặt Tần phu nhân, Tiêu An Nhạc khẽ thở phào, may mà vẫn còn một thở, dương khí hút cạn.

 

Nàng dán lên Tần phu nhân một lá dưỡng hồn phù, giúp định tam hồn thất phách.

 

“Mẫu ngươi . Lá phù đưa đ.á.n.h tráo. Đây là lá phù bà, khác với cái đưa cho ngươi, ngươi cứ so sánh là .”

 

Tần Kiêu nhận lấy lá phù mà Tiêu An Nhạc vẫy tay kéo từ trong chăn, sắc mặt phức tạp.

 

Không cần so, cũng là khác.

 

“Chu sa và giấy phù… đều giống.”

 

Tiêu An Nhạc ngạc nhiên, ngờ cũng chút nhãn lực.

 

Tần Kiêu nhịn hỏi:

 

“Vừa … ngươi đang chuyện với thứ gì đó ? Ngươi ai hại mẫu ?”

 

Tiêu An Nhạc lấy lá phù giả từ tay , tiện tay ném lên trung, lá phù lập tức hóa thành tro bụi.

 

“Ta hỏi nữ quỷ sai đến hại mẫu ngươi, là nhị thẩm của ngươi sai khiến.”

 

“Cho nên mới , gia trạch bất hòa chính là căn nguyên tai họa.”

 

“Muội ngươi tìm bà , hy vọng đừng xảy án mạng, nếu khó siêu độ nàng đầu thai.”

 

Nàng quyết định siêu độ Tần Thư Nhiễm, cũng vì nàng tuy nuốt ít quỷ, nhưng từng g.i.ế.c , dính nhân mạng.

 

Tần Kiêu xong, lập tức chạy về phía viện nhị phòng.

 

Hắn ngăn .

 

Hắn sợ nàng thể siêu độ, mất cơ hội luân hồi.

 

Nhìn vội vã rời , Tiêu Thành Lĩnh vẫn còn ngẩn ngơ.

 

Tiêu An Nhạc lấy một lá hộ phù đặt tay Tần phu nhân, , nắm lấy cánh tay Tiêu Thành Lĩnh, dán một tấm ngự phong phù lên .

 

Cả hai lập tức bay v.út về phía viện nhị phòng của Tần gia.

 

Tiêu Thành Lĩnh còn kịp hét xong, đáp xuống đất, kích thích đến tột độ!

 

Tiêu An Nhạc buông . Lúc Tần Kiêu vẫn đến, nhưng Tần Thư Nhiễm giao đấu với một đạo sĩ ngay trong sân.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận