Sóng Tím Trường Sinh

Sinh vật khổng lồ

Ánh sáng từ cánh cửa bùng lên rực rỡ, chói mắt, làm Lâm An nháy mắt liên tục.

Cô hít sâu, tay vẫn giữ chặt tay nắm cửa, tim đập như muốn vỡ ra.

Một phần trong cô vẫn muốn quay đi, chạy trốn về thế giới bình thường, nhưng sự tò mò và thôi thúc từ cuốn sổ đã chiến thắng nỗi sợ.

Cô đẩy cửa.

Một luồng gió lạnh ùa vào, cuốn tóc cô bay tung.

Căn hộ phía sau dần biến mất, thay vào đó là một hành lang dài, ánh sáng mờ ảo phản chiếu trên tường như hàng nghìn đôi mắt đang dõi theo.

Mỗi bước chân cô đi, sàn nhà phát ra tiếng bước lạ lùng, vang như vọng từ một thế giới xa xăm.


Và rồi, từ bóng tối xa xăm, một dáng người xuất hiện.

Anh đứng đó, cao ráo, ánh mắt sâu thẳm, nhìn cô mà không nói gì.

Lâm An nhận ra: anh không còn là hình bóng mờ trong cuốn sổ, mà là thực tại sống động, hiện diện ngay trước mặt cô.


“Anh… là ai?” — cô thốt ra, giọng run run.

Anh không trả lời, chỉ giơ tay, và một luồng ánh sáng từ lòng bàn tay anh vẽ lên không trung, tạo thành những đường nét giống hệt các bức vẽ trong cuốn sổ.

Mọi hình ảnh, mọi dấu hiệu trước đây, giờ hiện ra sống động quanh cô: bóng dáng, hành lang, cánh cửa, ánh sáng và bóng tối — tất cả như được anh điều khiển.


“Em đã nhìn thấy quá nhiều, nhưng vẫn chưa hiểu.”

Giọng anh vang lên, trầm ấm, lấn át cả âm thanh của hành lang.

Lâm An cảm giác tim mình như ngừng đập trong giây lát.

“Em… phải đi theo anh.”


Cô lùi lại, nhưng sàn nhà phía sau đã biến mất, chỉ còn ánh sáng mờ ảo dẫn tới hành lang xa tít tắp.

Không còn đường lui, không còn lựa chọn khác.

Cô chớp mắt, rồi bước tới.


Mỗi bước chân đi, cuốn sổ trong tay cô rung lên dữ dội, như thể mở ra nhiều cánh cửa khác nhau cùng một lúc.

Anh đi trước, nhưng không quay lại, chỉ nhìn cô với ánh mắt dịu dàng nhưng bí ẩn, như đang dẫn cô vào một thế giới nơi ranh giới giữa thực và siêu thực hoàn toàn tan biến.


Một cơn gió lạnh khác ùa qua, mang theo âm thanh thì thầm, những lời mà cô không hiểu nhưng cảm giác được sự thật đang chờ đợi mình.

Cô bước qua từng cánh cửa nhỏ, từng đoạn hành lang méo mó, và nhận ra: mọi thứ cô từng biết về thế giới này chỉ là một phần rất nhỏ.


Cuối cùng, họ đến một khoảng không sáng rực, nơi mọi vật thể dường như được vẽ bằng ánh sáng và bóng tối, nơi mà thời gian và không gian không còn luật lệ.

Anh quay lại, nắm tay cô, giọng trầm:

“Chào mừng em đến nơi mà cuốn sổ dẫn lối. Tất cả những gì em sợ, tất cả những gì em tò mò… đều bắt đầu từ đây.”


Lâm An cảm giác tim mình vừa sợ vừa hứng khởi, vừa muốn rút lui, vừa muốn khám phá.

Cô biết: bước chân đầu tiên đã qua, và từ giờ, mọi bí ẩn đều mở ra trước mắt cô, không thể quay lại.


Khoảng không sáng rực mà Lâm An vừa bước vào không giống bất kỳ nơi nào cô từng thấy.

Mọi vật thể dường như không tuân theo trọng lực, ánh sáng uốn lượn quanh những hình khối lơ lửng, phản chiếu trên bề mặt như những gợn sóng của một đại dương vô hình.

Cô nhắm mắt một lần, hít sâu, rồi mở ra: mọi thứ vẫn chuyển động theo nhịp của trái tim cô, như thể cô là một phần của thế giới này.


Anh đi trước, dẫn lối, nhưng không nói lời nào.

Lâm An theo sau, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ.

Cô nhận ra: cuốn sổ không còn chỉ là vật thể, mà là cầu nối giữa cô và thế giới này, giữa cô và anh.

Mỗi nét mực nhấp nháy, rung lên theo nhịp chân cô, như đang “thì thầm”: “Đi tiếp, em sẽ hiểu.”


Bỗng, từ phía xa, những bóng hình mờ ảo xuất hiện.

Chúng giống con người nhưng méo mó, linh hoạt, ánh mắt trống rỗng nhìn cô như thấy được sâu thẳm tâm hồn.

Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo giọng nói thì thầm:

“Cô ấy là người được chọn…”


Lâm An rùng mình.

“Người được chọn… để làm gì?” — cô lẩm bẩm, nhưng giọng mình lại bị lu mờ trong âm thanh của không gian kỳ lạ này.

Anh quay lại, ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng nhưng cũng đầy bí ẩn:

“Em sẽ thấy tất cả, nhưng phải tự bước qua nỗi sợ của chính mình. Không ai có thể thay em.”


Họ tiếp tục đi.

Mỗi bước chân, ánh sáng và bóng tối biến hóa liên tục, hành lang méo mó, rẽ nhánh như mê cung vô tận.

Những hình ảnh trong cuốn sổ hiện ra sống động hơn bao giờ hết: cánh cửa, bóng anh, những đường mực chạy quanh cô, như nhắc nhở cô rằng mọi hành động đều được ghi lại và định hướng.


Rồi anh dừng lại trước một “cánh cửa” bằng ánh sáng trong suốt.

“Bước qua đây, em sẽ hiểu lý do anh xuất hiện, lý do cuốn sổ dẫn em tới đây, và cả lý do thế giới này tồn tại.”

Lâm An nhìn chằm chằm, tay run run đặt lên bề mặt ánh sáng.

Cô hít sâu, rồi nhắm mắt, chuẩn bị bước qua.


Trong khoảnh khắc đó, một luồng ký ức nhạt nhòa tràn vào đầu cô: những giấc mơ lặp lại, những hình ảnh anh xuất hiện, và cảm giác đã quen nhưng không thể nhớ rõ.

Tim cô đập mạnh.

Cô hiểu rằng: bước qua cánh cửa này sẽ không chỉ thay đổi thế giới bên ngoài, mà còn thay đổi chính cô.


Cô mở mắt.

Ánh sáng chiếu thẳng vào mặt, toàn thân như bị bao quanh bởi một lớp màn lấp lánh.

Một bước chân, rồi bước nữa…

Cô cảm giác mọi thứ tan biến, và rồi…


Khi Lâm An mở mắt sau bước qua cánh cửa, cô thấy mình đứng trong một không gian hoàn toàn khác.

Không còn hành lang hay ánh sáng quen thuộc, xung quanh là một bầu trời xoáy với những dải màu lấp lánh, nơi mặt đất dường như làm bằng tinh thể mờ ảo, phản chiếu ánh sáng từ mọi phía.

Mọi âm thanh đều biến dạng, vừa vọng vừa trầm, như thể cả không gian đang thở theo nhịp cô.


Anh đứng gần đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

“Chào mừng em đến đây,” anh nói, giọng vang vọng nhưng dịu dàng, “mỗi bước em đi, mọi thứ sẽ hiện ra rõ hơn. Nhưng cũng nguy hiểm hơn.”


Lâm An lùi lại vài bước, tim đập mạnh.

“Nguy hiểm… thế nào?” — cô hỏi, giọng run run.

Anh không trả lời ngay, chỉ đưa tay, và từ lòng bàn tay anh, những đường sáng uốn lượn tạo thành các hình khối lơ lửng, hình ảnh những sinh vật kỳ dị, bóng dáng người nhưng méo mó, nhấp nháy như trong giấc mơ.


“Đó là những thực thể của thế giới này,” anh giải thích. “Chúng không hẳn xấu, nhưng nếu em không cẩn thận, chúng sẽ… thử thách em.”


Lâm An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Những sinh vật ấy quay lại nhìn cô, ánh mắt trống rỗng nhưng kỳ lạ, như thấu suốt mọi ký ức và nỗi sợ của cô.

Cô siết chặt cuốn sổ, và lần đầu tiên nhận ra: cuốn sổ chính là bản đồ dẫn lối, nhưng cũng là lá chắn bảo vệ cô.


Anh bước đến, nắm tay cô.

“Em phải tin vào trực giác của mình, và bước tiếp. Mọi điều em từng thấy… chỉ là phần mở đầu. Thế giới này sẽ dạy em hiểu sâu hơn về chính em, về anh, và về cuốn sổ.”


Lâm An hít sâu, ánh mắt quyết tâm.

Cô bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất tinh thể, xung quanh ánh sáng và bóng tối giao thoa, tạo thành những hình ảnh như kỷ niệm lẫn tiên tri, vừa quen vừa xa lạ.


Một tiếng vang lạ vọng qua không gian:

“Người được chọn đã đến…”

Lâm An quay lại, nhưng anh không còn đứng gần cô nữa.

Thay vào đó, cô thấy một cánh cửa ánh sáng khác, nhỏ hơn, lung linh như thủy tinh, từ đó tỏa ra một dòng chữ nhấp nháy trên không trung:


“Bước tiếp, sự thật sẽ hé lộ.”


Cô biết, đây là khoảnh khắc quyết định.

Một bước nữa, và Lâm An sẽ chạm trán với bí mật thực sự, nơi mà mọi câu hỏi về anh, về cuốn sổ và thế giới siêu thực đều sẽ dần có câu trả lời.


Lâm An hít một hơi thật sâu, tay vẫn nắm cuốn sổ, và bước qua cánh cửa ánh sáng.

Ngay lập tức, không gian xung quanh biến đổi.

Cô đứng giữa một cánh rừng không giống bất cứ nơi nào trên Trái Đất: cây cối phát sáng, lá và cành uốn lượn như đang nhảy múa theo nhịp điệu vô hình, sương mù lấp lánh bay quanh.

Mỗi bước chân cô đi, sàn đất dưới chân tách ra thành những viên đá lấp lánh, nhấp nháy theo nhịp tim cô.


Anh đứng ở phía trước, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy quyền lực.

“Đây là bước thử thách đầu tiên,” anh nói. “Mọi thứ em thấy ở đây không hẳn là thực, nhưng cũng không hẳn là ảo. Em sẽ phải đối mặt với nỗi sợ và ký ức sâu thẳm của mình để đi tiếp.”


Bỗng từ giữa cánh rừng, bóng những sinh vật mờ ảo xuất hiện.

Chúng giống hình người, nhưng mắt trống rỗng, cơ thể méo mó và phát ra ánh sáng nhạt.

Một sinh vật tiến gần, giọng thì thầm như vang từ bên trong đầu cô:

“Em sợ… em không thể bước tiếp…”


Lâm An run rẩy, tim đập dồn dập, nhưng ánh mắt anh khiến cô bình tĩnh hơn.

Anh giơ tay, và từ lòng bàn tay anh, một ánh sáng xanh nhạt lan tỏa ra, tạo ra vòng tròn bảo vệ xung quanh cô.

Cuốn sổ rung lên dữ dội, như tiếp sức cho cô:

“Em có thể làm được.”


Cô hít sâu, nhắm mắt, rồi mở ra.

Từng bước một, cô đi qua những sinh vật đó, không rút lui, không sợ hãi.

Và khi bước qua vòng tròn ánh sáng của anh, một cánh cửa khác hiện ra — nhỏ hơn, nhưng tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, với dòng chữ nhấp nháy trên không trung:


“Em đã vượt qua thử thách đầu tiên. Sự thật đang chờ.”


Lâm An thở hắt ra, cảm giác vừa mệt mỏi vừa hưng phấn.

Cô nhận ra rằng: mỗi bước đi trong thế giới này đều là bài kiểm tra, và cuốn sổ cùng anh chính là la bàn dẫn đường.


Anh bước tới, nắm tay cô, ánh mắt sâu thẳm:

“Chúng ta sẽ tiếp tục. Thế giới này không chỉ thử thách thể chất và trí tuệ, mà còn khám phá trái tim và ký ức của em. Em sẵn sàng chưa?”


Lâm An gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đầy băn khoăn và tò mò, nhưng cô biết: không còn đường lui.


Lâm An bước qua cánh cửa vàng ấm áp, không gian xung quanh lập tức biến đổi lần nữa.

Cô đứng giữa một vùng đồng cỏ bất tận, nhưng ánh sáng ở đây không giống mặt trời hay đèn điện — nó rực rỡ, lung linh và dường như cảm xúc của cô càng mạnh thì ánh sáng càng thay đổi.


Cuốn sổ trong tay rung lên liên tục, và những nét mực trên trang nhấp nháy như muốn truyền thông điệp.

Lâm An đưa tay chạm vào một ký hiệu màu xanh lam — ký hiệu lập tức phát sáng và một hình ảnh hiện ra trong không trung: hình ảnh cô đứng trước cánh cửa đầu tiên, nhìn thấy anh lần đầu, nhưng lần này được chiếu lại với chi tiết khác, như thể cô đang nhìn vào quá khứ của chính mình.


“Thế giới này không chỉ là thử thách,” giọng anh vang lên phía sau, trầm ấm nhưng đầy uy lực.

“Ở đây, em sẽ phải đối diện với nỗi sợ sâu thẳm nhất, cả những điều em tưởng đã quên. Em sẽ thấy quá khứ, hiện tại và cả những khả năng chưa xảy ra. Nhưng mỗi bước đi, em lại tiến gần đến sự thật.”


Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo bóng hình mờ ảo của những sinh vật ánh sáng.

Chúng trôi lơ lửng, xung quanh chúng là những đường nét như mực trong cuốn sổ, ánh sáng uốn lượn theo từng chuyển động.

Một sinh vật tiến gần, và Lâm An chợt nhận ra nó phản chiếu một phần ký ức của cô, hình ảnh nhỏ nhắn, yếu đuối trong quá khứ, sợ hãi nhưng vẫn cố bước đi.


Cô hít sâu, nắm chặt cuốn sổ, bước tới.

Mỗi bước chân khiến ánh sáng quanh sinh vật thay đổi, như thể cô đang kiểm soát một phần thế giới này bằng niềm tin vào bản thân.

Anh nhìn cô, nụ cười thoáng qua, giọng dịu dàng:

“Đúng vậy, em đã bắt đầu học cách dùng chính con tim để định hình thế giới.”


Lâm An tiếp tục đi, dần nhận ra rằng mỗi sinh vật, mỗi ánh sáng, mỗi đường nét trong không gian đều liên kết với cuốn sổ, và rằng anh không chỉ dẫn đường, mà còn đang giám sát mọi bước đi của cô, bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm không lường trước.


Cuối cùng, cô đứng trước một tấm gương khổng lồ, ánh sáng phản chiếu trên bề mặt như thủy tinh lấp lánh.

Trong tấm gương, không chỉ là hình ảnh cô, mà còn là những điều cô chưa biết: bóng dáng anh, những ký hiệu trong cuốn sổ, và cả những cánh cửa chưa mở.

Một dòng chữ hiện lên trên không trung:


“Mọi điều em thấy ở đây đều là sự thật một phần. Muốn biết toàn bộ, em phải bước tiếp.”


Lâm An hít sâu, ánh mắt quyết tâm.

Cô biết: mỗi bước chân trong thế giới siêu thực này là một phần trong hành trình khám phá bản thân, anh và cuốn sổ.

Và ở phía trước, những cánh cửa mới, những sinh vật mới, và sự thật lớn hơn đang chờ cô khám phá.


Lâm An bước qua tấm gương lấp lánh, và ngay lập tức không gian thay đổi.

Cô đứng trong một hành lang vô tận, những bức tường làm bằng ánh sáng và bóng tối đan xen, rẽ nhánh thành vô số cánh cửa.

Mỗi cánh cửa phát ra ánh sáng màu sắc khác nhau, nhấp nháy như mời gọi nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Cuốn sổ rung lên, các nét mực hiện thành những đường dẫn, nhưng không phải tất cả — một số ký hiệu vẫn mờ nhòe, khiến cô không thể đoán trước điều gì phía trước.


Anh đi bên cạnh, giọng trầm nhưng dịu:

“Không phải cánh cửa nào cũng dẫn tới sự thật. Một số là thử thách, một số là ẩn số. Em phải tự chọn. Chọn sai, em sẽ phải quay lại… hoặc đối mặt với những điều em chưa sẵn sàng.”


Lâm An nhìn quanh, tim đập mạnh.

Cô hiểu rằng mỗi lựa chọn sẽ thay đổi con đường và kết quả của mình, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn của cuốn sổ.

Cô chạm vào một cánh cửa màu tím nhạt, và trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh xoay tròn, ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau, tạo ra cảm giác vừa quen vừa xa lạ, như thể cô đang bước vào một giấc mơ trong giấc mơ.


Anh dừng lại, nắm tay cô, ánh mắt nghiêm nhưng tràn đầy khích lệ:

“Nhớ, em không đi một mình. Niềm tin vào bản thân và cuốn sổ sẽ giúp em vượt qua mọi điều không thể đoán trước.”


Cánh cửa hé mở, dẫn cô vào một phòng trống kỳ lạ, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và một tấm bản đồ khổng lồ làm bằng ánh sáng, ghi chép các đường đi, các cánh cửa, và những ký hiệu kỳ lạ giống trong cuốn sổ.

Một dòng chữ hiện lên trên bản đồ:


“Chỉ khi em hiểu mối liên hệ giữa bản thân, anh và cuốn sổ, em mới bước tiếp được.”


Lâm An cảm thấy tim mình rung lên, ánh mắt cô dán chặt vào tấm bản đồ.

Cô nhận ra: mọi thứ trong thế giới này đều liên quan đến nhau, mỗi bước đi không chỉ thử thách thể chất, mà còn kiểm tra trí tuệ và cảm xúc của cô.

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn anh, rồi nhấc tay chạm vào cuốn sổ — lần này, nét mực sáng rực hơn, như muốn truyền sức mạnh cho cô.


Anh mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng sâu sắc:

“Đường đi chưa kết thúc. Nhưng em đã tiến gần hơn đến bí mật thực sự… chuẩn bị sẵn sàng cho những gì sẽ xuất hiện phía trước.”


Lâm An bước qua tấm gương lấp lánh, và ngay lập tức không gian thay đổi.

Cô đứng trong một hành lang vô tận, những bức tường làm bằng ánh sáng và bóng tối đan xen, rẽ nhánh thành vô số cánh cửa.

Mỗi cánh cửa phát ra ánh sáng màu sắc khác nhau, nhấp nháy như mời gọi nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Cuốn sổ rung lên, các nét mực hiện thành những đường dẫn, nhưng không phải tất cả — một số ký hiệu vẫn mờ nhòe, khiến cô không thể đoán trước điều gì phía trước.


Anh đi bên cạnh, giọng trầm nhưng dịu:

“Không phải cánh cửa nào cũng dẫn tới sự thật. Một số là thử thách, một số là ẩn số. Em phải tự chọn. Chọn sai, em sẽ phải quay lại… hoặc đối mặt với những điều em chưa sẵn sàng.”


Lâm An nhìn quanh, tim đập mạnh.

Cô hiểu rằng mỗi lựa chọn sẽ thay đổi con đường và kết quả của mình, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn của cuốn sổ.

Cô chạm vào một cánh cửa màu tím nhạt, và trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh xoay tròn, ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau, tạo ra cảm giác vừa quen vừa xa lạ, như thể cô đang bước vào một giấc mơ trong giấc mơ.


Anh dừng lại, nắm tay cô, ánh mắt nghiêm nhưng tràn đầy khích lệ:

“Nhớ, em không đi một mình. Niềm tin vào bản thân và cuốn sổ sẽ giúp em vượt qua mọi điều không thể đoán trước.”


Cánh cửa hé mở, dẫn cô vào một phòng trống kỳ lạ, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và một tấm bản đồ khổng lồ làm bằng ánh sáng, ghi chép các đường đi, các cánh cửa, và những ký hiệu kỳ lạ giống trong cuốn sổ.

Một dòng chữ hiện lên trên bản đồ:


“Chỉ khi em hiểu mối liên hệ giữa bản thân, anh và cuốn sổ, em mới bước tiếp được.”


Lâm An cảm thấy tim mình rung lên, ánh mắt cô dán chặt vào tấm bản đồ.

Cô nhận ra: mọi thứ trong thế giới này đều liên quan đến nhau, mỗi bước đi không chỉ thử thách thể chất, mà còn kiểm tra trí tuệ và cảm xúc của cô.

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn anh, rồi nhấc tay chạm vào cuốn sổ — lần này, nét mực sáng rực hơn, như muốn truyền sức mạnh cho cô.


Anh mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng sâu sắc:

“Đường đi chưa kết thúc. Nhưng em đã tiến gần hơn đến bí mật thực sự… chuẩn bị sẵn sàng cho những gì sẽ xuất hiện phía trước.”


Lâm An đứng trước hàng loạt cánh cửa ánh sáng nhấp nháy, tim đập dồn dập.

Cô nắm chặt cuốn sổ, từng trang như rung theo nhịp tim cô, và nhận ra rằng mỗi cánh cửa là một thử thách riêng, nhưng cũng là chìa khóa để mở ra sự thật về thế giới này.


Anh bước tới, giọng dịu nhưng trầm ấm:

“Em sẽ phải chọn, nhưng không chỉ bằng lý trí. Trực giác và lòng dũng cảm mới dẫn em đi đúng đường. Nhớ rằng, cuốn sổ là bạn đồng hành, nhưng cũng là gương phản chiếu tâm hồn em.”


Lâm An hít sâu, đưa tay chạm vào một cánh cửa ánh sáng xanh lam.

Ngay lập tức, không gian xoay tròn, ánh sáng và bóng tối hòa vào nhau như dòng nước cuộn chảy, tạo ra những hình thù kỳ lạ vừa quen vừa lạ.

Cô cảm nhận được sự rung động của thế giới này, như thể từng bước chân đều được ghi lại và phản chiếu lại trong không gian.


Bóng tối bắt đầu tụ lại, hình thành những bóng hình mờ ảo giống người, tiến gần cô.

Chúng thì thầm, nhưng giọng vọng lại từ bên trong đầu cô:

“Em không thể… em sẽ thất bại…”


Lâm An run rẩy, nhưng ánh mắt anh khiến cô bình tĩnh.

Anh giơ tay, một vòng ánh sáng xanh nhạt bao quanh cô, khiến bóng mờ không thể chạm vào.

Cuốn sổ rung lên dữ dội, ánh sáng từ nó lan tỏa, như truyền sức mạnh cho cô.

Lâm An hít sâu, bước tới, từng bước chân khiến bóng mờ biến dạng, nhường đường cho cô đi tiếp.


Cô đi qua bóng tối, từng bước một, và nhận ra rằng nỗi sợ không nằm ngoài thế giới này, mà nằm sâu trong chính bản thân cô.

Khi bước qua, một cánh cửa ánh sáng màu vàng rực rỡ hiện ra, tỏa ra hơi ấm và ánh sáng dịu dàng.

Trên không trung, một dòng chữ nhấp nháy:

“Em đã bước qua bóng tối. Sự thật đang chờ phía trước.”

Anh bước tới, nắm tay cô, giọng dịu dàng nhưng sâu sắc:

“Đây mới chỉ là bước đầu. Những gì sắp tới sẽ phức tạp hơn, nhưng em đã học cách bước qua nỗi sợ. Điều quan trọng là em biết tin vào chính mình.”

Lâm An gật đầu, tim vẫn đập nhanh nhưng ánh mắt quyết tâm.

Cô biết, mỗi bước đi trong thế giới này đều dạy cô về bản thân, về anh, và về sức mạnh tiềm ẩn trong cuốn sổ.

Lâm An đứng trước cánh cửa vàng rực rỡ, ánh sáng ấm áp chiếu lên khuôn mặt cô.

Cuốn sổ rung lên trong tay, những nét mực hiện thành dòng chữ mờ nhòe:

“Đi qua cửa này, em sẽ thấy nhiều hơn, hiểu nhiều hơn… nhưng cũng sẽ phải đối mặt với điều chưa từng thấy.”

Anh đứng bên cạnh, ánh mắt sâu thẳm nhưng dịu dàng:

“Em đã vượt qua bóng tối, vượt qua nỗi sợ. Bước qua cánh cửa này, em sẽ gặp những quy tắc mới, những sinh vật chưa từng thấy và cả những bí mật về cuốn sổ… và về chính anh.”

Lâm An hít sâu, cảm nhận ánh sáng lan tỏa từ cuốn sổ, như tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng thì thầm của không gian:

“Em đã sẵn sàng chưa?”

Cô nắm tay anh, gật đầu, và bước qua cánh cửa vàng.

Ngay khi bước qua, thế giới thay đổi hoàn toàn.

Cô đứng giữa một vùng đất rộng lớn, nơi bầu trời xanh dương hòa cùng ánh sáng tím nhạt, những đường chân trời uốn lượn kỳ lạ.

Khung cảnh vừa đẹp vừa kỳ bí, khiến tim cô rung lên vì xúc động.

Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra rằng không phải nơi này an toàn: những sinh vật ánh sáng với hình dáng kỳ dị đang quan sát cô từ xa, và các dấu hiệu trong không trung dường như là bản đồ các thử thách tiếp theo.

Anh bước tới, giọng nghiêm trang:

“Chào mừng đến Chương 4, nơi sự thật bắt đầu hé lộ. Ở đây, em sẽ phải học cách điều khiển cuốn sổ, đọc các ký hiệu và hiểu mối liên hệ giữa chúng và thế giới xung quanh. Mỗi bước đi sẽ tiết lộ bí mật — nhưng cũng sẽ thử thách em hơn bao giờ hết.”

Lâm An cảm nhận nhịp tim mình tăng nhanh.

Cô biết rằng mỗi bước đi từ đây sẽ không chỉ là khám phá thế giới, mà còn khám phá chính bản thân, sức mạnh của cuốn sổ, và mối liên kết bí ẩn với anh.

Với một cái nhìn quyết tâm, cô hít sâu, mở cuốn sổ ra, ánh sáng từ nó tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Em đã sẵn sàng,” cô thì thầm, và bước vào vùng đất mới, nơi những bí mật lớn sẽ dần được hé lộ.





Bạn cần đăng nhập để bình luận