Sóng Tím Trường Sinh

Những mảnh ký hiệu

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt tràn qua rèm cửa, nhưng Lâm An không thể cảm nhận được sự ấm áp.

Cô mở mắt, người vẫn còn run rẩy, mồ hôi trên gáy chưa khô hẳn.

Căn hộ yên tĩnh, như thể đêm qua chưa từng xảy ra.

Nhưng một điều gì đó… không bình thường.

Cô ngồi dậy, mắt quét quanh phòng.

Bàn, ghế, sofa — mọi thứ đúng vị trí, nhưng cuốn sổ ký họa — vẫn mở y nguyên, trang giấy trống.

Nhưng lần này, ánh sáng chiếu vào… cô thấy một vệt sáng nhỏ lấp lánh trên trang giấy.

Lâm An tiến gần, nghiêng mình nhìn kỹ.

Vệt sáng không phải ánh sáng tự nhiên.

Nó nhấp nháy, như đang nhịp nhàng theo nhịp tim cô.

Cô lướt tay lên, chạm vào trang giấy — và tim cô đập mạnh đến mức tưởng như phổi vỡ ra.

Trên giấy, xuất hiện một bức vẽ mờ nhạt, chưa từng có trước đây:

Một căn phòng giống hệt căn hộ cô đang ở, nhưng có một bóng người đứng giữa phòng.

Bóng người ấy… giống y hệt anh trong đêm qua.

Không nét mặt, chỉ là dáng đứng, nhưng vẫn tỏa ra cảm giác… quen thuộc đến rợn người.

Cô rùng mình.

Cô không còn nghi ngờ — đây không phải chuyện tưởng tượng.

Cuốn sổ… đang giao tiếp với cô theo một cách nào đó.

Rồi, trên góc trang, xuất hiện một dòng chữ nhỏ, run rẩy như được viết bằng tay vô hình:

“Em đã thấy. Giờ em phải bước tiếp.”

Lâm An lùi lại, tim đập loạn nhịp.

Cô nhìn xung quanh căn phòng, mong tìm thấy một dấu hiệu vật lý — nhưng mọi thứ vẫn im lặng, yên bình đến mức đáng sợ.

Cô nghe thấy tiếng điện thoại rung.

Nhấc lên — màn hình hiển thị một số lạ.

Nhưng giọng nói đầu dây khiến cô lạnh sống lưng:

“Đừng mở sổ… nhưng em sẽ không thể rời nó.”

Tất cả những gì cô biết là:

Đêm qua không phải là mơ.

Cuốn sổ không đơn giản là một vật dụng.

Anh — người đàn ông trong bóng tối — vẫn theo dõi cô.

Một câu hỏi duy nhất vang lên trong đầu cô:

“Ngày mai… anh sẽ xuất hiện như thế nào?”

Ngoài cửa sổ, ánh sáng mặt trời vẫn dịu dàng, nhưng trong lòng cô, một cảm giác rùng rợn: căn hộ này đã không còn thuộc về hiện tại nữa.

Ánh sáng ban mai len qua rèm cửa, nhưng Lâm An chẳng thấy dễ chịu chút nào.

Cô ngồi trên sofa, mắt dán vào cuốn sổ ký họa.

Trang giấy trống trải, nhưng cảm giác bất an vẫn bám lấy cô như một con thú lặng lẽ rình rập.

Cô thử lật từng trang, nhưng tất cả đều trắng trơn.

Không một nét vẽ. Không một dòng chữ.

Chỉ có bức vẽ mờ nhạt căn phòng, xuất hiện từ đêm qua, như đang quan sát cô.

Lâm An thở hổn hển.

Cô lấy điện thoại, tìm kiếm thông tin về những hiện tượng siêu thực, những câu chuyện “tranh biết nói” hay “dấu vết ma quái xuất hiện trên giấy”.

Nhưng tất cả chỉ là tin đồn, các bài viết mê tín, chẳng có gì giải thích được trải nghiệm của cô.

Bỗng, từ phòng bếp, một tiếng cạch nhẹ vang lên.

Cô giật mình, quay lại, nhưng phòng bếp trống trơn.

Căn hộ vẫn bình yên đến mức đáng sợ.

Cô đứng lên, tiến lại bàn, nhấc cuốn sổ lên…

Trang giấy nhấp nháy nhẹ, như bị ánh sáng phản chiếu từ đâu đó.

Và rồi, trên giấy, một nét vẽ mờ xuất hiện: bóng người đứng giữa phòng, chỉ là dáng, nhưng vẫn tỏa cảm giác quen thuộc.

Cô lùi lại, nuốt khan.

“Anh… anh lại xuất hiện sao?” – cô thì thầm, tim đập mạnh.

Bất ngờ, một dòng chữ run rẩy hiện lên:

“Đừng sợ… em phải theo ta.”

Cảm giác như một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng.

Căn phòng bỗng có gì đó dịch chuyển nhẹ, các góc tường dài ra, các vật thể như dao động.

Cô đứng im, không dám thở mạnh.

Rồi, bóng người xuất hiện ngay trong căn phòng, không phải trên giấy.

Anh đứng lờ mờ gần cửa sổ, không nói, không di chuyển, chỉ nhìn cô.

Cô muốn chạy, nhưng chân như bị đinh đóng.

Anh nhấc tay, một ngón tay chỉ vào cuốn sổ, và giọng nói vang lên:

“Mở ra… nếu em muốn biết sự thật.”

Lâm An nuốt khan, tay run rẩy, cô nhận ra: đêm qua chỉ là khởi đầu.

Cuốn sổ không chỉ là bùa hay lời cảnh báo.

Nó là cánh cửa dẫn cô vào một thế giới nơi ranh giới giữa hiện tại và bên kia đã mờ nhạt.

Cô đưa tay, mở cuốn sổ.

Trang giấy trống bỗng sống động, các nét vẽ mờ nhạt di chuyển, như dẫn đường cô bước vào điều chưa từng thấy.

Lâm An biết một điều:

Cô không còn lựa chọn nào khác.

Và lần đầu tiên, cô cảm nhận rằng sự thật đang chờ cô… và anh cũng vậy.

Sau vài phút đứng im trước cuốn sổ, Lâm An lấy hết can đảm, ngồi xuống bàn, mắt không rời trang giấy.

Cô thở hổn hển, cố nhắc nhở bản thân rằng phải bình tĩnh, rằng có thể tất cả chỉ là tưởng tượng.

Nhưng ngay khi cô đặt tay lên trang giấy, một âm thanh lách cách nhỏ vang lên từ phía sau lưng.

Cô quay lại — không có ai.

Chỉ còn chiếc đồng hồ treo tường kêu tích tắc, nhưng nhịp điệu lại không đồng đều, như đang đếm ngược.

Cô cảm giác trong phòng, mọi vật thể như rung động nhẹ, từ bức tranh trên tường, cho đến chậu cây nhỏ gần cửa sổ.

Tim cô đập dồn dập.

Một lần nữa, dòng chữ xuất hiện trên giấy, run run, như thể bị viết bởi một bàn tay vô hình:

“Em không thể trốn thoát. Anh đang chờ.”

Một luồng gió lạnh từ đâu ùa đến, làm tóc cô bay tung.

Cô run rẩy, cố lấy điện thoại gọi cho ai đó — nhưng màn hình đột nhiên tối om, chỉ hiện dòng chữ:

“Đừng tìm người khác. Chỉ mở cuốn sổ.”

Lâm An nuốt khan, lòng vừa hoang mang vừa tò mò.

Cô nhấc sổ lên, lật trang giấy, và thấy bức vẽ căn hộ của chính cô, nhưng góc nhìn như bị nghiêng, biến dạng.

Và bóng người đó — hình ảnh mờ của anh — đang tiến gần hơn từng bước, mặc dù trong thực tế căn hộ vẫn trống rỗng.

Cô rùng mình, nhưng không thể rời mắt.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu: “Anh muốn gì từ mình?”

Chợt, cuốn sổ rung nhẹ, và những nét vẽ bắt đầu di chuyển theo hướng dẫn cô.

Cô nhận ra mình bị cuốn vào một trò chơi mà chưa hiểu luật.

Mỗi lần lật trang, mỗi vệt mực xuất hiện — đều là lời nhắn, là dấu hiệu anh để lại.

Rồi, cô nghe thấy một âm thanh khác lạ: tiếng bước chân rất nhẹ, vang từ phòng khách, nhưng không hề trùng với bước đi của cô.

Cô quay lại, tim gần như ngừng đập.

Không ai. Chỉ có căn hộ im lìm, nhưng cô cảm nhận rõ ràng bóng người vẫn đang quan sát từ đâu đó.

Những giờ tiếp theo, Lâm An ngồi như đóng băng bên cuốn sổ.

Mỗi khi cô chớp mắt, một vết mực mới lại xuất hiện, một hình ảnh mới lại hình thành.

Những dấu hiệu cứ dần dần kéo cô ra khỏi hiện tại, như thể mỗi trang giấy là một cánh cửa nhỏ dẫn tới một thế giới khác, nơi anh đang chờ.

Và khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, cô biết một điều rõ ràng:

Đêm qua chỉ là khởi đầu.

Cuốn sổ không đơn giản là đồ vật.

Nó là tấm bản đồ dẫn lối vào bí ẩn chưa từng thấy, và anh — người xuất hiện trong bóng tối — là chìa khóa.

Lâm An thở dài, tay run rẩy, mắt vẫn dán vào cuốn sổ:

“Ngày mai… em sẽ hiểu tất cả.”

Nhưng trong lòng cô, một cảm giác lạnh buốt: ngay cả khi cô muốn trốn, thế giới này đã không còn cho phép cô rời đi.

Buổi chiều trôi qua trong yên lặng, nhưng Lâm An vẫn không rời cuốn sổ.

Cô đặt nó trên bàn, lặng lẽ quan sát, như sợ bất kỳ cử động nào cũng khiến nó “thức dậy”.

Mỗi lần lật trang, những vết mực mờ nhạt xuất hiện, như thể cuốn sổ đang cố gắng truyền đạt thông điệp.

Một hình ảnh lờ mờ: anh đứng trong bóng tối, mắt nhìn cô, tay chỉ vào một cánh cửa tưởng chừng không tồn tại trong căn hộ.

Cô rùng mình, nhưng tò mò chiếm lấy nỗi sợ.

“Cánh cửa… ở đâu?” — cô thì thầm.

Như để trả lời, căn hộ bỗng nhiên thay đổi, những góc phòng dài ra, ánh sáng lệch hẳn, và cô nhận ra: cánh cửa nhỏ ở góc phòng bếp trước đây chưa bao giờ để ý — giờ hiện ra rõ ràng.

Tim Lâm An đập mạnh.

Cô tiến gần, tay run run chạm vào tay nắm cửa.

Nhưng khi vừa chạm, một luồng gió lạnh ùa vào, làm tóc cô bay tung, và trên cuốn sổ, dòng chữ xuất hiện:

“Chỉ bước qua khi em sẵn sàng.”

Cô lùi lại, tim đập loạn nhịp.

Nhưng trong lòng, một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô không thể quay đi.

Cô nhận ra: cuốn sổ không chỉ là đồ vật, nó là cánh cửa dẫn cô vào một thế giới khác — nơi anh đang chờ.

Một âm thanh nhẹ vang lên từ phía phòng khách — tiếng bước chân lặp lại nhưng rất khẽ, không giống bước chân người bình thường.

Cô quay lại — vẫn không có ai.

Nhưng cảm giác bị quan sát ngày càng rõ rệt.

Cô lẩm bẩm:

“Anh… anh vẫn theo dõi mình.”

Bỗng, cuốn sổ rung nhẹ, và nét mực mờ nhạt di chuyển, hướng dẫn cô nhìn về phía một chiếc gương nhỏ.

Khi cô đưa mắt nhìn, phản chiếu trong gương không phải chỉ là căn phòng hiện tại.

Mà là… anh đứng trong bóng tối, mời cô bước tới.

Lâm An nuốt khan, tay run run đặt lên trang giấy.

Một dòng chữ xuất hiện ngay trên giấy:

“Em không còn lựa chọn. Hãy mở mắt và bước theo.”

Cô hít sâu, nhắm mắt, rồi mở ra lần nữa.

Căn phòng bỗng trở nên khác thường, không gian như co lại, ánh sáng như uốn cong, và cuốn sổ trong tay cô dường như sống động hơn bao giờ hết.

Cô biết, mình đang đứng trước một bước ngoặt:

Đêm qua chỉ là thử thách đầu tiên.

Cuốn sổ không chỉ dẫn lối, mà còn kéo cô dần ra khỏi hiện tại, vào một nơi mà ranh giới giữa thực và siêu thực đã hoàn toàn biến mất.

Những giờ tiếp theo, Lâm An ngồi yên, tay run rẩy, mắt dán vào cuốn sổ.

Mỗi lần lật trang, một nét vẽ mới lại hiện ra, kéo cô gần hơn với anh, gần hơn với sự thật đang chờ.

Và khi hoàng hôn buông xuống, cô biết một điều:

Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi.

Cô sẽ không còn đứng ngoài cuộc.

Cuốn sổ đã mở ra cánh cửa, và anh… đang đợi phía bên kia.

Đêm dần buông, ánh sáng ban ngày nhường chỗ cho bóng tối len lỏi khắp căn hộ.

Nhưng Lâm An vẫn chưa rời khỏi bàn, cuốn sổ nằm trước mặt như một sinh vật biết thở.

Mỗi lần cô chớp mắt, trang giấy trắng lại nhấp nháy, tạo cảm giác như có ai đó đang gọi cô bằng ánh nhìn vô hình.

Cô thử mở một trang mới, và lần này, nét mực hiện lên nhanh hơn, rõ hơn, tạo thành hình ảnh một hành lang dài không hề tồn tại trong căn hộ.

Ở cuối hành lang, bóng anh đứng im, tay giơ lên như mời gọi.

Lâm An nuốt khan, cảm giác tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Một dòng chữ run rẩy xuất hiện bên cạnh bức vẽ:

“Chỉ bước theo khi em dám nhìn thẳng.”

Cô run rẩy, nhưng không thể rời mắt.

Bỗng từ phía hành lang thật trong căn hộ, một ánh sáng nhòe nhạt xuất hiện, phản chiếu hình dáng anh trên cuốn sổ.

Ánh sáng ấy di chuyển, như đang dẫn đường cho cô, và cô nhận ra: mọi thứ trong sổ không chỉ là vẽ, mà đang thao túng thực tại.

Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thở nhẹ, và trong khoảnh khắc, Lâm An nhìn thấy bóng anh đứng ngay sau lưng, mặc dù khi quay lại, phòng vẫn trống rỗng.

Cô cảm giác bị theo dõi, nhưng không bị đe dọa — như anh đang chờ cô tự nguyện bước vào trò chơi.

Cô hít sâu, tay run run mở rộng cuốn sổ:

Trang giấy như sống động hơn bao giờ hết, các nét vẽ di chuyển theo nhịp tim cô.Một hình ảnh khác xuất hiện: chiếc cửa nhỏ ở góc bếp, nơi mà trước đây cô chưa từng chú ý, bỗng nhiên hiện ra rõ mồn một, như mời gọi cô mở ra.Cô nhắm mắt một lần, rồi mở ra, bàn tay đặt lên tay nắm cửa.

Cuốn sổ rung nhẹ, và dòng chữ cuối cùng hiện lên:

“Bước qua… và sự thật sẽ đón em.”

Lâm An biết, đây không còn là lựa chọn nữa.

Cuộc hành trình bắt đầu từ đêm qua chỉ là khởi đầu.

Ngày mai, khi cô bước qua cánh cửa ấy, ranh giới giữa hiện tại và bên kia sẽ biến mất, và mọi điều cô từng tin sẽ bị đảo lộn.

Cô nhắm mắt, tay vẫn giữ tay nắm cửa.

Căn hộ yên lặng, chỉ còn tiếng nhịp tim cô hòa với nhịp rung nhẹ của cuốn sổ — như chuẩn bị mở ra một cánh cửa dẫn vào bí ẩn chưa từng thấy.

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm An biết một điều rõ ràng:

Cô đã bước vào con đường không thể quay lại.

Đêm đã xuống, căn hộ chìm trong bóng tối nhưng Lâm An vẫn ngồi trước cuốn sổ.

Trái tim cô đập mạnh, tay run rẩy, nhưng mắt không rời trang giấy.

Mỗi lần chớp mắt, nét mực di chuyển, từng đường vẽ sống động hơn, như đang thở và quan sát cô.

Một hình ảnh xuất hiện: cánh cửa nhỏ ở góc bếp, ánh sáng yếu hắt ra từ khe hở, như đang mời gọi.

Bóng anh hiện rõ trên trang giấy, chỉ tay về phía cánh cửa, đôi mắt tràn đầy vẻ bí ẩn.

Lâm An nhận ra: cuốn sổ không chỉ là đồ vật, mà là cánh cửa dẫn vào một thế giới khác — nơi mà anh đang chờ.

Cô hít sâu, tay run run đặt lên tay nắm cửa.

Ngay lúc đó, cuốn sổ rung lên, và dòng chữ hiện ra, run rẩy nhưng rõ ràng:

“Em không còn lựa chọn. Hãy mở mắt và bước theo.”

Lâm An cảm giác một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Nhưng bên trong, một sự thôi thúc kỳ lạ chiếm lấy: cô phải bước qua, phải tìm ra sự thật.

Cô nhắm mắt, rồi mở ra lần nữa.

Ánh sáng yếu hắt từ cánh cửa, cuốn sổ rung nhè nhẹ, như thể đồng hành với cô.

Một nhịp rung nhẹ, một hơi thở âm thầm, và căn hộ — nơi từng bình yên — giờ trở nên lạ lẫm và đầy bí ẩn.

Lâm An biết một điều: khi cô mở cửa, ranh giới giữa hiện tại và thế giới khác sẽ biến mất.

Nhưng đồng thời, điều cô sắp thấy sẽ là sự thật mà không ai từng dám chạm tới.

Cô đặt tay lên tay nắm cửa một lần nữa, hít thật sâu, cảm nhận nhịp tim hòa cùng nhịp rung của cuốn sổ.

Và khi cô mở mắt, ánh sáng từ cánh cửa bùng lên, chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, như mời gọi cô bước vào điều chưa từng thấy.

Cánh cửa mở ra, và phía sau là một thế giới mà Lâm An chưa từng tưởng tượng, nơi bóng tối và ánh sáng, thực tại và huyền bí giao thoa lẫn nhau.

Cô đứng đó, hơi thở dồn dập, tim đập loạn nhịp, chuẩn bị bước qua ranh giới mà không thể quay lại.

Và trong khoảnh khắc ấy, màn đêm như tạm dừng, tất cả im lặng, chỉ còn nhịp tim cô và cuốn sổ đang rung lên nhè nhẹ, như chờ đón bước chân đầu tiên vào bí ẩn…





Bạn cần đăng nhập để bình luận