Sóng Tím Trường Sinh
Ánh sáng bí ẩn
Đêm đó, Lâm An lại gặp anh.
Không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là bóng dáng mơ hồ đứng giữa căn phòng tranh tối mù. Những nét viền cơ thể anh như được vẽ bằng ánh sáng — mong manh, nhưng khiến trái tim cô đau nhói như sắp vỡ.
Phía sau lưng anh, ngọn lửa bùng lên dữ dội, hắt bóng anh đổ dài lên tường. Mùi sơn dầu, mùi cháy khét, cả cảm giác nóng bỏng như muốn thiêu rụi da thịt… tất cả đều quá thật để chỉ là mơ.
“Đừng lại gần…”
Giọng anh khàn, trầm, như bị kìm nén bởi nỗi đau mà cô không thấy được.
Nhưng Lâm An vẫn cứ bước tới. Cô biết mình không nên, nhưng đôi chân không nghe lời. Như thể có một sợi dây vô hình kéo cô về phía anh — sợi dây từng gắn kết hai người trong một điều gì đó sâu hơn cả ký ức.
“Anh không được rời bỏ em. Kể cả phải chết… một lần nữa.”
Câu “một lần nữa” khiến chính cô cũng sững lại. Lâm An không hiểu tại sao mình nói như vậy — nhưng trái tim thì nhói lên, như vừa lỡ chạm vào vết thương cũ.
Người đàn ông ấy không nói gì. Anh chỉ nhìn cô rất lâu. Cái nhìn dịu dàng đến mức tàn nhẫn, như ôm trọn cả linh hồn cô rồi dùng ánh mắt từ biệt.
Rồi ngọn lửa chợt phụt cao, nuốt chửng anh trong tiếng nổ lớn.
“Không!”
Lâm An hét lên, lao về phía anh nhưng cả thế giới trước mắt cô sụp xuống như một bức tranh bị xé toạc.
Cô bật dậy trong bóng tối.
Hơi thở dồn dập, cổ họng khô khốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Chiếc đồng hồ báo 3:07 sáng — đúng giờ mà suốt ba tuần qua, cơ thể cô luôn tự động thức dậy như bị cài đặt.
Căn phòng yên tĩnh đến rợn người. Chỉ nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm ngược.
Lâm An đưa tay lên ngực. Tim cô đập mạnh, không phải kiểu giật mình sau một cơn ác mộng, mà là kiểu đau thắt của một nỗi mất mát đã từng thật sự xảy ra.
Cô lặng lẽ nhìn đôi tay mình — vẫn hơi run. Trên cổ tay còn hằn vệt đỏ như vừa bị ai đó nắm quá chặt. Nhưng trong mơ, anh chưa bao giờ chạm vào cô.
“Không thể nào…”
Cô thì thầm, nhưng giọng nói lại run lên.
Cảm giác nóng từ ngọn lửa trong mơ vẫn còn, như hơi ấm cuối cùng của người đàn ông đó bám lại trên da cô.
Lâm An ngồi im một lúc lâu rồi đứng dậy bật đèn. Ánh sáng vàng ấm phủ lên phòng ngủ nhỏ, nhưng không xua nổi cái lạnh mơ hồ trong lòng. Trên bàn, tập phác thảo của cô vẫn mở, trang giấy cuối cùng lấm tấm vài vệt than chì bị nhòe.
Cô nhớ mình không hề vẽ gì trước khi ngủ.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lâm An bước tới. Trên trang giấy là một nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng vừa nhìn đã nhận ra ngay: chính là cái bóng của người đàn ông trong mơ — đứng trước biển lửa.
Cô không nhớ mình vẽ nó.
Càng không nhớ mình từng nhìn thấy khuôn dáng ấy trong đời thực.
Nhưng sâu trong lòng… cô biết.
Hai người đã gặp nhau ở đâu đó.
Không phải trong mơ.
Không phải lúc này.
Mà là — một nơi nào đó cô không tài nào nhớ lại.
Lâm An khép sổ vẽ lại, cố ổn định nhịp thở. Nhưng vừa quay đi, cô nghe thấy một âm thanh rất nhẹ… như tiếng bước chân ai đó lướt qua hành lang.
Căn hộ vẫn khóa. Không có ai sống chung.
Tim cô chợt co siết lại.
Không biết vì sao — cô có cảm giác người đàn ông trong mơ… đã từng đứng ở nơi này, trong chính căn phòng này, nhìn cô như đang cố nói điều gì đó mà trí nhớ cô không thể chạm tới.
Ánh đèn vàng không mang lại chút an tâm nào. Nó chỉ khiến bóng của cô đổ dài trên sàn, run rẩy theo từng nhịp thở bất ổn.
Lâm An bước chậm đến cửa, nghiêng đầu lắng nghe.
Không có tiếng gì nữa. Chỉ là sự im lặng đến mức không tự nhiên — một thứ im lặng khiến da thịt cô nổi gai.
Cô quay lại bàn, định đóng cửa sổ để gió khỏi làm bay giấy, thì phát hiện thêm một điều kỳ lạ:
Bức tranh treo trên tường — bức phong cảnh bình yên ven hồ mà cô vẽ năm ngoái — đang lệch đi vài centimet.
Cô đứng sững.
Cô là người luôn cẩn thận, bức tranh đó tuyệt đối không thể tự lệch. Và đêm nay cô không động vào nó.
Một ý nghĩ lạnh toát lướt qua:
Có ai đó đã ở trong phòng.
“Không được hoảng…”
Cô siết chặt tay, tự nhủ.
Nhưng thực ra cô đang rất hoảng.
Cảm giác bị theo dõi từ mấy hôm nay lại ập đến — cái cảm giác như có ai đó đứng ngay sau lưng, thở khẽ vào gáy mình… rồi biến mất khi cô quay lại.
Lâm An vươn tay chạm vào khung tranh, đưa nó về lại vị trí cũ. Ngón tay cô chạm phải thứ gì đó thô ráp. Cô cúi nhìn.
Một vệt đen mờ, giống như tro bụi.
Cô rụt tay lại. Tim đập mạnh.
Trong giấc mơ… ngọn lửa bốc lên dữ dội. Anh bị bao phủ bởi tro bụi và ánh sáng đỏ.
Không thể nào…
Cô bật đèn phòng vẽ. Căn phòng nhỏ, ngổn ngang cọ, màu và tranh. Mùi sơn quen thuộc lẫn với mùi gì đó rất nhẹ — như khói cháy còn sót lại.
“Ảo giác… chỉ là ảo giác…”
Cô thì thầm, nhưng câu nói không đủ thuyết phục chính mình.
Trên bàn là cuốn sổ ký họa vẫn còn mở. Lâm An do dự một chút rồi lật ngược vài trang.
Trang đầu tiên trống.
Trang thứ hai cũng trống.
Trang thứ ba bắt đầu xuất hiện những đường nét lạ — nét vẽ run rẩy, lặp đi lặp lại hình một cái bóng.
Nét vẽ không phải của cô.
Ít nhất… không phải khi cô tỉnh táo.
Trên trang cuối, nơi cô thấy nét phác về người đàn ông trong mơ, có thêm một dòng chữ nhỏ. Chữ mảnh, hơi nghiêng, như được viết bằng tay trái.
“Đừng để họ tìm thấy ký ức.”
Ngực Lâm An thắt lại.
Cô lùi một bước, bàn chân va vào giá vẽ phía sau, phát ra tiếng động khiến cô giật mình.
Ai viết câu đó?
Ai biết về giấc mơ của cô?
Và… “họ” là ai?
Một luồng gió nhẹ bất ngờ thổi qua, làm trang giấy lật phật — dù cửa sổ đã đóng kín.
Không khí lạnh phả ra, mùi tro bụi càng rõ hơn. Lâm An áp tay lên ngực, cố giữ bình tĩnh. Mắt cô bất giác nhìn về góc phòng, nơi bóng tối sâu hơn những chỗ khác.
Trong khoảnh khắc ấy, cô tưởng như thấy một cái bóng thoáng qua. Không phải người. Không phải hình khối rõ ràng. Chỉ là sự dịch chuyển rất nhẹ của bóng tối.
“Có ai… trong đó không?”
Giọng cô khàn run.
Không ai trả lời. Nhưng một tiếng tách nhỏ vang lên, như tiếng gỗ bị nứt dưới sức nặng nào đó.
Cô nuốt khan, rút điện thoại, bật đèn pin. Ánh sáng yếu quét qua góc phòng.
Trống trơn.
Chỉ có chiếc giá vẽ cũ, vài hộp màu, và bức tranh dang dở mà chưa bao giờ cô cảm thấy quen thuộc — dù chính tay cô vẽ nó.
Ánh sáng điện thoại chợt chao đảo. Cô nhận ra tay mình đang run đến mức không giữ nổi.
“Được rồi… chỉ là do mình ngủ quá ít.”
Cô cố trấn an.
Nhưng sâu trong tim, cô biết không phải vậy.
Cô trở lại giường, nhưng không dám tắt đèn. Ánh sáng vàng khiến căn phòng dịu hơn một chút, nhưng bóng tối ở góc tường vẫn đậm bất thường.
Lâm An kéo chăn đến ngang ngực, cố ép tim bình tĩnh trở lại.
Cô nhắm mắt.
Đếm từ một đến mười.
Thở sâu.
Khi vừa chợp mắt, một hình ảnh loáng qua — cặp mắt của người đàn ông trong mơ.
Đây là lần đầu tiên cô thấy rõ chúng trong vô thức:Sâu. Buồn. Và tuyệt vọng như người đã chứng kiến quá nhiều thứ đau đớn.
Cặp mắt ấy nhìn cô như muốn nói điều gì.
Như xin cô nhớ lại.
Như sợ rằng chỉ cần một đêm nữa thôi, cô sẽ quên mất anh lần thứ hai.
“Anh là ai…”Cô khẽ thở.
Không ai trả lời — nhưng có giọng nói từ rất xa vọng về, giống như dư âm của ký ức bị chìm sâu.
“Tìm anh… trước khi họ tìm thấy em.”
Lâm An mở bừng mắt.
Căn phòng vẫn yên lặng. Nhưng linh cảm rõ rệt khiến cô lạnh buốt sống lưng:
Cô không chỉ nhìn thấy anh trong mơ.
Cô không chỉ “nhớ” anh.
Mà ai đó — hoặc thứ gì đó — đang cố kéo cô quay lại với những ký ức mà chính cô không hề biết mình đánh mất.
Lâm An không ngủ lại được.
Mỗi lần cô nhắm mắt, ánh lửa đỏ rực lại bùng lên sau mí, cùng cái bóng cao lớn của người đàn ông ấy. Giọng anh — dù khàn đứt quãng — vẫn vang lên trong đầu cô như lời cảnh báo mơ hồ:
“Tìm anh…”
Nhưng tìm ai? Tìm ở đâu?
Cô thậm chí còn không biết khuôn mặt thật của anh.
Lâm An bật dậy, khoác áo mỏng rồi đi vào phòng bếp rót nước. Cốc nước mát lạnh chạm vào môi khiến cô tỉnh táo hơn chút. Dòng nước mát ấy lướt qua cổ họng khô rát, giúp nhịp tim dần ổn định.
Chỉ là giấc mơ thôi. Chỉ là stress thôi.
Cô lập đi lập lại câu ấy, như một tấm bùa hộ mệnh vẽ vội trong lúc sợ hãi.
Nhưng khi đặt cốc xuống, cô phát hiện một điều khiến mình đứng chết lặng.
Trên mặt bàn gỗ có một dấu tay mờ — hơi ám khói, xám xịt.
Dấu tay rất lớn, không phải của cô.
Nó không có trước đó.
Cô lùi lại một bước, bàn tay siết chặt lấy cạnh bếp để giữ thăng bằng. Tâm trí cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. Bụi? Vết cũ? Cô vô tình làm? Nhưng… hình dạng rõ ràng đến lạnh sống lưng.
Hơi thở cô rối lên.
Cô vội lấy khăn ướt lau mạnh vết đó — nhưng lớp màu xám không phai. Như thể nó được in lên mặt bàn bằng một thứ gì đó không thuộc về nơi này.
“Không được… không được…”
Cô thì thầm, gần như cầu nguyện.
Một cơn gió lạnh lướt qua gáy dù tất cả cửa kính đều đóng chặt. Đèn trong bếp chợt nhấp nháy — đúng một lần — rồi sáng bình thường trở lại.
Lâm An run bắn.
Cô quay người, áp lưng vào tủ bếp. Từ vị trí ấy, cô có thể nhìn thấy phòng khách và hành lang nối với phòng ngủ.
Không có gì cả.
Nhưng cô có cảm giác cực kỳ rõ ràng rằng ai đó vừa đứng ở đó vài giây trước.
Cô bước nhanh về phòng khách, bật hết đèn. Ánh sáng trắng phơi bày mọi thứ: chiếc sofa quen thuộc, kệ sách nhỏ, bộ cốc trà đặt ngoài bàn. Tất cả đều bình thường.
Nhưng trái tim cô không bình thường.
Cô bước đến cửa chính kiểm tra. Cửa vẫn khóa. Dấu khóa điện tử vẫn hiện màu xanh — nghĩa là không ai mở nó từ bên ngoài.
Vậy thì…
Nỗi sợ hãi lại trào lên.
Không phải nỗi sợ có người lạ xâm nhập.
Mà là nỗi sợ không biết thứ gì đang xâm nhập vào cuộc sống của mình.
Lâm An ôm đầu, cố xua đi cảm giác nghẹt thở đang siết lấy cổ họng. Cô tự nói với bản thân:
“Mình cần ngủ. Chỉ cần ngủ. Để mai tỉnh táo, mọi thứ sẽ rõ ràng.”
Nhưng cơ thể không nghe lời.
Mắt cô không thể nhắm được.
Như thể cô sợ khi nhắm mắt lần nữa, mình sẽ lại thấy anh — và ngọn lửa đang thiêu rụi cả hai.
Cô đi đến bàn vẽ lần nữa. Bức phác họa vẫn mở, dòng chữ “Đừng để họ tìm thấy ký ức” vẫn ở đó như một lưỡi dao chực cứa vào lòng.
Cô nhìn sát từng nét chữ.
Mảnh. Nghiêng. Vội vàng.
Giống như người viết sợ bị ai đó bắt gặp giữa chừng.
Có phải chính mình viết ra trong lúc mơ hồ?
Hay bàn tay nào khác đã viết?
Không có lời giải.
Lâm An run run đưa tay chạm nhẹ vào dòng chữ. Ngay khi ngón tay cô lướt qua, hình ảnh giấc mơ lóe lên mạnh hơn — lần này không phải ngọn lửa, không phải cái chết.
Mà là bàn tay người đàn ông ấy đang nắm lấy tay cô trong bóng tối.
Ấm áp.
Chặt chẽ.
Tuyệt vọng.
Như thể đó không phải một giấc mơ.
Mà là một ký ức bị vùi lấp.
Cô giật mình rụt tay lại.
Một tiếng “cạch” khẽ vang lên ngoài hành lang chung cư. Giống tiếng bước chân ai đó đi ngang qua. Nhưng với Lâm An lúc này, âm thanh bình thường ấy cũng đủ khiến cô quặn tim.
Đêm như dài vô tận.
Hơi lạnh thấm qua cả bức tường.
Cô ngồi xuống ghế, ôm lấy mình. Mọi thứ trong phòng vẫn yên lặng, nhưng nỗi sợ lại càng rõ ràng hơn.
Rõ ràng đến mức cô không dám bước vào phòng ngủ.
“Tìm anh… trước khi họ tìm thấy em.”
Giọng nói ấy lại vang lên trong đầu như một sợi dây vô hình quấn quanh cổ tay cô, kéo cô về phía bóng tối mà cô đang cố tránh.
Lâm An nhắm mắt, thở dài mệt mỏi.
Nhưng đúng lúc ấy — cổ cô bỗng lạnh toát.
Cô mở bừng mắt.
Trên da cổ, ngay sát xương quai xanh… có một vệt tro bụi mờ đang rơi xuống sàn.
Từ đâu ra?
Từ lúc nào?
Cô không biết.
Nhưng khoảnh khắc ấy đánh dấu một điều rõ ràng:
Chuyện đang xảy ra không còn là giấc mơ.
Nó đã bắt đầu bước vào đời thật.
Và ở đâu đó ngoài tầm mắt cô…
ai đó — hoặc thứ gì đó — đã thức giấc cùng ký ức bị đánh cắp.
Lâm An đứng bất động. Vệt tro bụi trên da vừa rơi xuống sàn vẫn còn vương lại trong không khí, như muốn chứng minh rằng tất cả những gì đang xảy ra… không phải ảo giác.
Cô khụy xuống ghế.
Gió từ điều hòa thổi nhẹ, nhưng cảm giác lạnh chạy trên da cổ lại không phải gió. Nó giống như vết chạm của một bàn tay vô hình. Một cái chạm chậm rãi, cố tình, và… quen thuộc.
Cô vuốt cổ mình. Da không nóng lên như sau một cơn stress. Ngược lại, nó lạnh đến mức tê rát.
“Mình không thể ở đây thêm nữa…”
Cô cắn chặt môi.
Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ: nên rời khỏi nhà ngay lập tức. Không phải vì sợ… mà vì cảm giác một thứ gì đó ở trong căn hộ đang muốn giữ cô lại.
Ý nghĩ ấy khiến lưng cô thoáng rùng mình.
Lâm An bước nhanh về phía cửa. Nhưng vừa chạm vào tay nắm khóa, đèn hành lang bên ngoài đột ngột tắt phụt.
Cô đứng chết lặng.
Trong bóng tối phía ngoài khe cửa, cô cảm nhận được một thứ gì đó — không phải tiếng động, không phải hình dạng cụ thể — mà là cảm giác hiện diện. Một sự tồn tại đứng ngay bên ngoài, như thể chỉ cần cô mở cửa, nó sẽ tràn vào.
Lâm An chậm rãi buông tay khỏi nắm cửa.
Bàn tay cô run đến mức không còn cảm nhận được kim loại lạnh nữa.
“Không được mở…”
Một giọng nói mơ hồ trong đầu cô vang lên.
Không phải giọng của cô.
Cũng không phải tiếng anh trong giấc mơ.
Một giọng khác.
Trầm hơn. Sâu hơn.
Như giọng của ai đó đang cố cảnh báo trong tuyệt vọng.
Cô lùi lại.
Một bước.
Hai bước.
Đèn hành lang ngoài cửa vụt sáng lại — nhưng trước khi ánh sáng ổn định, cô kịp nhìn thấy một cái bóng lướt ngang qua khe cửa dưới sàn.
Cái bóng dài và mỏng, không giống bóng người.
Cô nghẹn thở.
Lâm An quay phắt lại hướng phòng ngủ. Cô cần điện thoại. Cần gọi cho ai đó. Cần bất kỳ thứ gì để kéo mình khỏi trạng thái sợ hãi này. Nhưng khi vừa bước được vài bước, cô dừng lại đột ngột.
Điện thoại của cô…
Không còn trên bàn.
Cô nhớ rất rõ đã đặt nó ở đó khi bật đèn pin lúc nãy.
Nhưng bây giờ, chiếc bàn trống trơn.
Không.
Không thể nào.
Tim cô đập loạn.
Cô hít mạnh một hơi, bước nhanh vào phòng ngủ. Cửa phòng vẫn mở, nhưng không khí trong đó có gì đó… khác. Mùi tro bụi, mùi khói, và… một chút lạnh lẽo như từ đá ẩm bốc lên.
Điện thoại nằm trên giường.
Ngay chính giữa.
Đặt ngay ngắn một cách kỳ quặc.
Ai đó đã đặt nó ở đó.
Hoặc chính cô đã làm mà không nhớ?
Cô nuốt xuống sự hoang mang đang dâng lên như sóng.
Cô tiến tới, tay run run, vươn ra chạm vào điện thoại.
Màn hình tự động sáng lên.
Không cần cô chạm.
Và trên màn hình…
ảnh nền đã bị thay đổi.
Không phải ảnh hoa lavender mà cô vẫn để.
Không phải ảnh nào cô từng chụp.
Mà là một tấm hình mờ — tối đen — chỉ thấy một vùng sáng nhòe phía sau, giống như ánh lửa… và một bóng người đứng một mình giữa đó.
Tim cô như rơi xuống vực.
Khi tập trung nhìn kỹ, cô phát hiện một chi tiết khiến cổ họng mình nghẹn lại:
Bóng người đó đứng theo đúng tư thế anh đứng trong giấc mơ.
Đứng quay lưng, đầu hơi nghiêng xuống.
Giống hệt.
Từng chút một.
Tấm hình chuyển động.
Không — thật ra điện thoại chỉ đang rung nhẹ vì tay cô run, nhưng trong ánh sáng lập lòe đó, bóng người trên màn hình như đang dịch sang trái một rất chút.
Như thể… đang bước khỏi ánh lửa.
Đang tiến về phía cô.
Lâm An thả rơi điện thoại.
Màn hình úp xuống đất, ánh sáng tắt vụt.
Cô lùi lại, lưng đập mạnh vào cạnh tủ quần áo.
Nỗi sợ ngập đến tận xương.
Căn phòng yên ắng tuyệt đối.
Nhưng sự im lặng ấy… không phải bình yên.
Nó giống như khoảnh khắc trước cơn bão.
Trước khi điều gì đó sắp xảy ra.
Một tiếng đinh nhỏ vang lên — tiếng thông báo từ điện thoại vừa rơi.
Lâm An ngừng thở.
Điện thoại không nằm theo hướng loa hướng lên, nhưng âm thanh vẫn vang rất rõ, như thể ai đó đang đứng sát bên tai cô.
Dù không muốn, cô vẫn buộc phải cúi xuống nhặt nó lên.
Màn hình sáng.
Không có thông báo tin nhắn.
Không cuộc gọi.
Không ứng dụng nào mở.
Chỉ có một dòng chữ trắng giữa nền đen:
“Cửa sổ.”
Cô sững người.
Cửa sổ?
Cửa sổ nào?
Cô quay đầu ra sau.
Tấm rèm cửa sổ phòng ngủ đang đung đưa nhẹ…
dù không có gió.
Không có khe hở.
Không có lý do gì để nó chuyển động.
Lâm An đứng chết cứng.
Tấm rèm khẽ phồng lên — rồi xẹp xuống — như có ai đó đang thở ngay sau lớp vải.
Nhịp.
Rõ ràng.
Chậm rãi.
Như một con người thực sự.
Cổ họng cô nghẹn cứng.
Bàn chân như đóng đinh xuống sàn.
Cô chỉ biết nhìn.
Không thể chạy.
Không thể hét.
Và rồi—
Tấm rèm chuyển động mạnh sang một bên.
Không phải do gió.
Không phải do vô tình.
Mà như có bàn tay đang kéo nó.
Kéo rất chậm.
Từ từ.
Với chủ ý.
Lâm An lùi liền ba bước, tim như muốn nổ tung.
Tấm rèm bị kéo sang bên, hé ra khoảng tối bên trong.
Không có ai.
Không có bóng người.
Chỉ có một dấu tay in trên mặt kính — một dấu tay lớn, rõ nét, ám khói đen — đang từ từ… mở rộng ra như nở hoa, lớp tro bụi lan dần xuống mép cửa sổ.
Và ngay lúc ấy —trong khoảng tối giữa căn phòng —giọng nói của người đàn ông trong mơ lại vang lên, rất khẽ, sát bên tai cô:
“Đừng mở cửa sổ.”
Giọng nói vang lên sát bên tai đến mức Lâm An cảm giác như hơi thở của người đó phả vào gáy mình.
Cô quay đầu thật nhanh.
Không có ai.
Không có ai cả.
Chỉ là ánh đèn vàng hắt lên tường, kéo dài cái bóng nhỏ bé của cô thành một hình thù méo mó.
Nhưng giọng nói…
giọng nói ấy là thật.
Nó không phải ảo giác.
Cô siết chặt tay đến đau buốt.
Đầu óc quay cuồng, tim đập loạn.
Một câu hỏi bật ra khỏi miệng, run rẩy và tuyệt vọng:
“Anh… là ai?”
Căn phòng không trả lời.
Nhưng hơi lạnh quanh cổ cô lại tăng lên một chút, như có ai đó đang đứng sát sau lưng — chỉ cách một hơi thở.
Lâm An buộc mình phải di chuyển.
Cô lùi dần khỏi cửa sổ, chân như không còn chút sức. Tấm rèm vẫn đung đưa rất nhẹ, như có bàn tay vô hình lướt qua.
Cô không thể chịu nổi nữa.
Không khí trong phòng dày đặc đến mức muốn bóp nghẹt cô.
Lâm An bước nhanh ra phòng khách, đóng cửa phòng ngủ lại.
Soạt.
Âm thanh cánh cửa khép nghe lớn đến bất thường trong ngôi nhà yên ắng.
Nhưng điều khiến cô cứng người là — ngay khi cô đóng cửa, cả căn hộ bỗng im bặt, im đến mức như thể thứ gì đó vừa bị nhốt lại phía sau.
Cô không biết nên nhẹ nhõm hay sợ hơn.
Cô quay nhìn đồng hồ treo tường.
Ba giờ ba mươi tám phút sáng.
Chỉ mới trôi qua nửa tiếng kể từ khi cô tỉnh dậy.
Nửa tiếng… nhưng dài như cả đêm.
Cô bật tất cả đèn trong nhà lên, cố gắng khiến không gian bớt đáng sợ. Ánh sáng phủ đầy căn phòng như lớp áo mỏng che tạm một vết thương sâu.
Cô ngồi xuống sofa, ôm gối, nhưng có cảm giác mình không còn ngồi một mình nữa.
Không phải kiểu “có ai đó nhìn từ sau lưng”.
Mà là kiểu… có hai không khí trong căn phòng.
Một phần của không khí là của cô.
Phần còn lại… thuộc về thứ gì khác.
Nỗi sợ mỗi lúc một rõ ràng.
Lâm An ép mình phải làm một việc:tự kiểm chứng lý trí.
Cô rời khỏi sofa, mở từng cánh cửa tủ, ngó dưới gầm bàn, kiểm tra nhà tắm, bếp… tất cả đều không có gì bất thường.
Không có dấu chân.
Không có dấu tay.
Không có tro bụi.
Chỉ có căn phòng ngủ nơi cô không dám mở cửa.
Cô đặt tay lên ngực, tự nhủ:
“Mình đang hoảng loạn thôi… tất cả chỉ là căng thẳng.”
Nhưng ngay trong lúc cố trấn an bản thân, ánh mắt cô vô tình dừng lại ở gương lớn cạnh phòng khách.
Tim cô đập hụt một nhịp.
Trong gương, hình ảnh phản chiếu căn phòng hoàn toàn bình thường.
Không có bóng người.
Không có chuyển động lạ.
Nhưng....
Ngay phía sau cô, trong gương, là một vệt đen mờ trên tường.
Một vệt dài.
Như bóng của ai đó vừa đứng sau cô trước khi kịp biến mất.
Cô quay phắt lại.
Tường trống trơn.
Không có gì.
Nhưng khi cô xoay lại nhìn gương lần nữa…vệt đen vẫn còn.
Thậm chí còn đậm hơn.
Không còn là một vệt.
Mà là hình dáng một người đứng sau lưng cô, rất gần.
Lâm An bật lùi lại, đập mạnh vai vào bàn.
Cô nhìn gương chăm chú hơn, và lần này, cô thấy rõ ràng:
Người trong gương đang đứng im, nhưng đầu hơi nghiêng, giống hệt dáng anh trong giấc mơ khi nhìn cô qua màn lửa.
Cô hét lên và giơ tay bịt miệng để ngăn âm thanh bật ra.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, người trong gương không phải cô chuyển động.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng là chuyển động thật.
Vai của hắn hơi nghiêng như đang cúi xuống sát tai cô thì thầm một điều gì đó.
Lâm An lao đến tấm gương, giật mạnh chiếc khăn phủ gần đó và trùm lên gương ngay lập tức.
Căn phòng tối lại một góc.
Tim cô đập thình thịch lẫn với tiếng máu dồn lên tai.
Cô thở một hơi thật dài, cố giữ bản thân không gục xuống.
Nhưng đúng lúc ấy trên mặt bàn ngay cạnh sofa cuốn sổ ký họa tự động mở ra.
Không có gió.
Không ai chạm vào.
Nhưng nó mở.
Tự mở.
Trang giấy xoay từng tờ, nhanh nhưng đều, cho đến khi dừng lại đúng một trang ở giữa.
Trên trang giấy trắng tinh ấy có một dòng chữ mới xuất hiện.
Chữ được viết bằng than chì đậm, nhưng còn bụi mới dính quanh, như vừa được viết cách đây vài giây.
Dòng chữ chỉ có bốn từ:
“Đêm nay chưa xong.”
Lâm An nghẹn thở.
Cô lùi lại một bước, rồi hai bước.
Ngay lúc đó đèn phòng khách chập chờn, nhấp nháy liên tục như trái tim loạn nhịp.
Rồi…tắt.
Cả căn hộ chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Trong bóng tối đặc quánh ấy, chỉ còn một thứ duy nhất phát sáng:
Cuốn sổ ký họa trên bàn.
Trang giấy trắng.
Dòng chữ đen.
Và cạnh dòng chữ… xuất hiện thêm một hình phác mới đang dần hiện ra như bị viết bởi một bàn tay vô hình.
Một hình bóng người.
Đứng đối diện Lâm An.
Rất gần.
Và đang tiến lại gần hơn theo từng nét chì mới xuất hiện.
Lâm An nghẹn cứng cổ họng.
Đêm nay… đúng là chưa xong.
Bóng tối nuốt trọn căn hộ.
Lâm An đứng bất động, hai bàn tay lạnh buốt, không dám nhúc nhích.
Cô có cảm giác chỉ cần mình tạo ra một âm thanh nhỏ thôi — thứ kia sẽ biết chính xác cô đang đứng ở đâu.
Ánh sáng duy nhất trong phòng là cuốn sổ ký họa.
Không phải phát sáng theo nghĩa vật lý… mà giống như nó đang phát ra ánh trắng nhờ nhờ, đủ để nhìn thấy nét vẽ đang dần hình thành.
Một nét.
Rồi một nét nữa.
Nhanh hơn.
Rõ hơn.
Bàn tay vô hình nào đó đang vẽ… ngay trước mắt cô.
Hình bóng người trong tranh đang tiến lại gần.
Khoảng cách ban đầu chỉ mang tính biểu tượng.
Bây giờ… nó gần như đứng sát ngay trước mặt cô.
Lâm An không thể rời mắt.
Bàn chân cô mềm nhũn.
Cô lùi đến khi lưng chạm vào tường. Sự lạnh lẽo từ bức tường bê tông xuyên qua lớp áo mỏng khiến cô choáng váng.
Trong bóng tối, một âm thanh rất nhỏ vang lên:
…cạch…
Như tiếng bước chân di chuyển rất nhẹ trên sàn gỗ.
Lâm An muốn hét, nhưng cổ họng nghẹn cứng như ai bóp.
Hơi thở trở nên khó nhọc.
Căn phòng tối đến mức cô không thể chắc chắn mình còn nhìn thấy gì, hay đang tưởng tượng ra.
Nhưng âm thanh thì không thể nhầm:
Cạch…
Lần này gần hơn.
Như thể ai đó bước một bước về phía cô.
Rồi lại một tiếng nữa.
Cạch.
Tim cô như muốn ngừng đập.
“Mình… phải… bật đèn…”
Cô thì thào không thành tiếng.
Nhưng công tắc đèn ở cách xa.
Để bật được, cô phải đi ngang qua bàn — nơi cuốn sổ ký họa đang… chuyển động.
Cô lấy hết can đảm, nhích từng bước.
Giày trượt nhẹ trên nền nhà, phát ra âm thanh nhỏ xíu nhưng vang lên rất lớn trong đầu cô.
Cạch.
Cạch.
Lần này âm thanh đáp lại nhịp bước chân của chính cô, như thể bắt chước — hoặc theo dõi.
Cô siết tay.
“Mình có thể làm được…”
Nhưng trước khi kịp chạm được 10 bước đầu tiên, cuốn sổ đột ngột gập lại một nửa.
Không phải do gió.
Không phải do lực rơi.
Mà giống như có người dùng tay giữ nó lại, che mất bức phác họa bên trong.
Ánh sáng kỳ dị cũng tắt theo.
Phòng trở nên đen đặc.
Tim Lâm An đập mạnh đến mức cô nghe rõ từng nhịp như búa gõ vào thái dương.
Trong bóng tối ấy — lần đầu tiên trong đêm — cô thấy một chuyển động thật.
Không phải trong tranh.
Không phải phản chiếu.
Một bóng người cao, mờ, đứng ngay cạnh bàn.
Rất gần.
Gần đến mức nếu cô đưa tay ra, cô có thể chạm vào.
Cô đứng chết lặng.
Bóng đó không tiến lại, cũng không lùi. Nó đứng yên… như đang chờ cô.
Cô muốn chạy.
Nhưng chân cô run đến mức không di chuyển nổi.
Bóng người ấy bỗng… xoay đầu.
Chậm rãi.
Từ tốn.
Như đang quan sát cô.
Dù không thấy mặt, cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn ấy — xuyên thấu qua bóng tối, xuyên thẳng vào tim.
Cổ họng cô khô khốc.
Cô thốt trong hơi thở đứt quãng:
“Anh… có phải anh không…?”
Không có tiếng trả lời.
Nhưng bóng người khẽ cúi đầu, giống như… thừa nhận.
Cô sững sờ.
Mọi nỗi sợ trong cô bị xáo trộn với một cảm giác khác — nỗi quen thuộc đau nhói, như gặp lại một người đã chờ mình rất lâu.
Cô đưa tay lên, run rẩy:
“Nếu là anh… hãy nói gì đó… cho em biết.”
Không gian im lặng căng như dây đàn.
Rồi bóng người ấy… ngẩng đầu lên.
Ngay khoảnh khắc ấy —đèn toàn bộ căn hộ bật sáng đồng loạt.
Phòng khách trắng lóa.
Bóng người —biến mất.
Không còn một dấu vết nào.
Không còn cả cuốn sổ.
Không.
Cuốn sổ vẫn ở đó — nhưng đã đóng lại hoàn toàn.
Không có ánh sáng.
Không có bức vẽ mới.
Không có dòng chữ.
Lâm An nhìn quanh.
Không có ai trong phòng.
Không có dấu tro bụi.
Không có bóng đen trên tường.
Mọi thứ bình thường đến mức khó tin.
“Không thể nào…”
Cô khụy xuống ghế sofa, ôm lấy đầu.
Cơ thể cô kiệt sức, nhưng tâm trí lại xoáy sâu vào điều vừa xảy ra.
Cô lấy điện thoại — vẫn run rẩy — bật camera, quay khắp phòng.
Không có gì.
Không có gì cả.
Nhưng lúc cô xoay ống kính về phía gương bị che bằng khăn…màn hình điện thoại giật nhẹ.
Và trong một phần nghìn giây — thật nhanh —
cô nhìn thấy hình phản chiếu đằng sau lưng mình trong camera:một người đàn ông đứng trong bóng tối, nhìn cô, đôi mắt mờ như khói.
Điện thoại tối màn hình.
Cô thở dồn dập, tim muốn bật khỏi lồng ngực.
Ngay khoảnh khắc ấy —giọng nói trầm thấp, khàn, và rất quen của người đàn ông ấy vọng về một lần nữa:
“Đêm nay chỉ là bắt đầu.”
Lâm An ngẩng đầu, cảm giác cả căn phòng như đang xoay tròn.
Cô sắp ngất.
Tầm nhìn nhòe dần.
Âm thanh mơ hồ.
Các giác quan bị kéo tuột đi.
Cô chỉ kịp nghe một câu cuối cùng, rất nhẹ, như từ bên kia của một ký ức đang trở lại:
“Ngày mai… em sẽ gặp anh.”
Rồi tất cả tối sầm lại.
Khi bóng tối nuốt lấy cô hoàn toàn, Lâm An không cảm thấy mình ngã xuống sàn.
Không có cảm giác va chạm, không có âm thanh.
Chỉ có một khoảng lơ lửng lạnh buốt, như tâm trí bị kéo ra khỏi cơ thể.
Một lúc sau — hoặc có lẽ chỉ một nhịp thở — cô nghe thấy tiếng mưa.
Không phải mưa ngoài cửa sổ.
Mà là mưa trong đầu cô.
Tách.
Tách.
Tách.
Nhịp mưa ấy cứ đều đặn rơi vào bóng tối vô tận quanh cô.
Cô cố mở mắt nhưng đôi mi nặng như bị đè.
Cô cố nhúc nhích nhưng toàn thân tê cứng như băng.
Rồi — một tia sáng mỏng lóe lên trước mắt.
Không phải ánh đèn.
Không phải mặt trời.
Mà là ánh lửa.
Ngọn lửa run rẩy, vỡ vụn, nhảy múa trong không gian tối.
Và đứng giữa ngọn lửa ấy…là anh.
Người đàn ông trong giấc mơ.
Trong ngọn lửa.
Trong gương.
Trong bóng tối của căn phòng.
Anh đứng đó, nhìn cô.
Không nói.
Không mỉm cười.
Không tiến đến.
Chỉ nhìn.
Nhưng ánh mắt ấy — như thể đã nhìn cô cả một đời.
Lâm An muốn hỏi anh muôn vàn câu hỏi:
Anh là ai?
Tại sao ký ức của em lại có anh?
Tại sao anh lại nói… “đêm nay chỉ mới bắt đầu”?
Nhưng môi cô không thể mở ra.
Hơi thở của anh hòa vào tiếng lửa cháy, vang lên khàn khàn, nhẹ như gió:
“Đừng sợ.”
Trái tim cô thắt lại một nhịp.
Giọng nói ấy…
Cô từng nghe trước đây.
Ở đâu đó rất xa.
Hoặc rất gần.
Có lẽ… ngay trong chính quá khứ của cô.
Lâm An cố gắng đưa tay về phía anh.
Chỉ cần chạm vào…
Chỉ cần một lần thôi…
Cô tin mọi thứ sẽ sáng tỏ.
Tay cô tiến gần.
Gần…Rất gần…
Nhưng bàn tay của anh — vẫn đứng im trong lửa.
Không chìa ra.
Không đón lấy.
Như thể anh không được phép.
Khi đầu ngón tay cô sắp chạm vào ngực anh, ngọn lửa quanh anh bùng lên dữ dội, cuốn phăng hình ảnh của anh như gió cuốn tro tàn.
Không còn gì nữa.
Chỉ còn lửa.
Lửa và tiếng tim cô đập điên cuồng.
Cô hét lên — nhưng âm thanh bị nuốt trọn.
Toàn bộ cảnh tượng vỡ vụn thành bóng tối.
Lâm An giật mình bật dậy.
Hơi thở đứt quãng.
Mồ hôi lạnh ướt sau gáy.
Tay cô run đến mức khó mở mắt.
Cô đang ở trên sofa.
Đèn trong căn hộ sáng bình thường.
Đồng hồ báo bốn giờ mười một phút sáng.
Cô đưa tay chạm vào mặt — ẩm ướt.
Không biết là nước mắt… hay mồ hôi.
Cô cố đứng lên, nhưng đầu óc choáng váng.
Phải mất vài phút, cô mới tập trung lại được.
Cô nhìn quanh.
Phòng khách yên tĩnh.
Không có bóng đen.
Không có tro bụi.
Không có dấu hiệu nào của thứ đã đứng ở đây.
Cô nhìn sang bàn — nơi cuốn sổ ký họa nằm.
Nó đã đóng.
Cô tiến đến, nuốt khan.
Ngồi xuống.
Mở nó ra.
Trang bên trong trống trơn.
Không có dòng chữ.
Không có hình bóng người.
Không có nét chì nào.
Cô lật từng trang, từng trang — vẫn không có gì.
Cảm giác như ai đó đã xóa sạch tất cả.
Cô siết chặt cuốn sổ, đầu cúi thấp.
“Không thể nào… Không thể nào mình tưởng tượng hết được…”
Cô khép mắt, cố tìm một chút bình tĩnh.
Nhưng khi vô thức đưa tay lên cổ —ngay sát xương quai xanh…
cô cảm nhận được một lớp gì đó mịn – lạnh – hơi gồ.
Cô nhìn xuống.
Trên da cổ cô có một vệt đen mờ, giống như tro.
Vệt tro đó — chỉ có thể đến từ lửa.
Từ nơi anh đứng.
Tay cô run bắn.
Nó không biến mất.
Không phải mơ.
Không phải ảo giác.
Thứ gì đó từ “bên kia” đêm đã chạm vào cô thật.
Lâm An lùi lại, ngồi phịch xuống sofa, bàn tay ôm cổ như muốn che giấu dấu vết ấy.
Và lần đầu tiên trong đêm —không phải sợ hãi, mà là một nỗi đau âm ỉ trào dâng trong lòng.
Nỗi đau như bị chia cắt khỏi một điều quan trọng mà cô từng có.
Một người.
Một ký ức.
Một lời hứa chưa kịp giữ.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng mờ.
Tiếng chim khẽ vang.
Nhưng trong lòng cô…đêm vẫn chưa kết thúc.
Đêm đầu tiên của cô — chỉ mới bắt đầu thật sự.
Lâm An vẫn ngồi ôm cổ trên sofa, tay run rẩy, tim đập rộn ràng như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
Nhưng căn hộ hoàn toàn yên tĩnh.
Cô nhìn quanh. Không có gì. Không có bóng người. Không có tiếng bước chân. Chỉ còn tro mờ trên cổ cô — dấu tích duy nhất của đêm kinh hoàng vừa qua.
Cô nhắm mắt, cố hít thở sâu.
Cố tự nhủ đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng khi mở mắt ra, cô nhìn thấy điều khiến tim cô như muốn ngừng:
Trên bàn, cuốn sổ ký họa vẫn mở.
Trang giấy trắng.Không dòng chữ.Không bức phác họa nào.
Nhưng ngay góc trang giấy, có một vết mực đen nhỏ, hình dáng như dấu chân, vừa khít với ngón tay của ai đó.
Cô đưa tay chạm vào…Vết mực lạnh buốt, lan vào da thịt.
Cảm giác đó khiến cô rùng mình đến tột cùng.
Rồi — như phản xạ, cô nhấc cuốn sổ lên và gấp lại.
Một âm thanh lách cách nhỏ vang lên, nhưng căn hộ vẫn im lặng.
Cô ôm cuốn sổ vào lòng, lưng dựa vào ghế sofa.
Tim vẫn đập điên cuồng.
Mồ hôi vẫn ướt sau gáy.
Nhưng rồi, giữa nỗi sợ và kiệt quệ, cô nghe thấy một tiếng thở nhẹ, khẽ vang lên ngay sau lưng:
“Ngày mai… em sẽ gặp anh.”
Cô giật thót người.
Quay phắt lại —Không có ai.
Chỉ có tro mờ trên cổ và cuốn sổ đang yên lặng.
Cô ngồi im, mắt mở trừng trừng.
Biết rằng: đêm nay chỉ là sự khởi đầu.
Bóng đêm vẫn còn vương vấn.
Tiếng mưa trong đầu cô vẫn lặng lẽ rơi.
Và trong lòng cô, một câu hỏi khắc khoải:
“Anh là ai… và tại sao anh lại xuất hiện trong đời em?”
Đêm kết thúc.Nhưng câu chuyện… chưa hề dừng lại.