Tang Niệm càng nghĩ càng tức:
"Ta đổi cho căn phòng lớn sang trọng như , còn hài lòng cái gì chứ?"
Lục Lục: "Biết nghĩ ký chủ ý ? Dù thì ' dưng mà , ắt mưu đồ' mà."
Khóe miệng Tang Niệm giật giật:
"Cũng đúng, dù hảo cảm cũng âm hơn mười hai vạn , giờ gì cũng thấy vấn đề."
Cô day day huyệt thái dương đang nhảy thình thịch:
"Chắc chắn ngày nào cũng diễn tập trong đầu cả nghìn cách để xử t.ử ."
Lục Lục đồng ý với nhận định :
"Ký chủ vẫn còn giảm tránh , mà chỉ một , ít nhất cũng cỡ bốn chữ trở lên."
Tang Niệm đá giày leo lên giường, ném con vẹt sang bên gối, nhớ đến một chuyện quan trọng khác:
" , dùng roi của nguyên chủ. Nửa tháng nữa con yêu quái đến, vạn nhất lỡ tay một cái để nó g.i.ế.c c.h.ế.t thì ?"
Theo cốt truyện gốc, một con yêu quái đột nhập thành Thanh Châu định loạn, nhưng Thành chủ cũng hạng xoàng, phái tu sĩ vây quét ngay khi nó kịp hại . Đáng tiếc là cuối cùng vẫn để nó trốn thoát.
Nó thương nặng, đem lòng thù hận nên bắt cóc của Thành chủ. May mắn , vài t.ử của Tiêu Dao Tông ngang qua tay cứu giúp.
Một trong các t.ử đó chính là nữ chính của cuốn sách, Tô Tuyết Âm.
Toàn bộ câu chuyện cũng bắt đầu từ đây.
Lục Lục bảo: "Không c.h.ế.t . Trên nguyên chủ cả đống pháp khí phòng , là thần binh cực phẩm. Cho dù là cao thủ cấp Hóa Thần đến cũng đ.á.n.h vật nửa ngày mới xong. Lúc đó ký chủ chỉ việc yên chờ nữ chính đến cứu là ."
Tang Niệm lúc mới nhẹ lòng, cảm thán:
"Có tiền đúng là thật nha."
Lục Lục xoa xoa cái bụng căng tròn, cũng phụ họa:
"Có tiền đúng là thật nha."
......
Sáng hôm , Tang Niệm cố ý dậy thật sớm.
Cô bảo nhà bếp chuẩn thêm một phần bữa sáng, định bụng sẽ ăn cùng Tạ Trầm Chu để bồi dưỡng chút tình cảm.
Thế nhưng cô mới bước về phía một bước, bên tai liên tục vang lên tiếng thông báo:
"Ting~ Hảo cảm -10"
"Ting~ Hảo cảm -10"
"Ting~ Hảo cảm -10"
"?"
Tang Niệm Tạ Trầm Chu đang trưng vẻ mặt cảm xúc ở phía , tin mắt nên bước thêm bước nữa.
"Ting~ Hảo cảm -100, độ hảo cảm hiện tại của Tạ Trầm Chu: -123.200"
Tang Niệm c.h.ế.t lặng.
Cô quyết định buông xuôi luôn, một ngày ăn sáu bữa, mỗi bữa ba bát, rảnh rỗi thì tập vài động tác thể d.ụ.c, cứ thế sống kiểu nước sông phạm nước giếng với Tạ Trầm Chu.
Nửa tháng trôi qua thật nhanh.
Trong một đêm trăng thanh gió mát, một bóng đen lặng lẽ lẻn Huyền Âm Các.
"Thật là một mỹ nhân xinh ."
Cách một lớp màn lụa mỏng manh, bóng đen lên khành khạch, giọng điệu đầy vẻ cợt nhả:
"Ngoan ngoãn món đồ chơi giường của ca ca nào."
Tang Niệm vốn chờ đợi từ lâu, liền bật dậy như tôm tươi, vô cùng phối hợp mà đưa hai tay :
"Thế thì còn chờ gì nữa? Đi thôi, luôn thôi."
Bóng đen đột ngột rời .
Tang Niệm ngẩn : "?"
Này đồng chí, hình như ngươi bỏ quên cái gì thì ?
Giây tiếp theo, từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng động.
"Thật là một mỹ nhân tuyệt sắc!"
Thôi c.h.ế.t, hướng đó là...
"Tạ Trầm Chu!"
Tang Niệm kịp suy nghĩ nhiều, lập tức lao v.út sang đó.
"Rầm--!"
Cô đạp tung cửa phòng, bên trong khói đen mịt mù.
Tạ Trầm Chu đang giằng co với thứ gì đó, bóng dáng mờ ảo, chỉ thể thấy một đường nét mập mờ.
"Đừng giãy giụa nữa," bóng đen càng thêm bỉ ổi, "Ngoan ngoãn đồ chơi giường của ca ca , ha ha ha ha--"
Tang Niệm: "???"
"Ngươi bắt nhầm kìa!!!" Cô cuống quýt hét lên, "Ta mới là của Thành chủ!"
Bóng đen rõ ràng chút lưỡng lự.
Nó Tạ Trầm Chu một cái, Tang Niệm một cái, cuối cùng buông một câu:
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Để ."
Nói xong, nó cuốn lấy Tạ Trầm Chu bay khỏi phòng.
Thấy bọn chúng sắp mất, Tang Niệm trong lúc cấp bách chẳng kịp nghĩ ngợi gì, liền lấy đà nhảy vọt lên, định bụng kéo Tạ Trầm Chu .
Nào ngờ, tay chạm vạt áo của , trời đất mắt cô bỗng cuồng, lập tức mất ý thức.
"Tang Niệm, tại em nộp cho thứ rác rưởi như thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-6-luan-van-em-viet-hoan-toan-khong-co-chut-dau-vet-nao-cua-tu-duy-khoa-hoc.html.]
" từ đầu đến cuối chỉ thấy đầu óc em trống rỗng."
"Luận văn em hề một chút dấu vết nào của việc đào tạo khoa học cả."
Không qua bao lâu, bên tai Tang Niệm vang lên một giọng quen thuộc.
Cô sức dụi mắt, cuối cùng cũng rõ cảnh tượng mặt.
Một buổi trưa hè nóng nực, ngoài cửa sổ kính, những tán lá cây long não phản chiếu ánh mặt trời xanh mướt, bóng loáng.
Trong văn phòng bật điều hòa mát lạnh, vị giảng viên hướng dẫn của cô đang ngừng đóng mở miệng, kích động điều gì đó.
Mình... về ?
Tang Niệm còn kịp vui mừng, vị giảng viên đập mạnh xấp luận văn in sẵn xuống bàn, giọng còn lạnh lẽo hơn cả d.a.o đồ tể:
"Hoãn nghiệp."
Một tiếng nổ vang rền, cả thế giới như sụp đổ mắt cô.
Tang Niệm bật dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả áo trong.
"Hóa chỉ là một giấc mơ." Cô cảm thấy sống lưng lạnh toát, vẫn hồn mà lắc đầu, " là đáng sợ quá mất."
"Tí tách--"
Trên vách đá những giọt nước ngừng rơi xuống, tảng đá nơi cô đang ướt nhẹp, váy áo cũng thấm đẫm quá nửa.
Chẳng trách lạnh đến thế.
Tang Niệm vốc chút nước vỗ lên mặt cho tỉnh táo, đó cô dậy, vắt bớt nước váy đưa mắt quanh tứ phía.
Đây là một hang động lòng đất cực kỳ rộng rãi, ánh sáng lờ mờ, vách đá mọc đầy rêu xanh u ám, trông vô cùng lạnh lẽo và đáng sợ.
"Tạ Trầm Chu?"
Con yêu vật mất , cô thử gọi một tiếng, âm thanh va đập qua giữa các vách đá, tạo thành những tiếng vang vọng liên hồi.
Không tiếng trả lời.
"Lục Lục." Cô gọi thêm một tiếng.
Một luồng ánh sáng trắng bay khỏi thức hải của cô, chú vẹt nhỏ nhảy lên vai cô hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Tạ Trầm Chu ?" Cô hỏi.
"Ở hang động ngay bên cạnh." Nó đáp.
Tang Niệm vịn vách đá mò về phía đó, lòng đầy lo lắng: "Anh c.h.ế.t chứ?"
"Thì , vẫn còn thoi thóp một ." Lục Lục .
Tang Niệm tăng tốc bước , trong lòng hối hận vạn phần:
"Biết thế lúc mặc cho vài món pháp bảo hộ , giờ thì , mà c.h.ế.t thì cũng toang luôn."
" mà tại con yêu quái đó bắt mà bắt nhỉ?" Cô nghĩ mãi thông: "Cốt truyện gốc rõ ràng như thế ."
Lục Lục gãi đầu: "Có lẽ là-"
"-Nó là một kẻ cuồng trai ?"
Tang Niệm: "..."
Cô đúng là dư thừa mới hỏi nó.
Đi qua một khúc ngoặt, một hang động lớn hơn hiện ngay mắt.
Bốn phía vách tường khảm nhiều loại quặng đá phát sáng, chiếu rọi cả hang động sáng như ban ngày, chiếc giường đá kê sẵn lớp da thú dày và mềm mại.
Tạ Trầm Chu trong bộ y phục đen đang giường.
Tang Niệm vội vàng chạy tới: "Tạ Trầm Chu?!"
Sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền.
"Mau xem thử xem ." Cô thúc giục Lục Lục.
Giọng điệu Lục Lục hiếm khi trở nên nghiêm trọng: "Hắn pháp bảo hộ nên trúng yêu độc, tình hình ."
Tang Niệm cởi sạch bộ pháp bảo đặt lòng : "Vậy bây giờ đưa cho thì còn kịp ?"
"Muốn cứu , chỉ còn một cách duy nhất." Lục Lục .
"Cách gì?" Tang Niệm hỏi.
Vừa dứt lời, một mảnh lông vũ hóa thành ánh sáng huỳnh quang chui tọt giữa chân mày cô, Tang Niệm thấy mắt tối sầm , ngã gục xuống bên cạnh Tạ Trầm Chu.
...
"Là của , lúc đầu nên sinh ngươi."
Trời đất tối tăm, mưa xối xả như trút nước.
Những hạt mưa lạnh lẽo đập , Tang Niệm giật mở mắt .
Cô ngơ ngác quanh, hiểu đột nhiên xuất hiện ở nơi hoang dã .
Phía xa tiếng đang chuyện, bóng dáng mờ ảo lẫn trong tiếng mưa rơi, rõ lắm.
Cô dùng ống tay áo lau nước mặt, ngẩng đầu lên.
Đó là một cặp... mẫu t.ử kỳ lạ.
Cơn gió mang theo mùi bùn đất thổi tung vạt áo tố sắc của phụ nữ.
Bà cụp mắt đứa trẻ đang quỳ chân , khuôn mặt đứa bé mờ nhạt rõ.
"Tạ Trầm Chu, nên sinh ngươi." Bà nhấn mạnh từng chữ một.
Tim Tang Niệm thót lên một cái.
Cô dời tầm mắt xuống , đứa trẻ gầy gò đang quỳ mặt đất, nhếch nhác bùn lầy.
Đứa trẻ đó là...
Tạ Trầm Chu?!