Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện

Chương 15: Ngươi cưỡng ép cởi y phục của ta, sau đó...

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu đau như b.úa bổ.

Không chỉ đau mà còn ong ong nữa.

Tỉnh dậy cơn say, Tang Niệm giường, tựa như một con cá mặn mất sạch giấc mơ, đang chờ đem kho tàu.

Hệ thống hiện lên một loạt thông báo .

Nàng chịu nổi mấy cái chấm đỏ nhấp nháy , bèn bấm xem từng cái một.

[Độ hảo cảm của Tạ Trầm Chu +100]

[Độ hảo cảm của Tạ Trầm Chu +300]

[Độ hảo cảm của Tạ Trầm Chu +1000]

"......"

Tang Niệm đếm đếm mấy con đó, xác nhận kỹ càng xem là dấu cộng chứ dấu trừ, cảm thấy thể tin nổi:

"Tạ Trầm Chu hỏng não ?"

Hay là hôm qua khi uống say chuyện chấn động gì ?

Nàng càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc, lắc tỉnh Lục Lục cũng đang đầy mùi rượu:

"Hôm qua gì?"

Lục Lục mơ màng lắc đầu: "Lục Lục uống trộm rượu của các , thật sự mà."

Tang Niệm bất lực, đặt nó phía trong giường xỏ giày xuống đất.

Xuân Nhi vội vàng chạy tới: "Cảm tạ trời đất, cuối cùng tiểu thư cũng tỉnh ."

Tang Niệm xoa thái dương: "Ta ngủ bao lâu ?"

"Trọn vẹn một ngày một đêm." Xuân Nhi , "Thành chủ lo sốt vó lên , cũng may y sư gì đáng ngại."

Tang Niệm gượng gạo hỏi: "Sơ Dao thế nào ? Lúc đó tỷ cũng say mà."

Xuân Nhi đáp: "Sơ Dao cô nương là t.ử tiên môn, thể chất tự nhiên khác hẳn thường, chỉ say chừng một hai canh giờ là tỉnh ."

Tang Niệm ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn hỏi miệng: "Còn Tạ Trầm Chu thì ?"

Khóe miệng Xuân Nhi giật giật: "Sau khi tiểu thư say rượu thì cứ bám lấy phòng của chịu , khăng khăng bảo đó là phòng của , ai khuyên cũng , ép quá thì ôm lấy ."

Tang Niệm: "......"

Xong đời, mất mặt quá .

Nàng rên rỉ một tiếng: "Sau đó thì ? Ta về bằng cách nào?"

"Ai bảo về ?"

"... Ta vẫn đang ở trong phòng ?"

" ."

"Vậy đêm qua ngủ ở ?"

Xuân Nhi chỉ chỉ xuống đất.

Tang Niệm cảm thấy mắt tối sầm: "Thành chủ phủ lớn như , chẳng lẽ tìm nổi một căn phòng cho ? Tại nhất định để ngủ đất?"

Xuân Nhi : "Tìm chứ, nhưng cho."

Tang Niệm: "?"

Xuân Nhi: "Hắn hễ , đều bó tay với , đành để chăm sóc thôi."

Trái tim đang treo lơ lửng của Tang Niệm rốt cuộc cũng nguội lạnh.

Nàng sợ Tạ Trầm Chu lúc sẽ , bèn túm lấy Lục Lục định bỏ chạy.

Cửa mở , bên ngoài hiên ngang đó một Tạ Trầm Chu.

Động tác của nàng khựng hai giây, âm thầm đóng cửa .

Mở , đóng .

Tạ Trầm Chu vẫn luôn ở đó.

Tang Niệm cuối cùng cũng nhận hiện thực, gượng một tiếng:

"Thật trùng hợp."

"Không trùng hợp, đây là phòng của ." Hắn .

"Ha ha ha đúng , đây là phòng của ngươi, quấy rầy , ngay đây." Nói đoạn, nàng lập tức chuẩn chuồn lẹ.

Tạ Trầm Chu hỏi: "Đi ?"

Tang Niệm: "Ta... tìm Sơ Dao bọn họ."

Tạ Trầm Chu gật đầu, nghiêng nhường đường.

Tang Niệm hai bước, vẫn nhịn đầu : "Cái đó... tối hôm qua... gì ngươi ?"

Thần sắc Tạ Trầm Chu chút kỳ quái.

Nàng hổ đến mức độn thổ: "Chắc chuyện gì nhỉ?"

"Ngươi là hỏi xem khinh bạc ?" Hắn hỏi.

Tang Niệm căng thẳng gật đầu.

Tạ Trầm Chu: "Ngươi cưỡng ép cởi y phục của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-15-nguoi-cuong-ep-coi-y-phuc-cua-ta-sau-do.html.]

Tang Niệm: "!!!"

Nàng nín thở đến tận cổ họng, mặt đổi sắc tiếp:

"Sau đó dùng nó để lau nước mũi."

Tang Niệm: "."

Tang Niệm: "Cáo từ."

Nàng dốc hết tốc lực chạy như bay khỏi Huyền Âm Các, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Nếu thể, cả đời nàng cũng gặp Tạ Trầm Chu nữa.

Cưỡng ép lột đồ chỉ để dùng khăn lau mũi, thế nào đây, hổ là nàng ?

Tang Niệm ngửa mặt trời, trong mắt ba phần sầu muộn, năm phần bi thương, tám phần hối hận.

Quả nhiên rượu chẳng thứ lành gì, cả đời nàng sẽ bao giờ uống nữa! Còn uống nữa thì ch.ó!

Đột nhiên, bên cạnh hỏi:

"Ngươi tỉnh ? Hôm nay chúng vài ly chứ?"

Tang Niệm: "Được nha, nha."

Chờ , nàng nhận gì đó , bèn theo tiếng .

Trên con đường rải sỏi cách đó vài bước, Sơ Dao đang hăng hái và Tô Tuyết Âm đang uể oải đồng loạt tra kiếm bao.

Trán và ch.óp mũi bọn họ đều phủ một lớp mồ hôi mỏng, lấp lánh ánh nắng ban mai.

Sơ Dao giơ tay chào hỏi: "Chào buổi sáng."

Tang Niệm tới bên cạnh họ: "Đi luyện kiếm về ?"

"Ừm ừm." Tô Tuyết Âm xốc tinh thần hỏi: "Ngươi thấy khá hơn ? Đầu còn đau ?"

Tang Niệm đáp: "Đã , đa tạ quan tâm, Sơ Dao thế nào?"

"Đừng nhắc nữa," Tô Tuyết Âm thở dài thườn thượt, "Hôm qua sắp tỷ hành hạ đến c.h.ế.t , nếu ngăn cản, cái phủ Thành chủ tỷ dỡ bỏ ."

Nói xong, nàng đầy vẻ may mắn:

"Cũng may là phó thác ngươi cho Tạ công t.ử, nếu chắc mệt c.h.ế.t mất."

Trong lòng Tang Niệm khẽ động.

Trong sách , Tạ Trầm Chu là bạch nguyệt quang của Tô Tuyết Âm, nàng gặp đầu thu hút sâu sắc, yêu thầm suốt nửa bộ truyện.

mà...

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tang Niệm quan sát kỹ Tô Tuyết Âm.

Đối phương khi nhắc đến Tạ Trầm Chu thì thần thái vô cùng tự nhiên phóng khoáng, tuyệt đối giống như kiểu gặp yêu.

Lại kết hợp với thiết lập nhân vật hiện tại vốn vô cùng quái dị của nhóm nhân vật chính...

Cuốn sách quả nhiên sụp đổ .

Đến nước , cư nhiên chỉ còn mỗi nàng là một nữ phụ độc ác đang chật vật duy trì cốt truyện.

Tang Niệm khỏi rơi nước mắt.

" , ngày mai chúng về tông môn ," Sơ Dao đột nhiên , "Ngươi cùng bọn ?"

"Ta ?" Tang Niệm vô cùng ngạc nhiên.

Trong nguyên tác, Tang Uẩn Linh quả thực cũng theo đến Tiêu Dao Tông.

Thế nhưng mà họ chủ động mời là Tạ Trầm Chu, còn về phần Tang Uẩn Linh...

vì sợ Tạ Trầm Chu chạy mất nên giở trò "một , hai nháo, ba thắt cổ", nhất quyết đòi theo bằng , nếu sẽ chịu thả .

Nhóm nhân vật chính thực sự hết cách, lúc mới đành mang ả theo.

"Ta thấy ngươi cũng khá đấy, hợp để t.ử Tiêu Dao Tông chúng ."

Sơ Dao vỗ vỗ vai cô: "Vừa kỳ chiêu mộ t.ử ba mươi năm một của tông môn sắp đến , ngươi thể thử xem ."

Tang Niệm suy nghĩ một chút: "Ta thể dẫn theo một cùng ?"

Sơ Dao nhíu mày: "Tông môn cho phép mang theo hầu."

"Không hầu ," Tang Niệm chút ngượng ngùng, "Ta đưa Tạ Trầm Chu cùng, ?"

Sơ Dao: "Ngươi đang đến tên bạn mặt trắng của ngươi hả?"

Tô Tuyết Âm lắc lắc cánh tay cô nàng: "Sư tỷ, đừng như , lịch sự ."

Sơ Dao chống nạnh: " mặt trắng thật mà, còn trắng hơn cả nữa."

Tô Tuyết Âm đỡ trán, với Tang Niệm:

"Có thể mang theo Tạ công t.ử, nhưng chúng cũng dám đảm bảo thể vượt qua kỳ sát hạch . Tiêu Dao Tông của chúng là tông môn đầu giới tu tiên, điều kiện tuyển chọn t.ử vô cùng khắt khe và nguyên tắc đấy."

Tang Niệm lấy lạ: "Các ngươi lo sẽ rớt ?"

Tô Tuyết Âm thành thật trả lời: "Huynh trưởng của ngươi từng quyên tặng cho tông môn chúng hai tòa Tàng Thư Các ."

Tang Niệm: "..."

Hóa thảo nào trong nguyên tác, nguyên chủ chẳng cần tham gia sát hạch gì cũng thể thuận lợi bái nhập Tiêu Dao Tông, trở thành t.ử ngoại môn.

Thì đây chính là chút "nhân tình thế thái" của giới tu tiên mà thôi.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận