Tiệc rượu dần đến hồi kết, Văn Bất Ngữ chỉnh vạt áo dậy, dặn dò Tô Tuyết Âm:
"Có một vị luyện khí sư dâng lên cho Tang thành chủ một món đồ mới lạ, tình cờ hôm nay hàng đưa tới, ông mời cùng xem, tụi sẽ về ngay thôi. Muội trông chừng sư tỷ cho , đừng để tỷ gây họa."
Tô Tuyết Âm vỗ vỗ n.g.ự.c: "Sư cứ yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc cho sư tỷ mà."
Ở phía bên , Tang Niệm và Sơ Dao liếc mắt một cái, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.
Đợi đến khi Tang Kỳ Ngôn và Văn Bất Ngữ rời khỏi bàn tiệc, Tang Niệm mới cho lui xuống: "Ở đây cần các ngươi nữa, tất cả ăn cơm ."
Xuân Nhi dẫn lui , trong thủy tạ chỉ còn ba Tang Niệm.
Tang Niệm "cạch" một tiếng đặt đũa xuống, nhướng mày :
"Rượu của Thanh Châu chúng nổi tiếng là cực mạnh, ngươi chắc chắn chịu nổi chứ?"
Sơ Dao phục: "Ai hèn đó ch.ó."
Tang Niệm chỉ chờ câu , cô lấy từ trong tủ một vò rượu lớn nhỏ, mới mở niêm phong , hương rượu nồng đượm lập tức lan tỏa khắp thủy tạ.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sơ Dao hít sâu một , gật đầu tán thưởng:
"Không tệ."
"Đâu chỉ tệ."
Tang Niệm rót rượu giới thiệu:
"Rượu tên là Lãnh Thổi Hương, nước dùng để ủ rượu là tuyết đọng nhụy hoa mai mùa đông, vị rượu mềm mại ngọt, nhưng thực chất là loại rượu cực mạnh, một chén thôi là thể hạ gục ngươi ."
Sơ Dao: "Không đời nào."
"Ngươi thử một chút chẳng sẽ ngay ." Tang Niệm .
Sơ Dao định bưng chén rượu lên, Tô Tuyết Âm ấn tay nàng , vẻ mặt đầy đồng tình:
"Sư tỷ, hứa với sư là chăm sóc tỷ thật ."
Tang Niệm ướm hỏi: "Vậy ý của là?"
"Hai thể uống rượu lạnh như chứ? Hại sức khỏe lắm." Tô Tuyết Âm , "Tất nhiên là hâm nóng lên mới uống chứ."
Tang Niệm cạn lời, chỉ thể giơ ngón tay cái lên:
"Nói đúng."
Cô tìm chiếc lò nhỏ từng dùng để ngắm tuyết năm ngoái, Sơ Dao b.úng tay một cái, một ngọn lửa bay trong lò.
Rượu nhanh ch.óng nóng lên, trắng bốc lên nghi ngút.
Hai hứng khởi cụng ly, ngửa đầu uống cạn.
"Bịch--"
Cả hai đồng thời ngã xuống đất, nhắm mắt ngủ một cách an lành.
Tô Tuyết Âm lộ vẻ mặt như dự liệu từ , nàng cử động tay chân, mỗi vai vác một như vác bao tải, vài cái nhảy vọt rời khỏi thủy tạ.
Huyền Âm Các.
Bên ngoài xảy chuyện gì mà ồn ào náo nhiệt như nước sôi sùng sục.
Tạ Trầm Chu mở cửa phòng đụng ngay một "ngọn núi nhỏ", vô thức lùi nửa bước.
Tô Tuyết Âm - trụ cột duy nhất của "ngọn núi nhỏ" , thấy thì như thấy cứu tinh.
Nàng đặt Tang Niệm đang vác vai trái xuống, chút ngại ngùng :
"Đám tì nữ trong viện đều dọa sợ cả , chớp mắt một cái chẳng thấy nữa -- chắc là sắc canh giải rượu , ây da, tóm là còn chăm sóc tiểu sư tỷ của , Tang cô nương đành giao cho ."
Chân Tang Niệm mềm nhũn vững nổi, cứ thế đổ thẳng xuống đất.
Tạ Trầm Chu túm lấy cổ áo xách cô lên, cau mày:
"Tại giao cô cho ?"
"Huynh và Tang cô nương chẳng thành ?" Tô Tuyết Âm lộ rõ vẻ căng thẳng, "Tối qua các nha tán gẫu mới đấy, lẽ nào đây là bí mật gì ? Có chuyện nên ? Ta diệt khẩu ?"
Tạ Trầm Chu: "... Không ."
"Vậy thì ," nàng thở phào nhẹ nhõm, " đây."
Tạ Trầm Chu còn kịp lên tiếng, nàng cho cơ hội từ chối, nhón chân một cái, trong chớp mắt bay xa.
Tang Niệm ợ một cái vì mùi rượu, mơ màng mở mắt , tính tình bụng vỗ vỗ lên mu bàn tay Tạ Trầm Chu:
"Này bạn hữu, thấy nghẹt thở."
Tạ Trầm Chu mất kiên nhẫn buông tay : "Đã tỉnh thì tự cút về ."
"Chuyện đó tất nhiên là vấn đề gì ."
Cô tại chỗ lảo đảo xoay hai vòng, qua cánh cửa phòng đang khép hờ thấy cách bài trí quen thuộc bên trong, cô vui mừng :
"Đến phòng của , bác tài ơi, ơn phanh chút."
Nói xong, cô chẳng lấy sức lực, mạnh dạn tông thẳng Tạ Trầm Chu lảo đảo xông trong phòng.
Tạ Trầm Chu ôm lấy mạn sườn đau nhức, nghiến răng : "Tốt nhất là cô đang giả vờ say."
Tang Niệm dang rộng hai tay ngã nhào lên giường, quên kéo một góc chăn đắp kín rốn:
"Ta ngủ đây, chúc ngủ ngon nha."
Hắn sải bước tới bên giường: "Tang Uẩn Linh!"
Không phản hồi.
Hai má thiếu nữ ửng hồng, gương mặt khi ngủ trông yên bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-14-co-vui-nua-khuon-mat-vao-long-ban-tay-han-nghieng-dau-nhe-nhang-co-co.html.]
Tạ Trầm Chu đẩy cô: "Ngươi mở mắt cho kỹ xem, đây rốt cuộc là nơi nào."
Cô nhắm mắt lầm bầm: "Còn lâu mới ngươi lừa nhé, đây chính là phòng của ."
Tạ Trầm Chu: "..."
Hắn im lặng, từ cao xuống chằm chằm cô, ánh mắt biến hóa khôn lường.
Đột nhiên, đưa tay bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ thon gọn của thiếu nữ.
Cô như cảm nhận điều gì đó, khẽ mở đôi mắt mơ màng.
Hai lặng lẽ , khí rơi tĩnh lặng.
Một lúc , Tang Niệm gỡ bàn tay đang đặt cổ , vùi nửa khuôn mặt lòng bàn tay , nghiêng đầu nhẹ nhàng cọ cọ.
Động tác thật sự nhẹ nhàng, giống như một chiếc lông vũ rơi xuống mặt nước, gợn lên một chút lăn tăn.
Tạ Trầm Chu bỗng chốc cứng đờ .
Cô cong mắt lên, chút ngốc nghếch:
"Chúc mừng năm mới nhé, Tạ Trầm Chu, tặng ngươi một món quà."
Hắn mím môi: "Cái gì?"
Tang Niệm: "Ba cái nghìn vạn."
Tạ Trầm Chu: "Ba cái nghìn vạn?"
Giọng điệu của cô đầy nhấn nhá, tràn đầy cảm xúc:
"Nghìn vạn vui vẻ, nghìn vạn hạnh phúc, nghìn vạn khỏe mạnh."
Tạ Trầm Chu: "..."
Hắn rút tay về, như :
"Người của thành chủ phủ đều hào phóng như ngươi ?"
Tang Niệm dụi dụi mắt, đột nhiên nấc nghẹn một tiếng.
Tạ Trầm Chu nhíu c.h.ặ.t mày: "Ngươi nữa đây?"
Cô đưa tay che mắt, giọng mũi nồng nặc:
"Ta xem Thần bóng đêm Gula La đại chiến với mấy trai thể thao da ngăm cơ."
Tạ Trầm Chu: "..."
Người đang phát điên vì rượu .
Hắn lười chấp nhặt với một kẻ say rượu, định dậy gọi hầu hạ cô.
Nào ngờ, cô đột nhiên đưa tay nắm lấy tay áo , dùng lực kéo mạnh một cái.
Không kịp đề phòng, kéo ngã xuống.
Ngay khoảnh khắc sắp đè lên cô, kịp thời chống hai tay xuống giường, khó khăn lắm mới dừng .
Khoảng cách giữa hai lập tức thu hẹp , thậm chí thể rõ nốt ruồi nhỏ giữa lông mày cô.
Màu đỏ như son.
Đuôi mắt Tạ Trầm Chu khẽ giật giật, định bụng dậy.
Tang Niệm cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo buông.
Bất thình lình, từ trong mắt cô lăn những giọt nước mắt trong vắt, men theo khóe mắt thấm tóc mai.
"Trước đây đối xử với ngươi tệ như , với ngươi, để ngươi chịu bao nhiêu khổ cực, , ..."
Tạ Trầm Chu sững .
Cô năng chút lộn xộn:
"Ngươi chịu bao nhiêu là khổ, chịu bao nhiêu là vết thương, tất cả đều là vì ... đúng, , nhưng cũng là , nhưng mà..."
Nói đến đây, cô khựng một lát, dùng tay áo của lau sạch nước mắt, nghiêm túc :
"Tạ Trầm Chu, sẽ đối xử tệ với ngươi nữa."
Tạ Trầm Chu im lặng hồi lâu: "Ngươi tưởng sẽ tin mấy lời hoa ngôn xảo ngữ của ngươi ?"
Tang Niệm cuống quýt thôi: "Ta thề, nếu lừa ngươi thì cho vĩnh viễn nghiệp !"
Tạ Trầm Chu hiểu, chỉ coi như nàng đang nhảm, trầm giọng hỏi:
"Vậy nàng... định đối xử với thế nào?"
Tang Niệm chậm chạp chớp mắt, dường như đang suy nghĩ.
Cuối cùng, nàng :
"Ta đưa ngươi biển nhặt vỏ sò."
Tạ Trầm Chu khẽ nghiêng đầu: "Nhặt vỏ sò?"
" , nhặt vỏ sò."
Nói đến đây, sắc mặt nàng đầy vẻ hớn hở, hai con ngươi sáng lấp lánh, bên trong còn vương chút lệ quang mờ ảo, thoạt như những viên hạt lưu ly rơi xuống đáy nước:
"Ta tặng cho Tạ Trầm Chu cái vỏ sò to nhất, nhất, đó giấu cùng trân châu bên trong, để ai tìm thấy ."
Tạ Trầm Chu: "... Tại ?"
"Như mới thể bảo vệ ngươi nha."