Tạ Trầm Chu rảo bước tiến lên: "Mấy thứ đó là cái gì ? Sao từng thấy bao giờ?"
Tang Niệm bừa một cái cớ:
"Ta mơ, đó đều là những cơn ác mộng mà từng gặp."
Tạ Trầm Chu chút nể tình mà nhạo:
"Chẳng ngờ ngươi mấy giấc mơ dọa cho thành cái bộ dạng ."
"Ngươi đây mà thật sự gặp gì ?" Tang Niệm tin, "Đã là thì ai cũng thứ sợ hãi, chắc chắn là ngươi giấu chứ gì."
"Ta bảo là ." Tạ Trầm Chu mất kiên nhẫn, bước chân dài vượt qua cô.
"Này, cùng !" Tang Niệm đuổi theo, sóng vai cùng .
Chặng đường phía diễn suôn sẻ ngoài dự đoán.
Lối ở ngay mắt.
Tang Niệm thở phào nhẹ nhõm, định tăng tốc thì Tạ Trầm Chu đột ngột dừng .
Cô định mở miệng hỏi thì phía chợt vang lên một chuỗi tiếng bước chân nhẹ, giống như đang kiễng chân tiến về phía .
Không chứ... Lại nữa ?
Tang Niệm cứ ngỡ là nhân vật trong bộ phim kinh dị nào đó, cô chuẩn tâm lý thật kỹ đầu về phía phát âm thanh.
Không quái vật hình thù kỳ quái, mà là một thiếu niên tuấn tú, mày kiếm mắt sáng.
Là thì , là thì . Trái tim Tang Niệm tức khắc thả lỏng.
Đối phương tỏ thái độ thiện, chủ động chào hỏi cô:
"Chào cô, tên là Lạc Bình An."
Nguy hiểm giải trừ, Tang Niệm thả lỏng tinh thần, thấy ác ý liền lịch sự đáp :
"Ta là Tang Niệm, còn đây là bạn , Tạ Trầm Chu."
Chẳng ngờ Lạc Bình An mỉm Tạ Trầm Chu:
"Ta tên , chúng quen lâu ."
Tang Niệm lén dùng khuỷu tay huých huých Tạ Trầm Chu:
"Bạn của ngươi ? Trông vẻ lịch sự ghê nhỉ."
Tạ Trầm Chu nhúc nhích, cũng lời nào.
Hắn chằm chằm khuôn mặt của Lạc Bình An, thần hình thẫn thờ như thể đang rơi một giấc mộng cũ dài dằng dặc.
Tang Niệm gọi: "Tạ Trầm Chu?"
Lạc Bình An cũng gọi: "A Chu."
Giọng trong trẻo, âm cuối còn mang theo tiếng .
Tạ Trầm Chu bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đột ngột lùi một bước, sắc mặt trắng bệch từng chút một.
Tang Niệm bao giờ thấy biểu cảm mặt , chút vui mừng, chút hoài niệm, chút kháng cự, và cả... sợ hãi.
Mí mắt cô giật nảy một cái.
Tạ Trầm Chu đang sợ hãi.
Sợ hãi thiếu niên xa lạ mắt .
Chẳng lẽ...
Trên lối mòn tĩnh lặng của rừng trúc, Lạc Bình An lắc lắc vò rượu đang cầm, vẫy tay với như , rạng rỡ:
"Khó khăn lắm hôm nay mới rảnh rỗi, uống rượu thôi nào!"
Tạ Trầm Chu bước về phía một bước, ngây , hồn xiêu phách lạc.
Tang Niệm chộp lấy cánh tay , khẽ quát:
"Tạ Trầm Chu, ngươi tỉnh táo ! Đó thật, là ảo tượng đấy!"
Tạ Trầm Chu đầu một cách cứng nhắc: "Ảo tượng?"
Tang Niệm: " , là giả."
"Ta ." Tạ Trầm Chu rủ mắt, đôi môi mỏng khẽ động, thêm gì đó.
Tiếng nhỏ, chỉ chính mới rõ.
Tang Niệm: "Ngươi to lên chút , thấy."
Tạ Trầm Chu gạt tay cô , tiếp tục bước về phía Lạc Bình An.
Tang Niệm định kéo nữa, Lục Lục liền khuyên:
"Ký chủ, cô lo lắng cũng vô ích thôi, ảo tượng chỉ thể dựa chính để tiêu diệt, khác can thiệp ."
Nghe , Tang Niệm đành thôi.
Phía bên , Tạ Trầm Chu đến mặt Lạc Bình An và dừng .
"A Chu, cao thêm nhiều thế ?"
Lạc Bình An đưa tay so sánh chiều cao của hai , kinh ngạc :
"Giờ thấp hơn tận nửa cái đầu ."
Tạ Trầm Chu: "Ừm."
Lạc Bình An hỏi: "Vị Tang cô nương là bạn của ?"
Tạ Trầm Chu do dự một chút gật đầu: "Ừm."
Lạc Bình An liền nở nụ , khẽ đ.ấ.m n.g.ự.c một cái:
"Khá lắm, cuối cùng cũng kết giao bạn bè , thật sự mừng cho ."
Trong đáy mắt đen kịt của Tạ Trầm Chu ánh lên một tia sáng yếu ớt:
"... Thật ?"
"Tất nhiên , là nhất của mà."
Lạc Bình An ha hả:
"Đi thôi, chúng uống rượu, đừng ngẩn đó nữa."
Tạ Trầm Chu vẫn yên bất động.
Lạc Bình An giục: "Đi thôi."
Cơ thể Tạ Trầm Chu khẽ lung lay, định nhấc chân theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-28-ban-cua-nguoi-co-ve-lich-su-ghe-nhi.html.]
Tang Niệm sợ đến mức toát mồ hôi hột: "Tạ Trầm Chu!"
Ánh mắt mờ mịt của Tạ Trầm Chu khôi phục một tia thanh tỉnh.
Hắn chằm chằm Lạc Bình An, hồi lâu mới chậm rãi nhưng kiên định lắc đầu.
Lạc Bình An hiểu: "A Chu?"
"Lạc Bình An c.h.ế.t ."
Tạ Trầm Chu trầm giọng :
"Chính tay g.i.ế.c ."
"..."
Vò rượu trong tay Lạc Bình An rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Chất lỏng lạnh lẽo lan chân, Tạ Trầm Chu nhắm c.h.ặ.t mắt , là đang với đối phương đang với chính :
"Ngươi chỉ là một ảo tượng mà thôi."
Lạc Bình An chợt nở nụ : "Vậy nên, g.i.ế.c nữa ?"
"Cũng đúng thôi," lẩm bẩm, "Lúc , tay dứt khoát, ?"
Tạ Trầm Chu đáp, bình tĩnh đưa ngón tay lướt qua cổ Lạc Bình An.
Đầu ngón tay run rẩy dễ nhận .
"Ta sẽ mãi mãi hận ." Cuối cùng, Lạc Bình An như .
"Cộp-"
Một viên sỏi nhỏ rơi xuống mặt đất, phát một tiếng động khẽ khàng.
Tạ Trầm Chu cúi nhặt nó lên, rủ mắt chăm chú hồi lâu.
Khi xoay nữa, mặt chẳng còn chút vẻ gì khác thường.
Hắn bình tĩnh : "Đi thôi."
Không những trận kịch chiến nảy lửa, cũng chẳng yêu ma đáng sợ.
Nơi đó chỉ hai vò rượu ngon, một bạn cũ và nửa tiếng hận thù.
lẽ với Tạ Trầm Chu, chính khung cảnh tưởng chừng vô hại đáng sợ hơn bất cứ thứ gì đời.
Và cũng cần nhiều dũng khí hơn để đối mặt.
Tang Niệm theo Tạ Trầm Chu, kìm mà cứ chằm chằm bóng lưng .
Dáng vẻ thiếu niên gầy gò, sống lưng luôn thẳng tắp như trúc xanh núi cô độc, từ đầu đến chân đều toát vẻ " lạ chớ gần".
Cái tên Lạc Bình An đó... rốt cuộc là ai nhỉ?
Trông họ vẻ thiết, nhưng tại Tạ Trầm Chu g.i.ế.c ?
Suốt quãng đường , cả hai đều im lặng.
Ngay khoảnh khắc bước qua lối , rời khỏi rừng trúc, Tạ Trầm Chu đột ngột đầu mà hề báo . Cô kịp thu hồi tầm mắt, vặn đ.â.m sầm ánh của .
Cô gượng một tiếng, hết lên bầu trời xám xịt xuống mặt đất ướt nhẹp:
"Hôm nay thời tiết cũng ghê ha."
Tạ Trầm Chu nhàn nhạt hỏi: "Ngươi định hỏi tại lúc g.i.ế.c ?"
Tang Niệm đáp lời khô khốc: "Thế thì lắm, mạo quá."
Ánh mắt Tạ Trầm Chu sắc lẹm: "Ngươi sợ khi chuyện, sẽ g.i.ế.c diệt khẩu."
Tang Niệm lắc đầu: "Ta chỉ cảm thấy, nếu ngươi thì tự khắc sẽ , còn nếu thì hỏi cũng vô ích."
Tất nhiên, cô quả thực cũng chút lo lắng về việc diệt khẩu.
Chỉ một chút xíu thôi.
Tạ Trầm Chu lạnh một tiếng, thêm gì nữa.
Cách rừng trúc xa là một vách đá, phía mây mù bao phủ, sâu thấy đáy.
Đỉnh núi đối diện lấp lánh một đạo ánh sáng, đó chính là lối của cửa thứ hai.
Đã khá nhiều tập trung ở đây.
Họ tụ tập một chỗ, xôn xao bàn tán về cách để vượt qua vách núi.
Tang Niệm: "Hay là chúng cũng qua đó thử?"
Vừa dứt lời, từ phía kẻ mạnh bạo đẩy họ sang một bên, nghênh ngang bước qua giữa hai :
"Cút , đừng cản đường."
Tang Niệm loạng choạng, ngẩng đầu lên. Đó là một thiếu niên mặc cẩm y, cằm hếch lên tận trời, dáng vẻ vô cùng hống hách.
Cô nhanh ch.óng nhớ , xác định chính là Thẩm Minh Triều.
So với lúc , bộ dạng hiện giờ chật vật hơn nhiều. Mái tóc vốn b.úi gọn gàng giờ lòa xòa vài lọn, chiếc mũ vàng ròng cũng chẳng rơi mất ở , là trải nghiệm trong rừng trúc mấy vui vẻ.
Ừm, thần thái vẫn kiêu ngạo như cũ, vẫn đáng đòn.
"Nhìn cái gì mà ?" Thẩm Minh Triều quát, "Dung nhan tôn quý của bản hoàng t.ử mà lũ thứ dân hèn hạ các ngươi cũng xứng thẳng ?"
Tạ Trầm Chu biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong mắt cuộn trào lệ khí.
Tang Niệm lo lắng sẽ tay với Thẩm Minh Triều, bèn vội vàng bước lên vài bước, chắn giữa và gã để ngăn cách tầm mắt hai .
Thấy , Thẩm Minh Triều nhíu mày:
"Ai cho phép loại thứ dân như ngươi gần bản hoàng t.ử? Cút ngay."
Tang Niệm: "..."
"Nhắc nhở thiện một chút nè," Cô như , "Đây là hoàng cung . Ta chỉ thể thẳng ngươi, mà còn thể đ.ấ.m ngươi nữa đấy."
Hắn khinh bỉ: "Ta là đích t.ử do Hoàng hậu nương nương sinh , ngươi dám đ.á.n.h ?"
"Bốp--"
Một cú đ.ấ.m giáng thẳng mặt gã.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thẩm Minh Triều thét lên t.h.ả.m thiết, ôm lấy cái mũi đang chảy m.á.u ròng ròng mà thụp xuống đất, ngáo ngơ, đau đớn giận dữ.
"Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h ?!"
Tang Niệm hạ ống tay áo xắn lên xuống, phủi phủi nắm đ.ấ.m, tỏ vẻ thản nhiên:
"Đánh thì đ.á.n.h thôi, còn chọn ngày lành tháng nữa chắc?"