Tình thế cấp bách, Tang Niệm theo bản năng quờ quạng tay trong túi chứa đồ, vớ cái gì là ném cái đó.
Con Hắc Vũ Điêu dễ dàng tránh né hết, ánh mắt càng thêm phần khinh miệt.
Đột nhiên, tay Tang Niệm chạm trúng một vật mát lạnh và cứng cáp, cứ ngỡ là pháp bảo hộ nên cô mừng rỡ lấy ngay lập tức.
đó chẳng pháp bảo hộ gì cả, mà là một thanh kiếm.
Thân kiếm trắng muốt, thanh thoát, từng chi tiết nhỏ đều chạm trổ tinh xảo, đến mê hồn.
Vết thương tay vẫn đang rỉ m.á.u, m.á.u tươi xuôi theo ngón tay chảy xuống vỏ kiếm, nhuộm đỏ những vân hoa hồng băng đó, tạo nên một vẻ đầy quỷ mị.
Tang Niệm nhận đây chính là thanh kiếm chỉ dùng để đồ lưu niệm , liền vội vàng nhét nó túi chứa đồ để tìm pháp bảo khác.
Chút kiên nhẫn cuối cùng của Hắc Vũ Điêu cũng cạn sạch, nó vỗ mạnh đôi cánh tạo một luồng gió lốc dữ dội.
Cô giống như một con b.úp bê đứt dây, dễ dàng hất tung lên giữa trung.
Ngay đó, cơ thể bắt đầu rơi xuống với tốc độ ch.óng mặt.
Con chim ác vẫn chịu buông tha, nó rít lên lao xuống mổ tới tấp, yêu lực hội tụ chiếc mỏ đỏ rực.
Bỗng nhiên, từ trong túi chứa đồ bên hông Tang Niệm b.ắ.n mấy luồng bạch quang ch.ói mắt.
Một thanh trường kiếm trắng muốt vụt khỏi túi.
Nó phát tiếng ong ong rơi tay Tang Niệm, ngừng rung động.
Tang Niệm như hiểu ý của nó một cách kỳ diệu, cô nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm, từng tấc một rút lưỡi kiếm khỏi vỏ.
"Keng--"
Thanh trường kiếm bụi trần phủ lấp bao năm, nay cuối cùng cũng chính thức xuất vỏ.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Cuồng phong nổi lên dữ dội, lạnh thấu xương bao trùm khắp trời đất.
Vô vụn băng và bông tuyết từ trung rơi xuống, tựa như mùa đông khắc nghiệt tràn về.
Tang Niệm dồn lực vung mạnh một kiếm.
Bên ngoài màn sáng, tất cả các trưởng lão đồng loạt sững sờ tại chỗ.
"Ầm--!"
Ở rìa ngoài cùng của đám đông, Ngôn Uyên - vốn dĩ luôn thản nhiên với vẻ mặt lạnh nhạt bỗng đột ngột phắt dậy, chén trong tay rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Ông dường như hề , chỉ dán c.h.ặ.t mắt màn sáng, đôi môi run rẩy:
"Kiếm khí ..."
"Đạo kiếm khí chính là--"
Trong mật thất, một nam t.ử trẻ tuổi với dung mạo tuấn mỹ chậm rãi mở mắt, ánh mắt rơi một vô định, gương mặt thoáng qua một tia thảng thốt:
"... Kính Huyền."
"Ta lầm chứ?!"
Nhị trưởng lão run rẩy chỉ tay màn sáng, hỏi Đại trưởng lão:
"Thứ mà con bé đó đang cầm trong tay, chẳng là Tán Tuyết Kiếm của Kính Huyền ?"
Đại trưởng lão cũng khỏi kinh hãi: "Tán Tuyết Kiếm trong tay con bé đó ?"
Ông như sực nhớ điều gì, sắc mặt lập tức đổi:
"Hỏng , Ngôn Uyên!"
Mọi đầu , nơi Ngôn Uyên giờ chẳng còn bóng dáng ông nữa.
Tại vách núi.
Kiếm quang v.út thẳng lên trời, đến cũng để những vết c.h.é.m sâu hoắm đá.
Con điêu lông đen hoảng sợ kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lảo đảo bay mất.
Tang Niệm vẫn đang rơi xuống, tiếng gió rít gào bên tai ầm ầm như sấm.
Cô nghiến răng, cố gắng điều chỉnh tư thế, dùng hết sức bình sinh đ.â.m mạnh thanh trường kiếm vách núi.
Một chuỗi tia lửa b.ắ.n , đà rơi của cô từ từ chậm dừng hẳn.
Tang Niệm dùng cả hai tay bám c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm, mũi chân gắng gượng đạp một mỏm đá nhô vách núi, cô cúi đầu xuống, trong lòng khỏi cảm thấy may mắn.
Trận pháp truyền tống chỉ còn cách chân đầy ba mét.
Chỉ cần chạm đó, dù chỉ là một góc áo, cô cũng sẽ ngay lập tức đưa trở quảng trường.
Vừa mới thở phào một , Tang Niệm bắt đầu lo lắng.
-- Cô ngự kiếm, cho cô một thanh kiếm cũng bằng thừa.
Mặc dù thanh kiếm trông vẻ cực kỳ lợi hại.
Cô đang phân vân giữa việc buông tay để rơi xuống là cố gắng leo lên .
Gió núi l.ồ.ng lộng thổi qua mấy lọn tóc mai lòa xòa mặt, gây cảm giác ngứa ngáy.
Vết thương lưng và tay vẫn còn đau.
Khắp Tang Niệm chỗ nào cũng thấy khó chịu, đang lúc nhe răng trợn mắt vì đau đớn thì một thanh phi kiếm bỗng nhiên dừng ngay mặt cô.
Cô ngẩng đầu chủ nhân của thanh phi kiếm đó.
Đó là một nam t.ử trẻ tuổi tuấn tú, mặc bộ trường bào màu trắng trăng giản dị nhất, mái tóc dài b.úi gọn gàng bằng một chiếc trâm ngọc đỉnh đầu, đôi mắt sáng như .
Tang Niệm ướm hỏi: "Ngài là...?"
Người nam t.ử cô chằm chằm, trong mắt chứa đựng những cảm xúc lạ lẫm mà cô hiểu , phức tạp vô cùng.
"Ngôn Uyên." Ông .
Tang Niệm từng Sơ Dao nhắc đến , ông là trưởng lão của Tiêu Dao Tông. Cô cứ ngỡ ông đến để đuổi nên vội vàng giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-30-nguoi-trong-rat-giong-mot-nguoi-co-nhan-cua-ta.html.]
" vẫn chạm trận pháp truyền tống, nên tính là loại . Ngài xem, vẫn còn cách một đoạn xa thế mà."
Ngôn Uyên dường như để tâm đến lời cô , chỉ hỏi:
"Kính Huyền là gì của ngươi?"
Kính Huyền?
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tang Niệm từng thấy cái tên bao giờ nên thành thật lắc đầu:
"Ta quen ."
Trong mắt ông rõ là thất vọng mong chờ: "Vậy tại Tán Tuyết Kiếm trong tay ngươi?"
Thì thanh kiếm tên là Tán Tuyết.
Tang Niệm dám tiết lộ lai lịch của nó cho lạ , liền cảnh giác :
"Là nhặt thôi, nó vấn đề gì ?"
"Nói dối."
Ngôn Uyên lạnh lùng :
"Tán Tuyết Kiếm vốn nhận chủ, đời ngoại trừ Kính Huyền , thì chỉ m.á.u của nàng ..."
Giọng ông đột ngột ngừng .
"Nàng ?" Tang Niệm ghét nhất là kiểu nửa chừng thôi, cô thúc giục: "Ngài tiếp chứ."
Ngôn Uyên chăm chú quan sát gương mặt cô, giữa đôi lông mày thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ.
Tang Niệm khó hiểu: "Sao ngài như ?"
Ông thấp giọng : "... Dáng vẻ của ngươi, giống một cố nhân của ."
Đầu óc Tang Niệm xoay chuyển cực nhanh, gần như ngay lập tức cô hiểu rõ ngọn ngành.
Người tên Kính Huyền mà ông nhắc đến, tám chín phần mười chính là mẫu của nguyên chủ.
Thanh kiếm vốn là kiếm của Kính Huyền, vì dính m.á.u của con gái ruột là nguyên chủ nên phong ấn mới giải trừ.
Và ông dựa theo kiếm khí mà tìm đến tận đây.
Quả là một logic khép kín hảo.
Nỗi lo lắng của Tang Kỳ Ngôn quả nhiên hề vô căn cứ.
Tang Niệm mắt là bạn thù, nên ý định dễ dàng để lộ phận của .
Dẫu chuyện về Kính Huyền vẫn thể ngóng thêm, còn bây giờ việc quan trọng hơn là--
"Ngài đến để đưa lên ?" Cô hỏi Ngôn Uyên.
Ngôn Uyên im lặng vài giây mới chậm rãi đáp:
"Ta thể đưa ngươi lên."
" mà--"
Ông tiếp: "Làm như thì coi như ngươi loại."
Tang Niệm gật đầu tỏ ý hiểu.
Ngôn Uyên : "Bây giờ ngươi chỉ cần buông tay là thể thoát khỏi tình cảnh ."
Tang Niệm đáp: " như sẽ loại mất. Ta loại, gia nhập Tiêu Dao Tông."
Ngôn Uyên im lặng hồi lâu:
"Nếu ngươi tiếp tục tham gia tuyển chọn thì tự leo từ đây lên đỉnh núi. Với thương thế hiện tại của ngươi, tuyệt đối thể nào ."
Nghe , Tang Niệm rảnh tay trái mở túi trữ vật, lôi một đống lọ sứ đựng đan d.ư.ợ.c. Cô cũng chẳng còn thời gian để phân loại nữa, cứ thế trút hết miệng, nhai rôm rốp như nhai đậu.
Chẳng viên t.h.u.ố.c nào phát huy tác dụng mà vết thương của cô nhanh ch.óng khép miệng, thể lực cạn kiệt cũng hồi phục .
"Giờ thì ?" Cô hỏi.
Ngôn Uyên vẫn lắc đầu: "Ngươi ."
Tang Niệm suy nghĩ một chút vẫn kiên định :
"Cứ để thử xem , nếu thực sự thì mới bỏ cuộc."
Cô cất kỹ Tán Tuyết Kiếm, ngước đỉnh núi cao chọc trời, mím c.h.ặ.t môi, hít một thật sâu bắt đầu chậm rãi di chuyển cơ thể.
May , dù vách núi cao nhưng bề mặt đá quá nhẵn nhụi, vách núi khá nhiều chỗ lồi lõm, đến mức chỗ đặt chân.
Thấy cô kiên trì như , Ngôn Uyên gì thêm, xoay ngự kiếm rời .
Ở một góc mà thiếu nữ thấy , ông dừng , lặng lẽ dõi theo.
"Ký chủ, cô định leo lên thật đấy ?"
Lục Lục thể tin nổi:
"Ngọn núi cao thế , hạng chân yếu tay mềm như cô thể leo lên cho nổi."
Tang Niệm dùng sức bám c.h.ặ.t phiến đá:
"Được cũng thử mới chứ. Hơn nữa uống m.á.u của Tạ Trầm Chu , giờ khỏe như vâm, chắc chắn c.h.ế.t giữa đường ."
Lục Lục :
"Ta thấy cô chẳng việc gì lãng phí thời gian cả. Nhìn vị Ngôn Uyên là chắc chắn 'ân oán tình thù' gì đó với Kính Huyền ."
"Cô cứ việc bỏ cuộc thì ? Chỉ cần với ông cô là con gái của Kính Huyền, chắc chắn ông sẽ giúp cô Tiêu Dao Tông, còn t.ử chân truyền của trưởng lão nữa chứ."
Tang Niệm: "Ừ ừ, ngươi chí ."
Lục Lục: "Vậy mà cô còn leo?"
Tang Niệm: "Bởi vì đam mê leo núi mà!"
🐰