"Chát!"
Cuốn sách đột ngột đóng sầm .
Trong phòng xuất hiện thêm một "con tôm luộc".
Cả Tang Niệm và Tạ Trầm Chu đều ai lên tiếng.
Xung quanh yên tĩnh tới mức thể thấy cả tiếng kim rơi.
Hồi lâu , ngay khi Tang Niệm sắp dùng ngón chân bới cả một tòa lâu đài trong mơ vì ngượng, Tạ Trầm Chu mới chậm rãi mở miệng:
"Ngươi lò đỉnh cho ngươi."
Hắn dùng câu khẳng định, câu hỏi, cũng chẳng chút nghi vấn nào.
Lò đỉnh--
Vật dụng dùng để hái dương bổ âm, những chuyện "xxx ooo" thể miêu tả trong giới tu tiên.
Chủ yếu là chỉ kẻ "hái" .
Trời đất quỷ thần ơi!
Đây là cái hiểu lầm tai hại gì thế !!!
Tang Niệm xua tay loạn xạ: "Ta , , ngươi đừng bừa!"
Tạ Trầm Chu: "Trong sách của ngươi như thế."
Tang Niệm: "Cuốn sách của ! Là..."
Là ông chuyên hố của tặng đấy.
Tặng để gì? Tất nhiên là để coi Tạ Trầm Chu như lò đỉnh mà "hái" một trận tơi bời .
Hái lấy hái để luôn.
Tang Niệm đau khổ nhận lời giải thích chẳng đem tác dụng tích cực nào cả.
Cô chỉ đành dày mặt coi như chuyện gì xảy , đường hoàng :
"Đây loại sách chính kinh gì, ngươi xem nữa."
Nói xong, cô nhanh ch.óng nhét cuốn sách túi trữ vật, thành thục chuyển chủ đề:
"Chúng thương lượng chút chuyện , ..."
"Ta lò đỉnh."
Giọng điệu Tạ Trầm Chu cứng nhắc, mang theo vẻ quyết tuyệt: "Ngươi thể g.i.ế.c ngay bây giờ."
Tang Niệm nghiến răng nghiến lợi :
"Ta bảo là ý đó mà!"
Tạ Trầm Chu nhếch môi: "Vậy ngươi thương lượng gì với ?"
Tang Niệm cố gắng khiến giọng điệu của trở nên bình thường nhất thể: "Từ hôm nay trở , ngươi chuyển đến Huyền Âm Các của ở ."
Tạ Trầm Chu: "Hừ."
"..."
Cứng .
Nắm đ.ấ.m của cô cứng .
Tang Niệm xắn tay áo lên hạ xuống, lặp mấy như , cuối cùng mới nặn một nụ chút dữ tợn:
"Ý là, chúng thành , mà ngươi vẫn còn ở cái xó xỉnh , nếu truyền ngoài sẽ tổn hại đến danh tiếng của ."
Cô đợi kịp từ chối, xoay bỏ , giọng điệu đanh thép:
"Nếu ngươi đồng ý, sẽ cho dỡ luôn cái nhà kho ."
Tạ Trầm Chu rũ mắt gì.
Cho đến khi tiếng bước chân biến mất bên tai, mới ngước mắt lên, ánh rơi mặt bàn.
Đĩa mứt mang đến với ý đồ sỉ nhục vẫn yên lặng ở đó, màu sắc tươi sáng long lanh.
Danh tiếng?
Tang Uẩn Linh thì còn danh tiếng gì nữa chứ.
Cái cớ vụng về đến mức nực .
Chẳng qua là đang mưu tính chuyện khác thôi.
Tạ Trầm Chu cầm lấy một quả thanh mai bọc đường, lưỡng lự một chút c.ắ.n một miếng.
Vị ngọt của đường và hương thơm của mai dần tan trong miệng, lúc mới nhận , ngay cả đầu lưỡi cũng đắng ngắt.
Mùi t.h.u.ố.c quẩn quanh mãi chịu tan biến vị ngọt xua một cách dễ dàng, chỉ còn cảm giác mềm mại đầy xa lạ.
Tạ Trầm Chu ngẩn .
"Ta còn thể mưu đồ gì nữa? Đương nhiên là mưu đồ cái xác của ."
Trong Huyền Âm Các, Tang Niệm đang chuyện với Lục Lục như .
Tang thành chủ phái gửi tới nhiều vật dụng cho chim ch.óc, Lục Lục đang vùi đầu mổ lấy mổ để chỗ kê cực phẩm bên trong, tranh thủ đáp lời:
"Cô ngủ với ?"
"Cũng hẳn."
Tang Niệm : "Chẳng là để nhiệm vụ , vả lỡ như đột ngột phát bệnh, ở gần một chút thì cũng an hơn."
"Thật phiền phức." Lục Lục nhận xét.
Nó vỗ cánh, nhổ một chiếc lông vũ ngậm trong mỏ để xỉa răng:
"Rõ ràng ngủ một giấc là thể giải quyết cả hai việc cùng lúc, thế mà cứ bày vẽ đủ đường."
"Con chim biến dị như ngươi thì cái quái gì." Tang Niệm ấn đầu nó bát, "Ăn phần của ngươi ."
Xuân Nhi vén rèm phòng, thấy biểu cảm của cô thì trưng vẻ mặt "em hiểu mà":
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Tiểu thư, cô gia giận ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-5-ta-se-khong-lam-lo-dinh-cua-tang-niem-nguoi-chet-cung-khong-lam.html.]
Cô nàng hào hứng gợi ý: "Hay là chúng cứ lời thành chủ, đ.á.n.h một trận nữa ."
là lớn lên cùng nguyên chủ khác.
Tang Niệm đỡ trán.
Tạ Trầm Chu còn chẳng ở đây, lấy cơ hội mà đắc tội chứ.
Cô tiện tay gõ đầu Xuân Nhi một cái, Xuân Nhi "uida" một tiếng, ôm đầu, rưng rưng Tang Niệm.
Tang Niệm : "Sau các ngươi bắt nạt Tạ Trầm Chu nữa."
Xuân Nhi: "Hả? Tại ạ?"
Tang Niệm nghĩ một lát, đưa một lý do xem như là hợp lý:
"Giờ là phu quân của , các ngươi đối xử với như thế, ngoài sẽ nghĩ tiểu thư nhà các ngươi thế nào?"
Xuân Nhi bĩu môi: "Biết ạ."
"Còn nữa, dẫn vài dọn dẹp căn phòng sát vách của ," Tang Niệm , " Tạ Trầm Chu sẽ ở đó."
Xuân Nhi suýt chút nữa là nhảy dựng lên: "Tại chứ! Đó là phòng của em mà!"
Tang Niệm: "..."
Quên mất, phòng sát vách là chỗ Xuân Nhi ở.
"Vậy thì tìm một gian phòng trống trong Huyền Âm Các gần phòng chính cho ." Cô nhấn mạnh, "Trang trí theo đúng tiêu chuẩn phòng của , nội thất cần thiết đều đủ, đừng trải cái chiếu rách xuống đất coi như giường đấy."
Xuân Nhi lộ vẻ mặt trợn mắt nhưng dám, chỉ đành cố nhịn xuống.
"Đáng ghét, cái tên Tạ Trầm Chu đó đúng là hồ ly tinh mà!" Cô nàng hậm hực nghiến răng, "Hắn mê hoặc tiểu thư đến mức đầu óc lú lẫn, chẳng còn phân biệt đông tây nam bắc gì nữa ."
Lời còn dứt, cô nàng gõ đầu thêm cái nữa, mặt đầy ủy khuất.
Tang Niệm lên giọng: "Còn mau ?"
Xuân Nhi bĩu môi bỏ .
*
Hiệu suất việc của hạ nhân trong thành chủ phủ cao, ngay tối hôm đó, Tạ Trầm Chu Huyền Âm Các.
Toàn bộ gia sản của cộng cũng chỉ mấy bộ đồ cũ, việc chuyển nhà chẳng tốn mấy công sức.
Xuân Nhi dẫn đường phía , suốt cả đoạn đường đều lầm bầm oán trách.
Cuối cùng, Xuân Nhi dừng bước, cảnh cáo:
"Một tên nô lệ bỏ trốn hèn mọn như ngươi ngày hôm nay đều là nhờ tiểu thư nhà ."
"Tiểu thư thích ngươi thì ngươi hãy yên phận mà ở bên cạnh , đừng nảy sinh ý đồ gì khác. Nếu còn dám bất kính với tiểu thư-"
"Ngươi sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m đấy."
Tạ Trầm Chu lướt qua cô nàng, đẩy cánh cửa đỏ tươi , lưng giữa ranh giới của bóng tối và ánh đèn rực rỡ.
"Ta nô lệ bỏ trốn."
Xuân Nhi chẳng hề quan tâm:
"Mặc kệ ngươi là cái gì, dù cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi."
Nói xong, cô nàng chẳng nán thêm một khắc nào, xoay bỏ ngay lập tức.
"Két--"
Cánh cửa khép .
Bóng tối lan tỏa như thủy triều, căn phòng chìm tĩnh lặng.
Tạ Trầm Chu bao lâu, cuối cùng mới cử động đôi chân cứng đờ, thắp lên một ngọn đèn.
Ánh đèn dịu nhẹ, xua tan màn đêm tĩnh mịch.
Hắn bên bàn, đôi mắt đen thẳm đảo quanh lướt qua khắp phòng.
Cách bài trí ở đây gần như giống hệt phòng của Tang Niệm, nơi nào cũng toát lên vẻ xa hoa, lộng lẫy.
Đây chính là chiếc l.ồ.ng mà nàng chọn cho .
Chẳng qua cũng chỉ là một con chim nhỏ giam cầm mà thôi.
[Ting~ Độ hảo cảm của Tạ Trầm Chu -10, độ hảo cảm hiện tại: -123.070]
"Phụt--"
Vừa thấy tiếng thông báo của hệ thống, ngụm Tang Niệm mới nhấp miệng phun sót một giọt.
Đầu cô đầy dấu hỏi chấm: "Cái quái gì thế?"
Lục Lục đang phơi bụng giường c.ắ.n hạt dưa, liền uể oải vẫy vẫy cái móng nhỏ:
"Tạ Trầm Chu trừ độ hảo cảm với ký chủ đấy."
"?"
Tang Niệm gào lên: "Không chứ, gì ? Tự dưng trừ 10 điểm?"
Lục Lục chống cằm trầm tư hai giây, bỗng nhiên tỉnh ngộ:
"Ta tại ."
Tang Niệm nôn nóng: "Tại ?"
Dưới ánh mắt căng thẳng của Tang Niệm, nó chậm rãi nhả một câu:
"Có lẽ Tạ Trầm Chu là vì--"
"Cắn hạt dưa nhiều quá nên nhiệt miệng, nổi mụn ."
Tang Niệm: "..."
Tang Niệm đưa tay giật phắt túi hạt dưa của nó: "Ta thấy não ngươi mới nổi mụn thì . Còn dám ăn vụng giường nữa, sẽ nhổ sạch lông ngươi."
Lục Lục: QAQ
.