Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện

Chương 22: Thiên sát cái lũ gian thương bán đồ giả!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy tiền bối bái thác chuyện gì?" Cô hỏi .

Thiết Chi cô bằng ánh mắt từ ái: "Lại đây."

Tang Niệm định bước chân , chợt nhớ đến nhiệm vụ S+ mà hệ thống 66 , cô do dự một chút rụt chân về:

"Người cứ thẳng là , qua đó , chỗ đó lạnh lắm."

Thiết Chi dịu dàng :

"Đừng sợ, sẽ hại các ngươi. Nếu thì giây phút các ngươi đặt chân tới đây, các ngươi c.h.ế.t ."

Tạ Trầm Chu lạnh lùng lên tiếng: "Cứ đây mà ."

Nghe thấy lời , Thiết Chi ngẩn một lúc, chậm rãi ngước mắt lên. Trong đôi mắt bà hiện lên một tia cảm xúc phức tạp, giống như là thanh thản, giống như tự giễu, nhưng nhiều hơn cả là sự bất lực.

"Thôi , lúc lâm chung mà thể thấy các ngươi, là Thiên đạo rủ lòng thương ."

Bà thở dài một tiếng, xoay cổ tay, trong lòng bàn tay ngưng tụ một luồng sáng trắng như sữa.

Quả cầu ánh sáng xuyên qua lớp băng, chậm rãi bay tới mặt Tạ Trầm Chu.

Hắn đưa tay đón lấy, nheo mắt quan sát.

Ánh sáng tan , thứ bên trong lộ nguyên hình.

Đó là một quả trứng chim to bằng nắm tay.

Hắn chẳng chút hứng thú nào, thuận tay giao nó cho Tang Niệm.

Tang Niệm hiếu kỳ qua : "Đây là cái gì thế ạ?"

"Đây là đứa con chào đời của , vì theo ở trong khối Huyền Băng vạn năm nên mãi vẫn thể nở ."

Thiết Chi chậm rãi kể:

"Năm trăm năm , Vạn Tiên Minh đ.á.n.h cắp nó. Ta còn cách nào khác xuống núi truy tìm, tuy rằng đoạt nó nhưng cũng mất tự do, càng khiến cho tộc Chúc Dư mà thủ hộ..."

Bà nhấn mạnh từng chữ:

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Toàn tộc diệt môn."

Tang Niệm kinh ngạc: "Là do Vạn Tiên Minh ?"

Thiết Chi gật đầu.

Tang Niệm tức đến nổ phổi.

Chẳng cái Vạn Tiên Minh là thế lực chính phái ?

Sao những chuyện thất đức bằng cầm thú thế .

Tạ Trầm Chu đột nhiên hỏi:

"Tộc Chúc Dư?"

"Đó là di mạch của Thần tộc sinh trưởng ở vùng núi Tiểu Hoa." Thiết Chi khẽ , "Trên đời còn sinh linh nào từ bi và lương thiện hơn họ nữa ."

Tạ Trầm Chu khẽ nhíu mày.

Tang Niệm hiểu: "Vậy tại Vạn Tiên Minh g.i.ế.c sạch họ chứ?"

Thiết Chỉ im lặng hồi lâu: "Ta cũng ."

Tang Niệm cẩn thận cất quả trứng chim Xích Bi , an ủi:

"Tiền bối yên tâm, chúng sẽ chăm sóc cho đứa nhỏ của ngài."

Thiết Chỉ: "Đa tạ."

"Dù những gì cần cũng xong ," Tạ Trầm Chu hỏi, "khi nào ngươi mới thả chúng ?"

Khóe mắt Thiết Chỉ khẽ co giật hai cái, ôn tồn :

"Gấp gáp cái gì? Các ngươi đây, còn một món quà tặng cho các ngươi để tỏ lòng cảm kích."

Tang Niệm đang định tiến lên, Tạ Trầm Chu đột nhiên giữ c.h.ặ.t cánh tay cô, bình thản :

"Không cần , chúng chỉ rời ."

Thiết Chỉ chằm chằm , khóe miệng đang nhếch lên từ từ hạ xuống, cuối cùng biến thành bộ mặt cảm xúc.

Không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.

Trong lòng Tang Niệm dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Cô theo bản năng sờ sờ đống pháp bảo hộ treo đầy bên hông.

Nếu đ.á.n.h thì chắc là... vẫn trụ nhỉ?

Không một chút dấu hiệu báo , một sợi xích sắt bỗng lao tới, trong nháy mắt cuốn lấy cô kéo về phía cột băng.

"Rầm--!"

Cô ngã nhào xuống đất, ngũ tạng lục phủ như lệch khỏi vị trí, đau đến mức co quắp cả .

Thiết Chỉ khẽ cử động ngón tay, trong tích tắc, đống pháp bảo hộ bên hông cô vỡ vụn đầy đất.

Tang Niệm: "..."

Trụ cái b.úa !

Đồ gian thương bán hàng giả trời đ.á.n.h !

Uy áp của Yêu Vương đè xuống như núi thái sơn, cô nôn một ngụm m.á.u tươi, sắc mặt trắng bệch.

Thiết Chỉ áp sát cột băng, thần sắc điên cuồng:

"Nói! Ngươi cam tâm tình nguyện hiến dâng xác cho !"

Tang Niệm kiên quyết mở miệng.

"Vậy thì sẽ g.i.ế.c ngươi ngay bây giờ!"

Thiết Chỉ dang rộng hai tay, một tiếng "oành" vang lên, xung quanh Tang Niệm biến thành một biển lửa.

"Keng--!"

Một luồng kiếm quang sáng rực xé gió lao tới, c.h.é.m mạnh sợi xích đang quấn quanh mắt cá chân Tang Niệm tạo một tiếng động lớn, sợi xích rung chuyển dữ dội.

Thiếu niên nắm chắc chuôi kiếm, đôi mắt đen sâu thẳm.

Hắn cực nhanh c.h.é.m xuống nhát kiếm thứ hai, kiếm khí mãnh liệt tựa thiên quân vạn mã bổ nhào tới.

Lại thêm một tiếng rền vang.

Sợi xích sắt đột ngột đứt đoạn.

Trong ngọn lửa bùng cháy xuất hiện một lối nhỏ, Tang Niệm chút do dự, lồm cồm bò dậy dốc hết sức bình sinh chạy ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-22-thien-sat-cai-lu-gian-thuong-ban-do-gia.html.]

Gương mặt Thiết Chỉ trở nên dữ tợn: "Đừng hòng trốn!"

Một lực đạo khổng lồ ập đến, cơ thể Tang Niệm khống chế mà bay ngược về phía , Tạ Trầm Chu khẽ nhíu mày, vươn tay chộp lấy cô, tráo đổi vị trí của hai .

"Binh!"

Hắn va mạnh cột băng, hừ nhẹ một tiếng, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c nôn một ngụm m.á.u đỏ tươi.

Máu b.ắ.n lên cột băng, cơ thể Thiết Chỉ đột nhiên run rẩy dữ dội, đau đớn ôm c.h.ặ.t lấy đầu.

Ánh mắt bà lúc thì thanh tỉnh lúc điên cuồng, dường như đang một linh hồn khác tranh giành quyền kiểm soát thể.

"Hắn lừa , lừa ! Ta g.i.ế.c sạch đám nhân tộc các ngươi! Nhân tộc đều đáng c.h.ế.t!"

"Năm trăm năm, năm trăm năm ! Vi Sinh Vũ, lòng ngươi thật độc ác..."

"Tiểu Hoa Sơn còn, Chúc Dư cũng mất , chẳng còn gì nữa... Đừng cản ! Ta chỉ báo thù thôi, gì chứ!"

"Loảng xoảng--"

Sợi xích trói buộc hai rơi xuống đất, Thiết Chỉ gầm lên khàn khàn với họ:

"Đi mau!"

Tang Niệm kéo Tạ Trầm Chu dậy, liều mạng chạy về phía cửa hang.

Phía , những phù văn màu vàng kim đồng thanh kêu lên vo vo, Thiết Chỉ ngừng va đập lớp băng, tiếng thét ch.ói tai hòa cùng tiếng gầm rú vang dội khắp đất trời.

Xung quanh rung chuyển như thể động đất, những khối băng vòm đá thi rơi xuống, tung lên vô bụi tuyết.

Tang Niệm nắm c.h.ặ.t lấy tay Tạ Trầm Chu, dẫn xuyên qua đống đổ nát như ngày tận thế , một bước cũng dám dừng .

đầu với Tạ Trầm Chu:

"Chúng nhất định sẽ thoát ngoài an thôi, đừng sợ."

Tạ Trầm Chu vốn định hất tay cô , nhưng động tác bỗng khựng .

Giây tiếp theo, một luồng kim quang rực rỡ chiếu thẳng trong hang.

Tang Niệm ngẩng đầu lên.

Một tu sĩ áo trắng cưỡi phi kiếm bay đến, dáng cao ráo, tà áo tung bay trong gió.

Khoảnh khắc ánh mắt giao với Tang Niệm, một tay kết ấn ngưng tụ một đạo khí kình, cô cảm thấy chân nhẹ bẫng, nương theo làn gió bay thẳng khỏi hốc cây.

Ngay lúc rời khỏi hốc cây, cô kìm mà ngoái đầu .

Trước cột băng, vị tu sĩ áo trắng cầm kiếm vững, tiếng kiếm ngân vang như rồng ngâm.

Cuồng phong nổi lên, những bóng kiếm vàng kim phóng lên trời, mang theo tư thế gì cản nổi c.h.é.m thẳng yêu thú đang phát điên.

Tang Niệm gần như nín thở.

Đây chính là kiếm tu ?

Quá... quá lợi hại .

"Oành--!!!"

Sau một hồi đất rung núi chuyển, thứ trở về vẻ tĩnh lặng.

Thân thể Thiết Chỉ dần dần tiêu tán.

ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu hư , chẳng rõ đang về phương nào.

"Cuối cùng... cũng giải thoát ."

Bà chợt đưa tay , như níu giữ điều gì đó.

Thật gặp con một nữa... con gái của , Man Man của ...

Một luồng sáng ch.ói mắt lóe lên, tại chỗ cũ chỉ còn tro bụi.

Gió bắc rít gào, chúng lả tả tán loạn trong trung.

Kể từ đây, dù là yêu hận, tất cả đều tan biến thành hư ảo.

Bên bờ hồ băng.

Hai bóng đột ngột xuất hiện, lũ chim Hàn Hào cây giật bay tán loạn.

"Bịch--"

Tang Niệm ngã sõng soài tuyết, uể oải lật , gạt lớp tuyết vụn mặt, ánh mắt lờ đờ:

"Cuối cùng thì... cũng thoát ."

Tạ Trầm Chu hạ cánh nhẹ nhàng, mặt hồ băng bằng ánh mắt thâm trầm.

Tang Niệm thở hắt một , chống tay dậy, cúi đầu lục lọi túi trữ vật của , lấy một đống đan d.ư.ợ.c:

"Vết thương của ngươi ? Mau đây c.ắ.n hai viên Dưỡng Nguyên Đan để bồi bổ cơ thể ."

Tạ Trầm Chu vân đạm phong khinh: "Chút thương tích nhỏ thôi."

Tang Niệm nhét thẳng lọ sứ đựng đan d.ư.ợ.c tay , bằng giọng điệu thấm thía:

"Này thiếu niên, sắc mặt ngươi trông như c.h.ế.t ba ngày mà kịp đem chôn đó."

Tạ Trầm Chu mặt cảm xúc dốc ngược lọ sứ, ngửa đầu đổ đan d.ư.ợ.c miệng, nhai nát một cách mạnh bạo.

Răng thật đấy.

Một thường xuyên viêm răng khôn như Tang Niệm thực sự là hâm mộ c.h.ế.t.

định dậy thì một cơn đau nhói từ mạn sườn truyền đến, nhịn mà hít một lạnh:

"Hình như xương sườn của gãy mấy cái ."

Nói xong, cô tự an ủi : "May mà gãy chân, nếu thì thật sự chạy thoát nổi."

"Có thể kéo một cái , bạn hiền?" Cuối cùng, cô đưa tay về phía Tạ Trầm Chu: "Làm ơn mà."

Tạ Trầm Chu ghét bỏ xách cô dậy: "Ngươi đúng là lạc quan quá mức."

"Ta sự thật mà." Tang Niệm nhe răng trợn mắt vững : "Chúng suýt chút nữa là bỏ mạng ở trong đó ."

"Cũng tới cứu chúng là ai nữa," cô cảm thán, "giỏi thật đấy."

Tạ Trầm Chu khẽ nhạt: "Cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Hai vị đạo hữu."

Thình lình, lưng lên tiếng.

Giọng trong trẻo như tiếng ngọc vỡ, vô cùng êm tai.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận