Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện

Chương 17: Nhũ danh của nàng là Niệm Niệm, sao thế, nàng chưa nói cho ngươi biết à?

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trước khi , ông cứ dặn dặn rằng chăm sóc thật , để lớn lên trong bình an, vô lo vô nghĩ."

Tang Kỳ Ngôn giơ tay lên, một hồi do dự, vẫn nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu Tang Niệm:

"Muội là do một tay nuôi lớn, trong lòng , chính là duy nhất thế gian ."

"Ca ca sẽ hại , hãy ở , để tiếp tục bảo vệ ."

Lượng thông tin trong những lời quá lớn khiến tâm trí Tang Niệm rối loạn, cô đành chọn một câu hỏi đơn giản nhất:

"Mẫu tên là gì?"

Tang Kỳ Ngôn lắc đầu: "Không ."

"Vậy kẻ hại c.h.ế.t bà là ai, cha từng qua ?"

Tang Kỳ Ngôn nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu:

"Cha cũng , lúc mẫu qua đời hề để nửa lời trăng trối, lẽ là kịp ."

Anh ngập ngừng một lát tiếp:

"Tu sĩ trong tu tiên giới nhiều vô kể như cá diếc sang sông, trong đó kẻ thù kết oán cũng ít, chuyện g.i.ế.c g.i.ế.c đều là lẽ thường tình."

Tang Niệm thầm ghi nhớ trong lòng, đoán nguyên nhân Tang Kỳ Ngôn sức ngăn cản rời :

"Huynh lo lắng kẻ thù của mẫu sẽ tay với ?"

Tang Kỳ Ngôn đáp: "Số phận thật sự của ít, nhưng lỡ như thì ? Ở Thanh Châu còn thể bảo vệ , nhưng đến nơi khác, e rằng sẽ ngoài tầm tay."

Tang Niệm cũng thấy đây là một vấn đề nan giải, cốt truyện hiện tại chệch hướng thế , khó bảo đảm sẽ xảy chuyện gì ngoài ý .

Chỉ là, nếu cô mà Tạ Trầm Chu tự đến Tiêu Dao Tông, thế nào để công lược đây?

Hay là, cứ thế giữ luôn?

đó cô hứa sẽ để rời ...

"Chuyện sẽ suy nghĩ kỹ ." Cô dậy cáo từ, "Ca ca, về Huyền Âm Các đây."

Tang Kỳ Ngôn đưa mắt cô rời , khẽ thở dài, đưa tay day day thái dương.

Bên ngoài Huyền Âm Các.

Ánh nắng rực rỡ, Tạ Trầm Chu đang ghế đá trong sân sách.

ngang qua, thấy bóng dáng thì dừng bước, lớn tiếng gọi:

"Này, tên mặt trắng ."

Tạ Trầm Chu buồn ngẩng đầu, vẫn tiếp tục sách, cứ như thể thấy gì.

Thấy thèm đếm xỉa đến , Sơ Dao bước tới, nhanh tay giật lấy cuốn sách của :

"Ta gọi ngươi đấy, thấy hả?"

Tạ Trầm Chu lạnh lùng liếc nàng : "Trả đây."

Tô Tuyết Âm bước nhỏ đuổi theo :

"Sư tỷ, bao nhiêu , đừng gọi Tạ công t.ử như , mau trả sách cho ."

Sơ Dao hững hờ "ồ" một tiếng, với Tạ Trầm Chu:

"Đừng nữa, mau thu dọn đồ đạc , sáng sớm mai chúng khởi hành ."

Tạ Trầm Chu nhếch môi: "Các rời thì liên quan gì đến ?"

, ngươi vẫn nhỉ." Sơ Dao thản nhiên xuống vắt chéo chân, tùy tiện lật xem cuốn sách của , "Tang Niệm đưa ngươi cùng chúng Tiêu Dao Tông."

Tạ Trầm Chu nhíu mày: "Tang Niệm?"

Sơ Dao : "Nhũ danh của nàng là Niệm Niệm, nhưng cứ nhất quyết bắt chúng gọi là Tang Niệm. Sao thế, nàng từng yêu cầu ngươi gọi như ?"

Tạ Trầm Chu đáp: "Chưa từng."

"Vậy xem quan hệ của các ngươi cũng bình thường thôi." Sơ Dao buột miệng , "Chỉ những thiết mới cho phép đối phương gọi nhũ danh của chứ."

Tạ Trầm Chu "hừ" một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-ta-tro-thanh-not-ruoi-chu-sa-cua-phan-dien/chuong-17-nhu-danh-cua-nang-la-niem-niem-sao-the-nang-chua-noi-cho-nguoi-biet-a.html.]

"Cũng chỉ là một cách xưng hô mà thôi."

Sơ Dao còn định thêm gì đó, nhưng Tô Tuyết Âm sợ nàng lỡ lời đắc tội với Tạ Trầm Chu, liền xòa kéo nàng .

Sơ Dao kéo ngoái đầu :

"Này, tên , nhớ thu dọn hành lý đấy, nếu ngày mai chúng sẽ đợi ngươi , quá giờ là bỏ đó."

Tạ Trầm Chu chìm suy tư, một tay chống cằm, một tay đặt bàn, những ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn đá.

Đây chính là cơ hội rời mà nàng từng ?

Hắn lặp lặp ba chữ Tiêu Dao Tông trong đầu, lộ vẻ đầy hứng thú.

Tiêu Dao Tông trong hàng ngũ 'Ba tông một điện', chắc hẳn sẽ thú vị.

Nếu đến đó thì cũng tệ.

Trên bầu trời truyền đến một tiếng quạ kêu khàn đặc.

Hắn ngẩng đầu lên, thấy một con quạ đang lượn vòng trung.

Sau đó, nó thu cánh đậu xuống mặt bàn, cúi đầu hiệu với .

"Thiếu chủ." Nó dùng thuật truyền tin bí mật, "Thuộc hạ bố trí xong xuôi thứ, chỉ chờ ngài rời khỏi Thanh Châu là chúng sẽ tay, nhất định sẽ khiến nơi còn một mống gà ch.ó."

Tạ Trầm Chu rũ mắt nó, mỉm nhạt: "Ta nhớ là lệnh cho các ngươi những chuyện thừa thãi ."

Con quạ run lên bần bật: "Thiếu chủ bớt giận! Thuộc hạ chỉ vì tin ngài sỉ nhục ở đây nên mới báo thù rửa hận cho ngài."

Tạ Trầm Chu còn kịp lên tiếng thì một con quạ khác bay tới: "Thiếu chủ, ám chiêu chúng bố trí linh khí khai thác đá thấu ."

"Tang Kỳ Ngôn cũng trở nên thông minh hơn ?" Tạ Trầm Chu khẩy.

"Không , mà là Tang Uẩn Linh." Con quạ thứ hai thưa, "Nàng tìm Tang Kỳ Ngôn, ngay đó liền gọi của Luyện Khí Đường đến."

Cái bao cỏ đó ?

Đôi mắt của Tạ Trầm Chu khẽ nheo , khóe miệng nhếch lên: " là thú vị thật đấy."

Hai con quạ bàn thấy nụ như gió xuân của thì đồng thời rùng một cái.

"Thiếu chủ tha mạng!" Chúng run giọng van nài.

Đầu ngón tay Tạ Trầm Chu hiện lên một tia sáng mờ nhạt, lười nhác :

"Không tha."

Hai con quạ run rẩy như cầy sấy: "Xin Thiếu chủ hãy cho thuộc hạ một cơ hội lấy công chuộc tội! Thuộc hạ nguyện bất cứ điều gì!"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tạ Trầm Chu dừng tay , thu hồi linh quang, khi trầm ngâm vài giây liền lệnh:

"Chuyện diệt thành cứ tạm gác . Sau các ngươi hãy theo dõi Tang Uẩn Linh, bất kể lúc nào, bất kể ở , cử động của nàng đều ."

"Rõ!!"

"Cút ."

Hai con quạ vội vã vỗ cánh bay , đậu lên một cành cây gần đó để thở dốc.

Bỗng nhiên, một con vẹt nhỏ màu vàng nhạt đậu xuống cạnh chúng, đôi mắt tròn xoe chằm chằm, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Hai con quạ sợ sơ hở nên dám động đậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cuối cùng, đối phương cũng lắc đầu, phát một tiếng thở dài đầy cảm thán:

" thật mà."

"..."

Nó chỉnh đốn bộ lông rực rỡ của mặt bọn họ, kiêu ngạo xoay một vòng, đó vỗ cánh bay .

Hai tên thuộc hạ Tu La Điện đang hóa thành quạ: "..."

Hình như sỉ nhục .

Không chắc lắm, để xem xem .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận