Thì Từ Thanh a di mới là kẻ tính kế sâu xa nhất.
Đẩy mẫu hòa .
Không ngừng mê hoặc cữu cữu.
Rồi lặng lẽ chờ cơ hội đưa con trai lên ngôi.
Phụt——
Cữu cữu bất ngờ phun một ngụm m.á.u đen.
Ông kinh ngạc đưa tay sờ lên khóe môi, ánh mắt tràn đầy dám tin.
Thành nhi thấy lập tức trốn phía lưng .
Mà Từ Thanh a di lúc cũng chẳng còn giả vờ yếu đuối nữa, vẻ hung tợn dần hiện rõ khuôn mặt.
Cữu cữu run rẩy đưa tay về phía nàng .
“Thanh nhi…”
“Trẫm đối xử với nàng tệ…”
“Vậy mà nàng …”
Từ Thanh a di lạnh lùng tránh khỏi tay ông , bật đến điên dại.
“Ai bảo ngươi mãi chịu lập con trai thái t.ử chứ!”
“Ca ca, nếu ngươi thật lòng coi là , thì đáng lẽ đem bộ giang sơn giao cho !”
“Chứ chỉ cho vài câu quan tâm giả tạo!”
Cữu cữu phun thêm một ngụm m.á.u nữa.
Ông gọi thị vệ hộ giá, nhưng những binh sĩ phía chẳng ai chịu lệnh.
Dần dần, ánh mắt ông chuyển về phía mẫu cùng chúng .
“Dục nhi…”
“Mau… thể điều từ thảo nguyên tới cứu trẫm…”
“Mau cứu ca ca…”
Từ Thanh a di đột nhiên bóp c.h.ặ.t cằm ông , giọng đầy độc địa.
“Còn gọi Dục nhi cái gì nữa!”
“Đã chuyện hôm nay , các ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây!”
Nói xong, bà lập tức vung tay định hạ lệnh bắt luôn cả chúng .
chỉ trong chớp mắt, ca ca Thác Bạt dẫn quân xông thẳng đại điện.
“Ta xem kẻ nào dám động tới A Mã và A Muội của !”
Từ Thanh a di sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Bà điên cuồng quát lớn, điều động binh sĩ trướng tay.
Thế nhưng những đó im bất động như tượng gỗ.
“Các ngươi còn đó gì!”
“Mau động thủ !”
lúc , bà bỗng thấy vị ngạch phò của đang lặng lẽ phía mẫu .
Ánh mắt lập tức đỏ ngầu vì tức giận.
“Ngươi dám phản bội !”
Ta tuy rõ bên trong còn ẩn tình gì, nhưng vị ngạch phò năm xưa vốn cữu cữu ép cưới Từ Thanh a di.
Bà còn định tiếp tục gào thét.
mẫu động .
Một lưỡi kiếm lạnh băng lập tức đặt ngay cổ bà .
Từ Thanh a di run rẩy , điên cuồng vùng vẫy.
Mà lưỡi kiếm trong tay mẫu từng chút từng chút một lún sâu cổ nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/9.html.]
“Ngươi hại Đại Lương suốt bao năm.”
“Lại còn vọng tưởng đoạt lấy hoàng vị.”
“Hôm nay thuận theo thiên mệnh…”
“Lấy m.á.u ngươi tế đèn Trường Minh!”
Kiếm quang lóe lên.
Máu tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ đài cao, thậm chí còn b.ắ.n lên cả quyển sử thư phủ đầy bụi thời gian.
Giữa bầu khí tĩnh lặng tuyệt đối , một vị lão thần bất ngờ cao giọng hô lớn:
“Phản tặc diệt!”
“Công chúa An Minh cứu giá công!”
Ông lập tức phất tay sai sử quan ghi chép dùng mực đậm ghi chiến công .
Mẫu lạnh lùng t.h.i t.h.ể mặt đất, đó mới chậm rãi bước về phía cữu cữu.
“Dục nhi…”
“Ca ca sai …”
“Là rõ…”
“Mau cứu …”
Mẫu cúi xuống nhặt ly rượu độc mà ông uống, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ lạnh nhạt.
“Đáng tiếc.”
“Người mà ngươi tin tưởng nhất rót cho ngươi… là rượu độc.”
“Chạm môi liền mất mạng.”
Cữu cữu liền ngây .
Sau đó ông đột nhiên bật chế giễu chính , đến mức nước mắt cũng trào .
Tiếng dần dần nhỏ .
Mà thở của ông … cũng chậm rãi tan biến theo.
Mẫu hít sâu một , gương mặt chút biểu cảm mà xoay .
Khi tất cả nhận cữu cữu con nối dõi, hoàng vị bỏ trống,
Vị lão thần khi nãy liền run rẩy nâng lên một đạo thánh chỉ.
“An Minh công chúa đăng cơ…”
“Đó là thiên mệnh!”
Cứ như , mẫu danh chính ngôn thuận phục vị.
Chiếc vương miện trì hoãn suốt bao năm cuối cùng cũng đội lên đầu .
Ca ca Thác Bạt là đầu tiên quỳ xuống tuyên thệ trung thành.
Về , dẫn theo dân Hung Nô phương Nam quy phục Đại Lương.
Mà những bộ tộc phương Bắc chịu thần phục cũng nhanh ch.óng bình định.
Một năm , tới ngày diễn võ.
Đại Lương nữa nghênh đón khách khứa bốn phương, tái hiện vinh quang huy hoàng năm xưa.
Mẫu cuối cùng cũng điều mà hằng mong —
Vực dậy sơn hà mục nát.
Người khoác long bào, nâng chén cùng thiên hạ đồng ẩm.
“Nguyện quốc thái dân an…”
“Nguyện thiên hạ thái bình.”
Cũng thành trọn vẹn chí nguyện thuở thiếu nữ của —
Mở rộng bờ cõi, khiến bốn phương quy phục.
HẾT.