RỜI BẰNG HỒNG TRANG, VỀ CÙNG THIÊN HẠ

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những sợi dây thừng lập tức tung tới như lưới cá.

 

Ngay lúc siết đến gần như thở nổi, từ phương xa bỗng một đạo hàn quang xé gió lao tới.

 

Một thanh kim sai đao ghim phập lá cờ lớn đang tung bay giữa thao trường.

 

Thanh âm lạnh lẽo mà đầy uy áp đồng thời vang lên.

 

“Ai dám động A Mã cùng A Muội của !”

 

Trong khoảnh khắc , sắc mặt của hoàng đế cữu cữu lập tức trắng bệch còn chút m.á.u.

 

Theo lý mà , ca ca Thác Bạt chỉ là của bộ tộc tới triều cống, cữu cữu vốn chẳng cần e sợ mới đúng.

 

mẫu từng kể rằng, trong triều Đại Lương hiện nay, những vị trung thần dám chỉ sai lầm của hoàng đế đều g.i.ế.c sạch từ lâu, còn chỉ những gian thần chuyên xu nịnh lấy lòng.

 

Mà cữu cữu, vốn là một quân vương cao cao tại thượng, những tà thuật Đông Doanh đến mức đ.á.n.h mất cả ý chí, chìm trong mật ngọt giả tạo mà biến thành một kẻ vô dụng.

 

Một nam nhân gần bốn mươi tuổi, tất tả chạy nghênh đón ca ca Thác Bạt đến hai mươi.

 

“Tiểu Khả Hãn… ngài tới nhanh như …”

 

“Đại Lương chúng thật thất lễ trong việc nghênh tiếp .”

 

Ca ca Thác Bạt khẽ siết dây cương, bật một tiếng lạnh đầy mỉa mai.

 

“Ta cũng ngờ tới đây thuận lợi như .”

 

Đó rõ ràng là lời châm chọc hề che giấu.

 

Ánh mắt nhanh liền chuyển về phía mẫu .

 

hỏi một câu…”

 

“Bệ hạ đang ? Vì trói A Mã và A Muội của ?”

 

Cữu cữu lập tức gượng , cúi đầu nhận :

 

“Khả Hãn hiểu lầm .”

 

“Những năm qua, tính khí của Từ Dục chắc chắn gây ít phiền phức cho các ngươi, đây đều là của Đại Lương chúng . Hiện tại trẫm chỉ đang các ngươi dạy dỗ họ mà thôi.”

 

Từ Thanh a di cũng vội vàng phụ họa, đến mức gượng gạo vô cùng.

 

, tiểu Khả Hãn.”

 

“Chúng các ngài chán ghét Từ Dục cùng Thác Bạt Chi, thật chúng cũng ghét bọn họ.”

 

“Ngài xem, cũng trói sẵn , tùy ngài xử trí.”

 

Ca ca Thác Bạt xong liền khẽ nhíu mày, thanh âm lạnh đến đáng sợ.

 

“Ai thảo nguyên chán ghét họ?”

 

Cữu cữu lập tức nghẹn cứng.

 

Ca ca Thác Bạt xuống ngựa, cẩn thận dùng d.a.o cắt đứt dây trói mẫu t.ử chúng .

 

Sau đó đầu , gương mặt âm trầm thẳng về phía cữu cữu.

 

“A Mã của — công chúa An Minh — mang giống cây cùng kỹ thuật dệt vải tới thảo nguyên.”

 

“Nàng đem tới phúc lành cho con dân bộ tộc chúng .”

 

“Nàng chính là vầng trăng thảo nguyên kính trọng nhất.”

 

“Vầng trăng của chúng trở về Đại Lương, vì đối xử như thế ?”

 

Đồng t.ử của cữu cữu cùng Từ Thanh a di đồng loạt co rút.

 

Ta phủi đống dây thừng đứt nát chân, vui vẻ lao thẳng về phía .

 

“Ca ca!”

 

Ca ca Thác Bạt lập tức ôm lấy , nhấc đặt lên vai . Gương mặt lạnh lùng quanh năm cuối cùng cũng lộ một nụ hiếm hoi.

 

Cữu cữu cảnh , mãi một lúc lâu mới khó khăn cất tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/5.html.]

“Tiểu Khả Hãn… ngài đang đùa với ?”

 

“Từ Dục tính tình cứng đầu, đứa trẻ cũng là tiểu ma đầu hiểu chuyện.”

 

“Ngài cần vì nể mặt Đại Lương mà cố ý khen bọn họ như . Nếu trách phạt, cứ tự nhiên là .”

 

Ca ca Thác Bạt liền lạnh.

 

“Ta từ tới nay từng nể mặt kẻ yếu.”

 

Lời chẳng khác nào một cái tát thẳng mặt cữu cữu cùng đám .

 

Cho dù ông mềm yếu đến , sắc mặt lúc cũng tức giận đến mức nghiến răng ken két.

 

Ta còn tưởng ông sẽ nổi giận phản bác vài câu.

 

Nào ngờ cuối cùng ông chỉ cúi đầu, lặng lẽ dặn hầu đưa Khả Hãn nghỉ ngơi.

 

Ta bên cạnh, thấy rõ trong mắt mẫu thoáng hiện một tia bi thương sâu thẳm.

 

Nơi chẳng còn là quê hương quen thuộc của nữa .

 

Trở về tẩm cung, ca ca Thác Bạt lập tức thu dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài.

 

Hắn định tiến tới nũng, mẫu giơ ngón tay lên gõ mạnh trán .

 

“Giỏi lắm nhỉ.”

 

“Ai cho ngươi triều cống kiểu như ?”

 

Người sang .

 

“Còn con nữa.”

 

“Có con gọi A tới đây ?”

 

Ta lập tức túm lấy vạt áo ca ca Thác Bạt, lè lưỡi mặt quỷ.

 

Mẫu siết c.h.ặ.t t.a.y, bộ dáng như sắp đ.á.n.h .

 

Ca ca Thác Bạt thấy liền vội vàng chắn mặt , ngoan ngoãn giải thích:

 

“A Mã, con dẫn quá nhiều binh mã.”

 

“Ngược , con tới đây thuận lợi.”

 

“Cổng thành mở rộng, cờ xí bay phấp phới.”

 

“Người thì hiểu là con tới triều cống, kẻ còn tưởng Đại Lương đầu hàng từ .”

 

Mẫu xong bỗng trầm mặc.

 

Ca ca Thác Bạt liền gối đầu lên đầu gối .

 

“A Mã, tin con .”

 

“Con chừng mực mà.”

 

“Chỉ là con vị Từ Lâm hoàng đế chẳng chút bản lĩnh nào, cho nên con mới dám tùy tiện tới đây.”

 

Ta cũng lập tức gật đầu phụ họa, xuống gối lên chân còn của mẫu .

 

“Cữu cữu đúng là vị hoàng đế vô dụng nhất mà con từng gặp.”

 

“Con thấy… chẳng bằng mẫu !”

 

Mẫu liền khẽ sững , đó bất lực thở dài một thật sâu.

 

Người dù cũng là Đại Lương, sinh tại đây, lớn lên tại đây, mà cuối cùng chỉ thể trơ mắt quốc gia ngày một suy tàn, bất lực đến mức chẳng thể biến sắt thành thép.

 

Ca ca Thác Bạt thấy sắc mặt , lập tức mở túi nhỏ mang theo bên .

 

Bên trong đặt vài thanh thịt bò khô cắt gọn gàng.

 

“A Mã đừng buồn nữa.”

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận