Ta tuy rõ chuyện năm xưa rốt cuộc thế nào, nhưng hiện tại , nơi còn chẳng bằng thảo nguyên nơi lớn lên, mà nhân của mẫu cũng chẳng bằng những nhà thảo nguyên .
Nhân lúc mẫu bước trong Chiêu Hoa Hiên, liền nhanh nhẹn leo lên mái nhà, huýt sáo một tiếng thật vang.
Con chim ưng mà ca ca Đột Quyết tặng cho lập tức từ trung lao xuống, ngoan ngoãn đậu lên cổ tay .
Huynh từng , nếu nơi bất kỳ ai dám đối xử tệ bạc với cùng mẫu , nhất định sẽ dẫn theo đại quân thiết kỵ nơi thảo nguyên đến chống lưng cho mẫu t.ử chúng .
Sau khi thả chim ưng , mẫu dẫn tới dự cung yến.
Tuy cữu cữu thích mẫu , nhưng e ngại lời tiếng của thiên hạ, sợ mang tiếng bạc đãi ruột thịt, cho nên đành mở một bữa yến tiệc đón gió tẩy trần cho .
Chúng bước tới nơi, thấy cữu cữu lạnh giọng trách móc:
“Chẳng quy củ là gì, đến muộn thế . Ở thảo nguyên suốt mười năm, vẫn sửa tính khí của ngươi ?”
Mẫu chỉ khẽ lạnh, sống lưng vẫn thẳng tắp như cũ.
“Gió cát nơi thảo nguyên vốn hung bạo khắc nghiệt, kẻ quá yếu đuối thì thể sống sót. Chẳng lẽ đến điều bệ hạ cũng ?”
Cữu cữu khẽ nhíu mày, dường như còn hỏi thêm điều gì đó.
ánh mắt ông nhanh tiếng cùng lệ quang nơi khóe mắt của Từ Thanh a di kéo mất.
“Ca ca, đều là của , đừng hỏi thêm nữa. Tuy chịu khổ nơi thảo nguyên là tỷ tỷ, nhưng suốt mười năm nay, trong lòng vẫn luôn day dứt yên…”
Cữu cữu liền vội vàng dịu giọng an ủi nàng.
“Thật khiến chịu ủy khuất , mới để tâm bệnh nặng như .”
Ta bỗng buông tay mẫu , híp mắt chỉ về phía nàng .
“Từ a di mới chính là thích hợp đến thảo nguyên nhất đó!”
Nàng tưởng đang khen , liền vội vàng hỏi :
“Vì ?”
Ta lập tức mặt quỷ.
“Bởi vì bên đó thiếu nước lắm nha, nếu a di qua đó vài hôm thôi là thể đầy cả một cái ao !”
Khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng lên như miếng thịt dê mới nướng chín.
Ta khẽ hừ vài tiếng, vênh váo theo mẫu tiến chỗ .
Vừa mới xuống, vô ánh mắt kỳ quái lập tức đổ dồn về phía mẫu t.ử chúng .
Các đại thần xung quanh nhỏ giọng bàn tán ngừng.
“Chậc chậc, thế nào thì Khả Hãn mất , theo quy củ đáng lẽ Từ Dục gả tiếp cho tiểu Khả Hãn mới đúng, thể về đây ?”
“Cha c.h.ế.t thì con nối lấy vợ, chuyện thật chẳng hợp lễ giáo Trung Nguyên chút nào.”
“ công chúa hòa vốn để hưởng phúc. Nhập gia tùy tục chẳng là điều hiển nhiên ? Đó vốn là trách nhiệm của nàng mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/2.html.]
Nghe tới hai chữ “trách nhiệm”, thể mẫu khẽ run lên nhẹ.
Ta ngậm đôi đũa trong miệng, đại khái cũng hiểu đôi phần câu chuyện năm xưa.
Hóa mười năm , Hung Nô từng tới Đại Lương triều cống.
Từ Thanh a di vì oai mặt mà vỡ chín vòng ngọc quý do Hung Nô tiến cống, khiến phụ vương — Khả Hãn — nổi giận.
Người liền đích chỉ danh, yêu cầu Đại Lương đưa một vị công chúa sang hòa .
Hoàng ngoại tổ vì e sợ thiết kỵ Hung Nô hùng mạnh, bất đắc dĩ mới triệu Từ Thanh a di cung, phong nàng công chúa, chuẩn vạn lượng hoàng kim để dập tắt lửa giận.
khi , cữu cữu vẫn còn là Thái t.ử :
“Thanh Thanh thể yếu ớt, chịu nổi gió cát nơi tái ngoại.”
“Hơn nữa, hòa vốn là trách nhiệm của công chúa. Thanh Thanh dù cũng chỉ là tôn nữ tông thất, chi bằng để đích nữ Từ Dục , như càng thể hiện thành ý của Đại Lương chúng .”
Cứ như , chẳng một ai hỏi qua ý nguyện của mẫu .
Một cỗ kiệu đỏ rực rỡ giữa trời cát vàng mênh mang đưa rời khỏi quê hương.
Mà Từ Thanh a di chẳng những giữ phận công chúa, còn thuận lý thành chương kế thừa luôn mối hôn sự vốn thuộc về mẫu , gả cho vị ngạch phò sống nơi kinh thành nhiều năm.
Vị ngạch phò chỉ sang phía mẫu , lạnh nhạt đầu nơi khác.
Từ Thanh a di thấy liền vội vàng bảo con trai chạy tới nũng chân ngạch phò.
Ta thấy vài thấp giọng tiếp.
“Ngươi xem, công chúa Từ Thanh đúng là mệnh , phu quân hài t.ử, còn trưởng yêu thương hết mực, trách Từ Dục oán hận cho .”
“ , nàng chỉ sinh một nữ nhi. Ở bộ lạc du mục, nữ nhi là kẻ vô dụng nhất, chẳng chịu bao nhiêu áp bức …”
Ta tới đó liền nhịn nổi nữa, lập tức bật dậy, vung tay ném một chiếc phi tiêu về phía đám lắm miệng .
“Các bậy!”
“Ta hữu dụng! Phụ vương cùng ca ca đều là tiểu công chúa mạnh mẽ nhất thảo nguyên!”
“Người thảo nguyên ai ai cũng yêu quý , cũng yêu quý mẫu !”
Lời dứt, cả đại điện lập tức rơi tĩnh lặng.
Tất cả đều trợn tròn mắt , mặt đầy vẻ dám tin nổi.
Một hồi thật lâu đó, mới thấy tiếng lạnh nhạt mà đầy châm chọc của hoàng đế cữu cữu vang lên giữa đại điện.
“Bọn chúng thích các ngươi ư? Ngươi định lừa ai ?”
“Quả nhiên nơi thảo nguyên chỉ dạy những kẻ thô tục, ngay cả một tiểu nha đầu cũng học cách dối mà mặt đổi sắc.”