RỜI BẰNG HỒNG TRANG, VỀ CÙNG THIÊN HẠ

8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lập tức khán đài vang lên vô tiếng bàn tán xôn xao.

 

“Chuyện … bệ hạ cứ bỏ như , chẳng mất hết thể diện của Đại Lương …”

 

“Ai… nếu tiên đế còn tại vị thì nào đến nỗi thế . Nói câu đại nghịch bất đạo một chút, thấy vương triều e là chẳng còn chống đỡ bao lâu nữa…”

 

Ngay cả cũng nhịn mà lắc đầu cảm thán.

 

“Làm hoàng đế tới mức thì thật hiếm thấy.”

 

“Ca ca, Trung Nguyên câu gì để nhỉ?”

 

Ca ca Thác Bạt quá thông thạo tiếng Trung Nguyên, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi đáp:

 

“Thiên cổ nhất nhược.”

 

Mẫu vô cùng bình tĩnh, thần sắc chẳng hề d.a.o động, chỉ lạnh nhạt sắp xếp nốt các hạng mục còn của buổi diễn võ.

 

Đợi đến khi lượt giải tán, bỗng một lão thần tóc bạc từ bước tới, cung kính chắp tay với mẫu .

 

“Công chúa An Minh…”

 

“Trước vi thần từng lời thất lễ với điện hạ, mong điện hạ rộng lòng tha thứ.”

 

Mẫu khẽ ngẩng cao đầu, khóe môi mang theo nụ nhàn nhạt gật đầu đáp lễ.

 

Trở về cung điện, mẫu bảo ngoài chơi.

 

Ta ngoài miệng ngoan ngoãn đáp lời, nhưng thực tế lén trốn góc tường lén.

 

Không bao lâu , ca ca Thác Bạt tới.

 

Hắn mẫu thấp giọng hỏi:

 

“A Mã, nghĩ kỹ nên thế nào ?”

 

Ta rõ nét mặt mẫu .

 

Chỉ thấy lặng lẽ chấm mực thư.

 

Rất nhanh đó, vài con chim ưng mang theo mật thư từ Chiêu Hoa Hiên tung cánh bay .

 

Chẳng bao lâu, cửa Chiêu Hoa Hiên liền xuất hiện mấy vị lão thần cùng trung niên thần t.ử lặng lẽ tiến .

 

Ngay khi thấy mẫu , bọn họ như gặp cứu tinh, lập tức quỳ rạp xuống đất.

 

“Công chúa An Minh!”

 

“Cuối cùng chúng thần cũng đợi trở về …”

 

! Người , hơn mười năm nay bệ hạ càng lúc càng hồ đồ, lời can gián chẳng lọt tai câu nào, chỉ duy nhất lời của Từ Thanh!”

 

“Ả đàn bà đó thật sự hại t.h.ả.m Đại Lương chúng ! Nếu , triều đình chẳng còn lấy nổi một đội binh sĩ hồn!”

 

“Hiện giờ bệ hạ còn con nối dõi, định lập con trai của Từ Thanh thái t.ử !”

 

Mẫu đến đó liền siết c.h.ặ.t mép bàn, nghiến răng lạnh giọng:

 

“Quả thật hoang đường.”

 

“Thân là đế vương mà tai mềm tới mức ?”

 

lúc , từ góc phòng một run rẩy dâng lên một đạo mật chỉ cũ.

 

Mẫu nghi hoặc nhận lấy.

 

ngay khoảnh khắc mở xem, đồng t.ử của lập tức co rút mạnh.

 

“Đây là ý gì…”

 

“Phụ hoàng …”

 

Giây tiếp theo, đột nhiên bật thành tiếng, mà khóe mắt dần dần đỏ ướt.

 

“Ta luôn cảm thấy kỳ lạ…”

 

“Năm đó vì Từ Lâm bất chấp tất cả đẩy hòa .”

 

“Hóa phụ hoàng sớm tài trị quốc…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/8.html.]

 

“Thảo nào lúc chuẩn rời khỏi Đại Lương, đột nhiên bệnh nặng.”

 

Ta mà càng thêm tò mò, liền cố nheo mắt tờ thánh chỉ vàng óng .

 

Chữ Trung Nguyên học nhiều, chỉ miễn cưỡng vài chữ —

 

Lằng nhằng một hồi… cuối cùng là sắc phong Từ Dục Hoàng Thái Nữ.

 

Ta còn kịp thêm mấy dòng nữa, thì đám lão thần cùng các vị đại nhân đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

 

“Cung nghênh chân long hồi vị!”

 

“Thần đẳng nguyện thề c.h.ế.t trung thành với điện hạ!”

 

Ta từng thấy cảnh tượng nào như bao giờ, kinh ngạc đến mức há hốc miệng.

 

lúc , phía bỗng một bàn tay lạnh buốt kéo xuống khỏi bậu cửa sổ.

 

Là ca ca Thác Bạt.

 

Ta ngẩng đầu đầy tò mò hỏi :

 

“Bọn họ đang gì thế?”

 

Ca ca Thác Bạt lập tức bịt tai , nghiêm túc :

 

“Trẻ con .”

 

Hừm.

 

cho thì cũng đoán .

 

Trong thoại bản từng qua, chuyện gọi là—

 

Tạo phản phục vị.

 

Sau khi mẫu chuẩn tạo phản, thậm chí còn hưng phấn hơn cả chính .

 

Muốn tạo phản thành công, đương nhiên lật đổ vị hoàng đế cũ .

 

Vì thế trong những ngày tiếp theo, hễ thời gian rảnh là chạy bắt nạt Thành nhi.

 

Mỗi ré lên, Từ Thanh a di sẽ lập tức xuất hiện.

 

mắng chẳng hề lực sát thương gì cả, mà thì chạy nhanh vô cùng, khiến bà đuổi mãi cũng kịp, chỉ thể tức đến giậm chân.

 

Sau đó, hoàng đế cữu cữu nổi giận triệu cung giáo huấn.

 

Đường đường là một vị hoàng đế, chỉ vì đứa cháu trai mập bắt nạt mà triệu một tiểu công chúa thảo nguyên cung trách phạt.

 

Nếu chuyện truyền ngoài, đám thần t.ử Đại Lương chắc chắn sẽ cảm thấy mất mặt vô cùng.

 

Chỉ tiếc rằng cữu cữu từ tới nay luôn chịu lời thật lòng.

 

Không bao lâu , lòng trong triều dần tan rã, ngay cả đám gian thần xu nịnh cũng bắt đầu lặng lẽ đổi phe.

 

Thế nhưng cữu cữu vẫn chẳng hề .

 

Ông vẫn mãi chìm trong giấc mộng mà Từ Thanh a di dệt nên cho .

 

Đến ngày Thượng Tỵ, ca ca Thác Bạt hỏi mẫu :

 

“A Mã, thời cơ tới ?”

 

Mẫu chậm rãi quan sát sa bàn quân sự mặt, thanh âm vẫn bình tĩnh như cũ.

 

“Không vội.”

 

“Sẽ tay chúng .”

 

Lúc còn vô cùng khó hiểu.

 

Chẳng lẽ cữu cữu ngoài mẫu còn kết thêm thù oán với khác ?

 

Mãi đến yến tiệc Thượng Tỵ hôm , khi Từ Thanh a di bảo Thành nhi bước lên dâng rượu cho hoàng đế…

 

Ta mới đột nhiên hiểu tất cả.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận