“Hoàng đế Đại Lương tuy vô dụng, nhưng A Mã là nữ nhân cốt khí nhất mà con từng gặp.”
“Cho nên con tin rằng dân chúng Đại Lương cũng chắc đều giống vị hoàng đế của họ.”
Hắn thoải mái, mang theo vẻ hào hiệp đặc trưng nơi thảo nguyên, nhưng ánh mắt mẫu vẫn luôn tràn đầy kính trọng.
Ta nhai thịt bò khô khúc khích.
Thật theo phong tục thảo nguyên, khi phụ vương mất, mẫu vốn gả tiếp cho tiểu Khả Hãn.
ca ca Thác Bạt khác.
Phụ vương nhiều con trai, mà ca ca Thác Bạt là sủng ái nhất, thậm chí đến một con ngựa con thuộc về riêng cũng chẳng .
Mẫu thấy đáng thương, liền mang về nuôi bên .
Người dạy sách chữ, dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung, dạy cách tranh giành thứ vốn thuộc về .
Cho nên, chúng vẫn luôn là một nhà thiết nhất.
Sau khi ăn xong thịt bò khô, ca ca Thác Bạt liền dậy.
Vẻ lạnh lùng quen thuộc một nữa trở về gương mặt .
“A Mã.”
“Con cho thời gian để suy nghĩ.”
“Dù hiện giờ cũng chẳng còn chút lưu luyến nào với Đại Lương nữa … đúng ?”
“Thiết kỵ thảo nguyên, từ đầu tới cuối đều nguyện theo mệnh lệnh của vầng trăng nơi thảo nguyên.”
Nói xong, khom hành lễ với mẫu , xoay rời .
Ta khi vẫn hiểu hết tầng ý sâu xa trong cuộc đối thoại giữa mẫu và ca ca Thác Bạt.
Ta chỉ thấy ánh đèn trong Chiêu Hoa Hiên vẫn sáng suốt cả một đêm dài, còn mẫu thì lặng bên khung cửa sổ, trầm mặc suy nghĩ thật lâu.
Người hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng, khi hoàng ngoại tổ băng hà, quốc lực Đại Lương suy yếu đến mức còn như xưa.
Mà hiện giờ, chính là thời cơ nhất dành cho ca ca Thác Bạt cùng dân tộc nơi thảo nguyên.
Chỉ cần mẫu gật đầu cho phép, đại quân thiết kỵ thể vượt qua biên giới bất cứ lúc nào.
nếu A Mã đồng ý, ca ca Thác Bạt tuyệt đối sẽ hành động.
Chỉ là… mẫu mới hồi triều, thứ nghênh đón chỉ sự lạnh nhạt cùng ghẻ lạnh vô tình.
Thậm chí còn kẻ lòng cay nghiệt cho rằng, công chúa hòa một khi bước lên kiệu đỏ thì cả đời c.h.ế.t nơi đất khách, tuyệt đối phép về.
Vậy nên giờ phút , niềm tin trong lòng mẫu … liệu còn như thuở ban đầu ?
Ngay khi khẽ nâng tay lên, định huýt sáo gọi chim ưng vượt khỏi biên giới,
Cánh cửa Chiêu Hoa Hiên bất ngờ vang lên tiếng gõ.
Đứng bên ngoài là một lão phụ nhân tóc bạc gần như bước nửa chân xuống mồ.
Mẫu thoáng sững sờ, đó kinh ngạc gọi khẽ:
“Lý ma ma?”
Đó chính là nhũ mẫu nuôi dưỡng từ thuở nhỏ.
Lý ma ma mang theo một hộp thức ăn cũ kỹ, bên trong thấp thoáng hương thơm thanh ngọt của hoa quế.
“Công chúa An Minh…”
“Năm đó nhờ , Đại Lương mới đổi lấy vài năm thái bình yên , cũng nhờ mà lão nô mới thể an rời cung sống đến tận hôm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/6.html.]
“Hiện giờ lúc nhắm mắt xuôi tay còn thể gặp công chúa một , với lão nô là phúc phận lớn lao.”
“Đây là bánh hoa quế mà khi còn nhỏ công chúa Dục thích ăn nhất. Mong công chúa ăn , trong lòng cũng sẽ nhẹ nhõm đôi phần.”
Mẫu lặng lẽ nhận lấy hộp bánh, khẽ cúi đầu.
“Ma ma quá lời .”
Lý ma ma hành lễ định lui xuống, nhưng vài bước chậm rãi đầu, giọng run run đầy cẩn thận:
“Công chúa An Minh…”
“Bao năm qua, sống… ?”
Mẫu liền khựng .
Suốt bao năm , từng vô hỏi nhớ quê hương , yêu Khả Hãn , oán hận cữu cữu .
từng ai hỏi rằng… sống .
Giống như năm đó khi kiệu hoa đỏ rực đưa rời khỏi quê hương, từng ai quan tâm đến ý nguyện của cả.
Ta những ngày đầu mẫu đặt chân lên thảo nguyên sống thế nào.
nghĩ, nếu đổi là một đóa hoa mỏng manh như Từ Thanh a di ném tới nơi , lẽ từ lâu vùi lấp cát vàng lạnh lẽo.
Khi bắt đầu hiểu chuyện, mẫu sớm trở thành một ngọn cỏ dại bén rễ nơi thảo nguyên.
Ngẩng đầu giữa gió lớn.
Dù cuồng phong dữ dội thế nào, vẫn sống hiên ngang như .
Sau khi Lý ma ma rời ,
Mẫu c.ắ.n một miếng bánh hoa quế nóng hổi, nước mắt bất chợt lặng lẽ rơi xuống.
Đó là đầu tiên trong đời thấy mẫu .
Về mới , tuy bề ngoài luôn lạnh lùng cứng rắn, nhưng đặc biệt yêu thích hương vị bánh hoa quế của Đại Lương.
Ngay cả cùng ca ca Thác Bạt cũng vô thức cho rằng mẫu hẳn thích ăn thịt bò khô cứng ngắc của thảo nguyên hơn.
Mấy miếng bánh hoa quế xuống bụng, mẫu mới miễn cưỡng nở một nụ nhàn nhạt, đó cũng huýt sáo gọi chim ưng nữa.
Ta nghĩ… lẽ tìm tín niệm của chính .
Người còn yêu vương triều Đại Lương nữa.
vẫn trung thành với lê dân bách tính Đại Lương.
Đêm hôm , mẫu nhẹ nhàng từ chối lời đề nghị của ca ca Thác Bạt.
Ta tò mò hỏi vì .
Mẫu chỉ khẽ vuốt tóc chậm rãi :
“Thác Bạt tuy sẽ hại bách tính Đại Lương, nhưng thảo nguyên vô bộ tộc.”
“Không ai cũng thật lòng thần phục một vị tiểu chủ trẻ tuổi như nó.”
“Ta nghĩ cho hai đứa con của .”
“Cũng nghĩ cho muôn vàn dân chúng Đại Lương.”
Ta mà ngơ ngác, cuối cùng chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
“ mẫu …”
“Cho dù ca ca Thác Bạt xuất binh, với một vị hoàng đế vô dụng như cữu cữu thì Đại Lương còn chống đỡ bao lâu nữa?”