Mẫu liền bật khẽ.
Người nheo mắt , ánh xa xăm hướng về phía Long đình nguy nga nơi hoàng cung.
Ngày hôm chính là ngày diễn võ.
Từ Thanh a di sống c.h.ế.t cũng để Thành nhi lên sân thi đấu.
Sau vài hiệp tỷ thí, ngay cả ca ca Thác Bạt cũng nhịn mà bật đầy khinh miệt.
“A Mã, đây chính là mà nhớ mong suốt bao năm ?”
“Xem … cũng chẳng gì đáng để nhắc tới.”
Nói xong, trực tiếp phi lên ngựa.
Đuôi ngựa tung bay theo gió lớn.
Lúc biểu diễn b.ắ.n xuyên cành liễu cách trăm bước, thậm chí còn cố ý bịt mắt , mà tài nghệ vẫn vượt xa Thành nhi tới mức đối phương thể ngẩng đầu.
Hoàng đế cữu cữu lau mồ hôi trán, thấp giọng với mẫu :
“Tiểu Khả Hãn kính trọng như , mau bảo nương tay một chút .”
“Nếu cứ tiếp tục thế , thể diện Đại Lương đặt nữa!”
Mẫu mặc bộ cưỡi ngựa của thời niên thiếu, lạnh nhạt liếc ông .
“Trước khi hòa , Đại Lương đủ tàu lớn vượt biển, binh sĩ cũng huấn luyện tinh nhuệ.”
“Thế nào, hiện giờ cả Đại Lương chỉ còn mỗi Thành nhi để đem chống đỡ thể diện thôi ?”
“Từ Lâm, ngươi thật sự Từ Thanh che mắt đến hồ đồ ?”
Sắc mặt cữu cữu lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Mẫu sớm cho điều tra.
Quân đội Đại Lương hiện nay gần như đều nhà họ Từ thâm nhập đến tận gốc rễ, những vị trí quan trọng chút danh vọng đều mang họ Từ — chính là Từ của nhà Từ Thanh.
Mà những sĩ tộc hàn môn từng chống đỡ giang sơn thuở , từ lâu chẳng còn bao nhiêu.
Thậm chí hiện giờ khắp nơi đều là những đứa trẻ chữ, khác xa Đại Lương hưng thịnh năm xưa.
Cữu cữu còn định mở miệng gì đó, thì mẫu đột ngột dậy.
“Vòng tiếp theo…”
“Ta sẽ lên.”
“Ta sẽ đại diện cho Đại Lương.”
Ca ca Thác Bạt liền hiểu ý, lập tức ném cây đại cung trong tay cho mẫu .
Mẫu thành thạo đón lấy, xoay phi lên ngựa.
Người thúc ngựa lao giữa gió lớn, mái tóc tung bay như mực đen, mũi tên trong tay vẫn chuẩn xác ghim thẳng hồng tâm.
Thế nhưng bộ thần t.ử Đại Lương bên chẳng lấy một tiếng reo hò.
Ta thấy liền lập tức bật dậy, lớn tiếng hét vang:
“Mẫu lợi hại nhất!”
Ngay đó, ca ca Thác Bạt cũng bắt đầu vỗ tay theo.
Từ Thanh a di ở bên cạnh hậm hực lẩm bẩm:
“Xì, gì mà khoe khoang chứ.”
“Còn tưởng là thiếu nữ mười mấy tuổi nữa .”
Ca ca Thác Bạt tai thính vô cùng, lập tức nghiêng đầu hỏi :
“Ồ? Khoe khoang ?”
“Ta từng phụ vương , năm đó từng dâng lên Đại Lương một món lễ vật ai tháo nổi — cửu liên — tượng trưng cho tình nghĩa gắn bó giữa thảo nguyên cùng Trung Nguyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-bang-hong-trang-ve-cung-thien-ha/7.html.]
“Nghe khi một vị Quận chúa cứ thích thể hiện bản , đập nát ngọc , suýt chút nữa khiến hai nước cắt đứt bang giao.”
“Công chúa Từ Thanh…”
“Người vị Quận chúa là ai ?”
Môi Từ Thanh a di lập tức run lên, sắc mặt khó coi đến mức chẳng nổi một lời.
Hoàng đế cữu cữu thấy liền vội ho nhẹ một tiếng.
“Vị Quận chúa năm đó xử phạt nghiêm khắc .”
“Tiểu Khả Hãn cần nhắc chuyện cũ nữa.”
Ta chống cằm, nhồm nhoàm ăn bánh ngọt lèm bèm :
“Ồ… xử phạt ?”
“Là phạt trở thành công chúa ?”
“Hay là nhận luôn hôn phu cùng cung điện của mẫu hình phạt ?”
Lần tới lượt cữu cữu nghẹn họng nên lời.
Ông chỉ thể bực bội thở mạnh một , đó chỉ tay trách mắng:
“Thác Bạt Chi!”
“Con đừng học theo mẫu mà chanh chua như thế!”
“Phải học theo Từ Thanh a di của con, dáng vẻ của tiểu thư khuê các mới đúng!”
Lời còn dứt, mẫu lưng ngựa đột nhiên xoay cung.
Một mũi tên xé gió lao , ghim phập ly rượu trong tay cữu cữu.
Trong khoảnh khắc , bộ thao trường đều rơi tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua lạnh lẽo.
Mẫu khẽ hất mái tóc dính bên má tai, nhún vai đầy vô tội.
“Ca ca…”
“Xin nhé.”
“Tay lỡ trượt.”
Cữu cữu siết c.h.ặ.t những mảnh chén vỡ trong tay, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Từ nhỏ ông giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, sở trường duy nhất chỉ là ngâm thơ đối chữ.
Nếu tiên đế chỉ hai con là ông và mẫu , e rằng chẳng ai nghĩ một bình thường như thể lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.
Ca ca Thác Bạt cố gắng bày vẻ nghiêm túc trưởng thành, nhưng khóe môi vẫn nhịn mà cong lên.
Cữu cữu nghiến răng ken két.
“Từ Dục… ngươi…”
Cữu cữu vốn đang nổi giận đến cực điểm, nhưng khi thấy ca ca Thác Bạt vẫn còn đó, ông thể dè chừng vài phần.
Cuối cùng chỉ thể miễn cưỡng nuốt cơn giận xuống, gượng gạo :
“Thôi …”
“Muội quả thật tài nghệ xuất chúng, phong thái chẳng khác gì một vị đại tướng nơi sa trường.”
“Chỉ tiếc… dù cũng chỉ là nữ nhi. Có b.ắ.n tên giỏi đến thì cũng thể phong hầu bái tướng, càng chẳng thể lên vị trí tể tướng .”
Nói xong, ông liền lấy cớ y phục, phất tay áo rời trong cơn tức tối.
Từ Thanh a di ôm lấy Thành nhi, sốt ruột giậm chân bỏ một câu đầy căm hận:
“Từ Dục, ngươi cứ chờ đó cho !”
Sau khi bọn họ rời , thao trường chỉ còn mẫu t.ử chúng cùng đám thần t.ử Đại Lương mắt to trừng mắt nhỏ .