PHỤC LINH

7

12  

Tôi vào nhà, lấy ra hai cuốn sổ đỏ, mở ra, đưa đến trước mặt anh ta.  

"Phó Hành, mở to mắt mà nhìn cho rõ. Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó, bây giờ đều là của tôi."  

Phó Hành ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt ban đầu kinh ngạc, sau dần trở thành sợ hãi.  

Tôi cất giấy chứng nhận bất động sản đi, ngồi xuống trước mặt anh ta, suy nghĩ trôi dần vào ký ức, như thể một lần nữa xem lại bộ phim đời mình.  

"Phó Hành, tôi và anh, cả Tâm Du nữa, chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ."  

"Tôi không biết anh bắt đầu thích Tâm Du từ khi nào. Nhưng anh là chàng trai đầu tiên tôi rung động."

  

"Tôi thật sự rất thích anh. Vì vậy khi Phó Kiến Quốc ép anh đến nhà tôi cầu hôn, mặc dù anh trông chẳng hề vui vẻ, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc."  

"Tôi nghĩ, mình tốt như này, anh ấy sẽ từ từ yêu mình thôi."  

"Tôi nài nỉ bố tôi dạy anh làm ăn, bảo ông dồn toàn bộ nguồn lực của nhà họ Thẩm cho anh."  

"Nhà tôi chỉ có mình tôi là con gái duy nhất. Bố tôi yêu tôi hơn tất cả mọi thứ trên đời này."  

"Ông ấy dẫn anh đi làm ăn, từng chút một truyền lại kinh nghiệm lăn lộn cả đời trên thương trường cho anh."  

"Cho nên, anh trưởng thành, tập đoàn nhà họ Phó phát triển."  

"Và rồi, anh nghĩ mình cần phải thoát khỏi nhà họ Thẩm."  

Tôi cúi mắt xuống, giấu đi những giọt nước mắt đã tràn đến khoé mi.  

"Anh và Phó Kiến Quốc quả thật là bố con, ngay cả cách hại người cũng giống hệt nhau."  

"Phó Kiến Quốc dựng nên một vụ tai nạn giao thông hại c.h.ế.t bố mẹ của Tâm Du."  

Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn anh ta chằm chằm.  

"Và anh, chồng của tôi, dựng nên một vụ tai nạn hại c.h.ế.t bố mẹ của tôi."  

Ánh mắt Phó Hành trốn tránh, không dám nhìn tôi.  

Không sao cả, tôi tự mình tiếp tục nói.  

"Nhưng Phó Hành, anh quên rồi sao, hổ phụ sinh hổ tử."  

"Hôm nay tôi rảnh, có vài chuyện nói với anh cũng không sao, coi như nghe một câu chuyện vậy."  

"Quay đi quẩn lại bảy năm trời, cuối cùng tìm được Mộ Tâm Du, anh có vui lắm không?"  

"Người trong lòng mất rồi lại tìm lại được, còn gì hạnh phúc bằng, nhỉ?"

  

"Phó Hành, Mộ Tâm Du là tôi tìm lại giúp anh đấy."  

"Hợp đồng của Tinh Hà, là phần thưởng tôi dành cho cô ấy."  

"Ông Lý chủ tịch của Tinh Hà và bố tôi từng vào sinh ra tử với nhau. Sang năm, Tinh Hà vẫn sẽ trở lại tay tôi thôi."

  

"Tâm Du vào tập đoàn, đàm phán thành công hai hợp đồng, đấy cũng là nước cờ của tôi đấy."

  

"Cô ấy buộc phải có thành tích, anh mới dễ bề đẩy cô ấy lên vị trí cao. Cô ấy ngồi càng cao, ngã xuống mới có thể hoàn toàn phá hủy uy tín mà anh xây dựng trong tập đoàn bấy lâu nay."

  

"Người nhà của Tâm Du và người nhà của tôi đều bỏ mạng trong tai nạn giao thông."

  

"Và anh, đức chồng của tôi, cũng mất nửa cái mạng trong một vụ tai nạn giao thông."  

"Anh đoán xem, ở đây có sự liên quan nào không?"  

Tôi quay đầu nhìn Phó Hành, cười rạng rỡ.  

"Phó Hành, tôi từng nói, tôi chuẩn bị sẵn cho anh một nghìn chông gai phía trước."

  

"Kẻ phụ tấm chân tình, xứng đáng bị xiên lòi ruột mà chết."  

Sắc mặt Phó Hành tái nhợt, mắt anh ta đỏ ngầu. Anh ta thở hổn hển nhìn chằm chằm tôi. 

 

"Thẩm Phục Linh! Cô!! Cô thật độc ác!!"  

Tôi cười vui vẻ, đứng dậy, vỗ vai anh ta, xoay người chuẩn bị rời đi.  

Sau lưng vang lên một tiếng "phịch". Tôi quay đầu lại, thấy Phó Hành ngã sõng soài trên đất.  

Anh ta dùng toàn bộ sức lực, vươn tay về phía tôi.

  

"Phục Linh, tôi van cô, để tôi c.h.ế.t đi…"  

"Để tôi c.h.ế.t đi cho rồi…"  

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh ta, vỗ vỗ mặt Phó Hành, cười nói:  

"Không được, bây giờ anh vẫn chưa thể c.h.ế.t được."  

"Chỉ cần ngày nào anh chưa c.h.ế.t thì tập đoàn nhà họ Phó vẫn là tài sản chung của tôi và anh. Đám sài lang hổ báo kia muốn nuốt chửng tập đoàn sẽ không có lý do chính đáng." 

 

"Chờ đi, chờ tôi nắm chắc tập đoàn nhà họ Phó trong tay rồi, lúc đó anh mới được chết."  

Tôi xoay người rời đi, đi thật xa, vẫn nghe thấy tiếng khóc lớn vang lên phía sau.  

Thật đúng là kẻ vô dụng!  

Bạn cần đăng nhập để bình luận