PHỤC LINH
4
Phó Hành nhíu mày, giật lấy tập tài liệu từ tay Mộ Tâm Du.
"Cô đưa cho Du Du xem mấy thứ vớ vẩn gì thế này!"
Anh ta chỉ nhìn lướt qua, sắc mặt lập tức cắt không còn giọt máu.
"Thẩm Phục Linh, cô… sao cô có được những tài liệu này?!"
Tôi nhìn đi nhìn lại hai gương mặt tái nhợt như nhau, cảm thấy vô cùng vừa lòng.
"Cô Mộ, tai nạn xe của bố mẹ cô năm đó, không phải là tai nạn."
"Năm xưa, để chia rẽ cô và Phó Hành, ông Phó đã sắp xếp người đ.â.m c.h.ế.t bố mẹ cô."
"Chưa hết, những năm cô lưu lạc ở nước ngoài, ông ta cũng không ít lần âm thầm ra tay đẩy cô vào đường cùng."
"Tất cả bằng chứng đều ở trong tay cô. Cô có thể từ từ xác minh dần."
Tay của Mộ Tâm Du càng run rẩy dữ dội hơn, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng, cả người như muốn sụp đổ.
Phó Hành hốt hoảng ôm chặt lấy cô ta, lắp bắp an ủi:
"Du Du, xin lỗi em, xin lỗi em, mọi chuyện đã qua rồi."
"Từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để em chịu bất kỳ uất ức nào nữa."
Cảm xúc của Mộ Tâm Du đột nhiên bùng nổ. Cô ta ném tập tài liệu trong tay, dùng hết sức đánh mạnh vào người Phó Hành.