PHỤC LINH
2
Chạm tay lên những dòng chữ quen thuộc của bố trên tài liệu, mắt tôi cay xè.
Bố ơi, cuối cùng Phó Hành cũng vẫn phụ lòng nhà họ Thẩm chúng ta.
Nhưng không sao, những gì thuộc về nhà họ Thẩm, con sẽ lấy lại đủ.
Ôm bức ảnh của bố mẹ, tôi co mình trên chiếc sofa nhỏ trong thư phòng, dần dần thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng của Mộ Tâm Du:
"Anh Hành, từ nhỏ em đã rất thích nhà của chị Phục Linh."
"Anh tặng nó cho em, được không?"
Tôi mở cửa thư phòng, đứng trên hành lang nhìn xuống. Dưới ánh đèn rực rỡ sáng trưng trong đại sảnh, Mộ Tâm Du khoác tay Phó Hành, đang ngắm nghía ngôi nhà của tôi.
Phó Hành âu yếm chạm nhẹ mũi cô ta, mỉm cười đồng ý: "Được."
Tôi giơ tay, "tách" một tiếng bật đèn hành lang và bước xuống cầu thang.
"Chủ tịch Phó, tập đoàn nhà họ Phó là do anh quyết định nhưng căn nhà này vẫn đứng tên Thẩm Phục Linh tôi, anh không có quyền định đoạt."
Mộ Tâm Du ngước nhìn Phó Hành đầy ấm ức, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta không khỏi động lòng.
"Phục Linh, cô biết đấy, tôi có rất nhiều thủ đoạn để cướp trắng căn biệt thự cũ nát này."
"Nhân lúc tôi vẫn còn muốn thương lượng điều kiện với cô, khuyên cô nên biết điều đi."
3
Một Phó Hành như vậy xa lạ đến mức khiến người ta lạnh lòng.
Tôi chậm rãi bước tới trước mặt họ, Phó Hành theo phản xạ kéo Mộ Tâm Du ra sau lưng mình.
"Phục Linh, với tôi, Du Du không giống bất kỳ ai."
"Những gì cô ấy muốn, bất kể phải trả giá thế nào, tôi cũng sẽ cho cô ấy hết."
Tôi không nói gì, đột ngột giơ tay, tát thẳng vào mặt anh ta.
"Chát!"
Bên má trái của anh ta lập tức hằn rõ bốn dấu ngón tay.
Chậm rãi xoa bàn tay phải tê rần, tôi lạnh lùng hỏi: "Nếu cô Mộ muốn vị trí bà Phó thì sao?"
Bị tôi tát thẳng mặt, Phó Hành sa sầm, định nổi giận nhưng khi nghe thấy câu hỏi của tôi, anh ta c.h.ế.t sững tại chỗ.
Vị trí bà Phó đã được cam kết gắn liền với cái tên Thẩm Phục Linh. Muốn gỡ bỏ thì cái giá phải trả là một nửa tài sản của tập đoàn nhà họ Phó và tài sản cá nhân của anh ta.
Đôi cánh của anh ta chưa đủ cứng rắn để chống lại cơn giận dữ từ toàn bộ hội đồng quản trị.
Nhìn sắc mặt anh ta thay đổi liên tục, tôi không nhịn được bật cười khẽ.
"Phó Hành, lúc anh dựa vào nhà họ Thẩm, đâu có trưng ra cái bản mặt như bây giờ đâu."
"Là bố tôi, chính bố tôi không tiếc gì mà rót vốn vào tập đoàn nhà họ Phó bất cứ giá nào, cầm tay chỉ việc dạy anh từng bước kinh doanh ra sao mới có tập đoàn tài chính khổng lồ của ngày hôm nay."