PHỤC LINH

5

8

Mộ Tâm Du chính thức nắm quyền điều hành tập đoàn nhà họ Phó, nháy mắt tương lai sáng lạn vô cùng.  

Tôi lùi về vị trí phó tổng giám đốc, cuộc sống trở nên thảnh thơi nhàn nhã bất ngờ, hóa ra cũng không tệ.  

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Trái đất thiếu ai cũng không ngừng quay nhưng tập đoàn nhà họ Phó rõ ràng là quay vòng không trơn tru lắm.  

Mộ Tâm Du liên tiếp mắc sai lầm trong việc đưa ra quyết sách, làm mất đi nhiều đối tác quan trọng.  

Dù Phó Hành hết mực bảo vệ cô ta, nhưng rõ ràng là sự bất mãn của các thành viên hội đồng, bao gồm cả cấp cao, ngày càng mãnh liệt.  

Sự bất mãn đó dần lan sang cả Phó Hành, người không tiếc mọi giá bao che Mộ Tâm Du.  

Chính anh ta đã dẫn dắt tập đoàn nhà họ Phó lên thời kỳ đỉnh cao, nhưng quyền uy anh ta tích lũy được có cao đến mấy thì cũng bị bào mòn dần dần khi Mộ Tâm Du liên tục phạm sai lầm và Phó Hành liên tục bao che.  

Báo cáo tài chính 6 tháng đầu năm được công bố, doanh thu của tập đoàn nhà họ Phó giảm 30% so với cùng kỳ năm trước, khiến cả tập đoàn hoảng loạn.  

Lúc này, Phó Hành không thể bao che nổi cho Mộ Tâm Du nữa.  

Trong cuộc họp hội đồng quản trị, đối diện với hàng loạt câu chất vấn của các thành viên, Mộ Tâm Du đỏ bừng mắt, không thốt được lời nào.  

Bàn tay trái của Phó Hành nắm chặt, ánh mắt không rời khỏi Mộ Tâm Du.  

Anh ta xót xa, nhưng chẳng dám nói gì.  

Tập đoàn nhà họ Phó vốn đang trên đà phát triển tốt, vậy mà rơi vào tay Mộ Tâm Du chỉ vài tháng đã giảm sút đến 30% lợi nhuận.  

Chính anh ta là người đã khăng khăng cố chấp đưa Mộ Tâm Du lên vị trí cao.  

Leo càng cao, ngã càng đau.  

Mộ Tâm Du im lặng chịu đựng cơn thịnh nộ của các cổ đông gần nửa tiếng đồng hồ, ban đầu chỉ đỏ vành mắt, cuối cùng nước mắt rơi lã chã.  

Rốt cục Phó Hành không thể nhịn thêm nữa, anh ta mệt mỏi xoa thái dương, giơ tay ngăn cản các cổ đông.  

"Mọi người bình tĩnh, sự đã rồi, việc cấp bách lúc này là nghĩ cách giải quyết vấn đề."  

Có cổ đông cười khẩy: "Nói thì dễ. Chủ tịch Phó có cao kiến gì, xin mời chỉ giáo."  

Phó Hành xoa trán, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn về phía tôi.  

"Phục Linh…"  

Tôi nhướn mày, không đáp lời.  

Phó Hành nghiến răng, đưa ra quyết định.  

"Phục Linh, trong ba năm cô quản lý, tập đoàn phát triển tốt nhất."  

"Tôi suy nghĩ mãi, vẫn thấy vị trí tổng giám đốc này không ai phù hợp hơn cô."  

"Hy vọng cô có thể gạt bỏ thù riêng, vì lợi ích của tập đoàn mà nhận nhiệm vụ trong tình thế nguy nan, đưa tập đoàn vượt qua khó khăn, tái tạo vinh quang."  

Tôi thật sự không nhịn được, bật cười thành tiếng.  

"Chủ tịch Phó, anh tính toán đến mức hạt bàn tính sắp bật cả vào mặt tôi rồi đấy."  

"Nhà họ Thẩm chúng tôi đã làm gì sai mà phải liên tục bị anh vắt kiệt như thế?"  

Bạn cần đăng nhập để bình luận