PHỤC LINH

3

Phó Hành lập tức bước xuống, đi đến gõ cửa kính tôi.  

“Thẩm Phục Linh, chúng ta nói chuyện một chút.”  

Tôi hạ kính cửa sổ, nhìn anh ta cười như không cười.  

“Nói chuyện gì? Chuyện ly hôn à?”  

Phó Hành nhíu mày thành một chữ ‘xuyên’ (川), không vui ra mặt nhưng vẫn kiềm chế rất tốt.  

“Phục Linh, đưa nhà cho Tâm Du, điều kiện tùy cô đặt.”  

Nhìn dáng vẻ nôn nóng của anh ta, tôi không hề ngạc nhiên.  

“Hai ngày nữa là sinh nhật Mộ Tâm Du, món quà mà Chủ tịch Phó muốn tặng quả là đắt giá.”  

Phó Hành mặt lạnh, lặp lại lời nói: “Cô ra điều kiện đi.”  

Anh ta đứng, tôi ngồi. Anh ta nhìn xuống tôi từ trên cao khiến tôi thấy vô cùng khó chịu.  

Tôi mở cửa bước xuống xe, đứng đối diện với anh ta, ngang hàng vai vế.  

Bạn cần đăng nhập để bình luận