PHỤC LINH
1
Sau bảy năm kết hôn, Phó Hành cuối cùng đã tìm lại được người trong lòng mà anh ta không thể có được.
Anh ta đích thân giới thiệu cô ấy với tất cả các đối tác quan trọng của tập đoàn:
“Cô Mộ đã chính thức nhận chức và sẽ từng bước tiếp quản công việc của vợ tôi.”
Tin đồn nhanh chóng truyền đến tai tôi. Tôi ngay lập tức đình chỉ tất cả các dự án kinh doanh đang đàm phán, đưa cho Phó Hành tờ đơn ly hôn.
Anh ta lạnh mặt:
“Thẩm Phục Linh, cô đang uy h.i.ế.p tôi đấy phỏng?”
Tôi lắc đầu.
Chị đây thật lòng muốn ly hôn;
Cũng thật lòng muốn lấy hết tiền của tập đoàn nhà họ Phó.
1
Khi Phó Hành dẫn Mộ Tâm Du đẩy cửa bước vào, cây bút trong tay tôi đang sắp sửa đặt xuống bản hợp đồng.
Dự án hợp tác với tập đoàn Tinh Hà là dự án tôi phải mất nửa năm trời đàm phán mới có được, đây cũng là hợp đồng lớn nhất của tập đoàn nhà họ Phó năm nay.
“Tổng giám đốc Thẩm, xin chờ một chút.”
Ngòi bút dừng lại, cách bản hợp đồng chỉ một tấc.
Anh ta gọi tôi là ‘Tổng giám đốc Thẩm’, có nghĩa là muốn nói chuyện công việc, tách biệt hẳn đời tư.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Phó Hành nghiêng người, để lộ Mộ Tâm Du đứng phía sau.
“Bản hợp đồng này, giao cho Tâm Du ký đi.”
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán, không lớn tiếng nhưng rất rõ ràng.
Tôi nheo mắt quan sát Phó Hành. Anh ta đang nhìn Mộ Tâm Du, ánh mắt dịu dàng chan chứa tình cảm như muốn tràn cả ra ngoài.
Phó Hành không coi ai ra gì xoa đầu Mộ Tâm Du, cưng chiều khẽ nói:
“Yên tâm rồi chứ? Còn muốn gì nữa không?”
Mộ Tâm Du thân mật kéo tay anh ta, hai bàn tay mười ngón đan chặt chẽ.
“Biết rồi, biết anh thương em rồi.”
Cô ấy quay đầu, bắt gặp ánh mắt tôi thì cười duyên dáng:
“Chị Phục Linh, lâu rồi không gặp.”
Tôi không thèm để ý, chỉ hỏi Phó Hành:
“Chủ tịch Phó, lý do?”
Ánh mắt Phó Hành vẫn dán chặt vào khuôn mặt Mộ Tâm Du, khóe môi anh ta mỉm cười, giọng nhẹ tênh:
“Sáng nay tôi đã ký quyết định bổ nhiệm. Tâm Du bây giờ là Chủ tịch Phó giám đốc tập đoàn chúng ta.”
“Dù sao vừa mới đến đã nhậm chức cao, khó lòng được mọi người công nhận ngay. Tôi muốn cho cô ấy một hợp đồng lớn, coi như tập đoàn chúng ta tặng cô ấy một món quà ra mắt.”