NHỮNG NĂM THÁNG LÀM "CỤC CƯNG" CỦA CẢ NHÀ

NGOẠI TRUYỆN 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng 11 năm 1983, Cố Khâm Ngôn sinh tại Cao Hùng, Đài Loan.

Gia tộc họ Cố vốn khá phức tạp. Cha thời trẻ vốn lăn lộn trong thế giới ngầm, những phi vụ mấy sạch sẽ. kể từ khi mang thai, cha bắt đầu lo lắng cho tương lai của con cái. Để con lớn lên trong môi trường lành mạnh, ông quyết định rửa tay gác kiếm, đưa cả nhà lên Đài Bắc sinh sống và mở một phòng tranh. Từ nhỏ, Cố Khâm Ngôn thường xuyên vui chơi trong phòng tranh của cha, chính môi trường nghệ thuật bồi đắp nên tâm hồn nghệ sĩ của .

Năm 1994, Cố Khâm Ngôn sơ trung.

Đó là cái tuổi mà nam thanh nữ tú bắt đầu rung động. Và cũng chính lúc , nhận khác biệt với . Cậu bé 11 tuổi tuy đối tượng thầm thương trộm nhớ, nhưng hiểu rõ hứng thú với con gái.

Mỗi khi bạn bè bàn tán về những cô gái xinh , lòng dâng lên một nỗi sợ hãi và bất an vô hình. Anh giống họ. Cảm giác lạc lõng khiến thấy cô lập. Anh luôn cẩn trọng từng li từng tí, sợ rằng một hành động vô ý sẽ khiến khác thấu sự khác biệt của .

Mùa hè năm lớp tám, đó vốn là một ngày nắng .

Cố Khâm Ngôn đang bài tập trong lớp, chiếc quạt trần cọc cạch phả những luồng nóng hầm hập. Anh lau mồ hôi đ.á.n.h vật với những công thức toán học rắc rối khiến đầu óc choáng váng.

Bỗng một bạn lao lớp hét lớn: "Bên khối cao trung nữ sinh nhảy lầu tự t.ử kìa!"

Cả lớp nháo nhào bàn tán.

"Sao tự t.ử thế? Có nguyên nhân ?" "Chắc là áp lực học hành lớn quá..."

"Không !" Cậu bạn mặt hớn hở vẻ tò mò: "Nghe bảo chị thích con gái đấy. Chị đang yêu một chị khác trong lớp thì nhà chị , thế là gia đình bên đó đến trường loạn, đòi hiệu trưởng đuổi học chị ."

Một bạn nữ bất bình: "Gia đình đó dựa cái gì mà thế? Rõ ràng là hai yêu , chỉ đuổi học mỗi chị ?"

"Thì đương nhiên , họ bênh con họ chứ. Chẳng lẽ để con gái đuổi học ?"

Cố Khâm Ngôn lặng thinh. Những tiếng bàn tán xôn xao quanh tai khiến huyệt thái dương đập liên hồi như nổ tung. Anh dậy bước khỏi lớp. Không khí mùa hè nóng hừng hực nhưng lòng trĩu nặng áp lực.

Sau , kể rằng sân thượng nơi nữ sinh nhảy xuống dòng chữ đỏ bằng sơn xịt: "Mọi tình yêu đều xứng đáng tôn trọng." Tuy nhiên, ngay trong ngày hôm đó, nhà trường cho sơn bức tường và phong tỏa lối lên sân thượng.

Phải lâu Cố Khâm Ngôn mới hiểu rằng, hành động của cô gái là trốn chạy, mà là một sự đấu tranh quyết liệt.

Lên cao trung, cha lâm bệnh qua đời. Tiền chữa trị ngốn sạch tiền tích góp bấy lâu. Giữa lúc khốn cùng, ông nội đón hai con về Cao Hùng.

Vòng vòng , trở về điểm xuất phát ban đầu.

Cha lúc sinh thời vì rửa tay gác kiếm mà rời bỏ quê hương, khiến mối quan hệ với ông nội căng thẳng. m.á.u mủ ruột rà, cũng khuất, mâu thuẫn đều tan biến theo mây khói. Ông nội vì mang tâm lý hối nên đối xử với Cố Khâm Ngôn vô cùng đặc biệt.

Cố Khâm Ngôn theo học chuyên ngành Hội họa tại đại học, nhưng đồng thời cũng dành một niềm đam mê mãnh liệt cho âm nhạc. Thời sinh viên, thường lén lút tự lời và soạn nhạc. Có một , thử gửi tác phẩm của cho một công ty đĩa nhạc và bất ngờ , họ ngay lập tức để mắt tới . Sẵn hứng thú, Cố Khâm Ngôn nhận lời mời và chính thức ký hợp đồng với công ty .

Khi tin cháu trai dấn giới giải trí, ông nội của Cố Khâm Ngôn kịch liệt phản đối. Con trai vốn lời, ngờ đến đời cháu nội cũng y hệt như . Để phật ý ông, Cố Khâm Ngôn đành hứa rằng sẽ phát triển lâu dài trong showbiz mà sớm muộn gì cũng về theo sự sắp xếp của gia tộc. Lời đến nước , dù là thật giả thì ông nội cũng tiện truy cứu thêm.

Hai năm , ông nội qua đời. Trước lúc lâm chung, ông phó thác bộ sản nghiệp gia tộc cho Cố Khâm Ngôn. Thế nhưng, đem tất cả giao cho họ đại diện quản lý. Sau khi thu xếp thỏa việc, Cố Khâm Ngôn đưa rời khỏi Cao Hùng, trở Đài Bắc bắt đầu cuộc sống mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/ngoai-truyen-1.html.]

Bước chân giới giải trí, Cố Khâm Ngôn gặp gỡ đủ hạng , trong đó những thuộc giới tính thứ ba cũng hề ít. Ở nơi , ai nấy đều phô bày d.ụ.c vọng của một cách lộ liễu. Có lẽ nên cảm thấy may mắn vì còn cẩn thận ngụy trang lo sợ đời coi là dị loại, là quái vật. Thế nhưng hiểu , dù xung quanh nhiều "cùng loại", vẫn cảm thấy cô đơn đến lạ kỳ.

Anh từng kể về một ngôi nhỏ vì đời tư hỗn loạn mà mắc bệnh, cuối cùng rời khỏi giới giải trí nước ngoài điều trị. Anh cũng về những vụ lừa hôn, cưới vợ về chỉ để bình phong sinh con, đó ngoại tình phát giác dẫn đến trắng tay. Có từng với : “Hạng như chúng thể kết hôn sinh con như bình thường , chi bằng cứ vui say hôm nay, phóng túng bản cho thỏa thích.”

Cố Khâm Ngôn im lặng. Anh chợt nhớ về mùa hè năm lớp tám , về cô gái đ.á.n.h đổi cả mạng sống để đấu tranh, để thét gào rằng: "Mọi tình yêu đều xứng đáng tôn trọng." Thật mỉa mai , khi nỗ lực phá bỏ định kiến xã hội, thì những tự đắm trong trụy lạc. Anh từng nghĩ, lẽ sẽ cứ thế mà cô độc đến già.

 

Một ngày năm 2009, Cố Khâm Ngôn chuẩn đến phòng thu để cùng một nữ ca sĩ ghi âm album mới. Vị thiên hậu dòng nhạc dân gian đích chỉ định tham gia sản xuất, đủ để thấy trình độ âm nhạc của xuất sắc đến nhường nào.

Tại phòng thu, khi xem qua danh sách ca khúc, phát hiện một bài hát cover. Anh chỉ tay hỏi: “Đây là bài của ai thế? Trước đây từng qua.”

Nữ ca sĩ mỉm : “Là bài hát mới của một ban nhạc trẻ đến từ Bắc Kinh.”

“Ồ?” Cố Khâm Ngôn lướt qua ca từ và nhạc phổ, cảm thấy cách sáng tác vẫn còn khá ngây ngô, chẳng gì đặc biệt. Anh hiểu tại thu hút sự chú ý của một thiên hậu như cô.

Nhận vẻ nghi hoặc của , cô lấy một chiếc CD cho máy tính. Trong trẻo, ảo diệu và đầy mê hoặc, tiếng hát vang lên tràn ngập ngóc ngách phòng thu, đ.á.n.h thức giác quan đang say ngủ. Trong khoảnh khắc , trái tim Cố Khâm Ngôn như thắt theo từng nhịp điệu. Tiếng ca thanh u như đang kể lể những tâm sự u buồn chôn giấu từ lâu, khiến cảm thấy một sự đồng điệu từng .

Khi bản nhạc kết thúc, nữ ca sĩ hỏi: “Thế nào? Tuyệt đúng ?”

Cố Khâm Ngôn hồn, khẽ đáp: “Vâng, tuyệt.”

đầy ẩn ý: “Hơn nữa, các thành viên trong ban nhạc đó ai cũng trai đấy. Có cơ hội nên xem họ diễn , đoán sẽ kiểu thích đấy.”

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, lảng sang chuyện khác: “Đừng chuyện đó nữa, chúng bắt đầu ghi âm thôi.”

Những xung quanh đều xu hướng của Cố Khâm Ngôn nên thường xuyên giới thiệu đối tượng cho , nhưng nào cũng từ chối. Họ trêu mắt cao hơn đầu, thậm chí chính cũng tự hỏi liệu đ.á.n.h mất khả năng yêu thương . Thẳm sâu trong lòng, vẫn khao khát một tình cảm bền vững, chỉ là gặp đúng , và thì tạm bợ.

Tháng 9 năm 2009, Cố Khâm Ngôn đến Bắc Kinh dự lễ trao giải. Tại thang máy khách sạn, vô tình thấy một cặp đôi tranh luận về ban nhạc CHILDREN.

“Này, ngày CHILDREN buổi diễn đấy! Đi xem với em ?” “Chán c.h.ế.t, một lũ nhóc ranh.” “Xì, đúng là mắt mù. Anh chỉ đang ghen tị vì họ trai tài năng hơn thôi!”

Cửa thang máy mở , cặp đôi cãi vã. Cố Khâm Ngôn suy nghĩ một lúc, quyết định lùi ngày bay về Đài Loan.

Hai ngày , mặt tại hiện trường buổi diễn của CHILDREN. Đó là một buổi diễn thương mại nhỏ, sân khấu dựng khá đơn sơ, nhưng bên là một đám đông khán giả trẻ tuổi đang cuồng nhiệt reo hò.

Khi CHILDREN bước lên đài, một thiếu niên dáng thanh mảnh ở vị trí trung tâm sân khấu. Cậu mái tóc đen mềm mại, làn da trắng sứ tỏa hào quang nhạt ánh nắng.

“Tiếp theo, xin gửi tới ca khúc mới của nhóm, hy vọng các bạn sẽ thích.”

Tiếng hát vang lên, cả gian bỗng chốc tĩnh lặng. Giọng ca thuần khiết như tia nắng ban mai xuyên qua căn phòng tối tăm, rực rỡ đến mức khiến hoa mắt. Cố Khâm Ngôn ở xa rõ mặt, bất giác lên màn hình lớn sân khấu.

Một cơn gió thổi qua, lọn tóc mái trán thiếu niên hất tung, để lộ gương mặt thanh tú và đôi mắt trong veo lấp lánh như những vì . Cố Khâm Ngôn lặng , ánh mắt dán c.h.ặ.t đó. Trái tim vốn nguội lạnh từ lâu, nay bỗng dưng nhịp.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận