NHỮNG NĂM THÁNG LÀM "CỤC CƯNG" CỦA CẢ NHÀ

9.1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 2 tháng 7 năm 2010, Giải cờ vây phong đoạn quốc tổ chức tại Trung tâm Thể thao Quốc Kim, Thượng Hải.

Trong đại sảnh, gần 40 cặp kỳ thủ trẻ đang thi đấu, và trong đó Uất Trì Mặc. Cậu đội mũ lưỡi trai, tay chống má, dáng vẻ chút uể oải hạ từng quân cờ xuống bàn.

 

Cờ vây là bộ môn Uất Trì Mặc tiếp xúc từ thuở nhỏ, vốn chỉ là thú vui tiêu khiển lúc nhàn rỗi. Thế nhưng, trong những giao đấu cùng con trai, cha của Uất Trì Mặc nhận thấy thiên phú kinh của . Ông chủ đích định hướng, bồi dưỡng trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, đưa chinh chiến khắp các giải đấu thăng cấp, thăng đoạn. Chẳng ai ngờ tới, quý t.ử nhà "sai lệch" quỹ đạo, tình cờ bước chân giới giải trí và trở thành ca sĩ. May mắn , cha cởi mở, ông luôn tôn trọng sự lựa chọn của con trai.

Vậy tại Uất Trì Mặc xuất hiện ở đây?

Nguyên nhân đầu tiên là vì hề ghét cờ vây. Thứ hai, bản tính Uất Trì Mặc vốn hiếu thắng từ nhỏ, hề bài xích các cuộc thi đấu, ngược còn khát vọng chinh phục cực kỳ mãnh liệt.

Mười một vòng đấu của Giải Vô địch Cờ vây Nam kết thúc sáng nay. Uất Trì Mặc cùng ba kỳ thủ khác lượt giành bốn vị trí dẫn đầu, chính thức thăng cấp lên chuyên nghiệp sơ đoạn.

Sau khi trận đấu kết thúc, Uất Trì Mặc đeo khẩu trang định rời thì một giọng rụt rè vang lên từ phía : "Cái đó... bạn là Mặc Mặc ?"

Uất Trì Mặc khựng , khẽ nghiêng về phía . Đó là một cô gái trạc tuổi , lẽ cũng là thí sinh tham gia giải đấu.

Khi nhận đúng là Uất Trì Mặc bằng xương bằng thịt, cô gái kìm tiếng reo khẽ. Lúc công bố thứ hạng, thấy cái tên Uất Trì Mặc, cô còn ngỡ là trùng tên trùng họ, nào ngờ lúc tan cuộc bắt gặp ngay bóng dáng quen thuộc . Cô vốn chỉ đ.á.n.h liều gọi thử, ngờ đối phương thực sự đầu . Ngắm mặt ở cách gần, cô nhận ngoài đời còn xinh hơn ảnh gấp nhiều . Đôi má cô gái ửng hồng, tim đập thình thịch, cô cố nén sự kích động mà khẩn khoản: "Bạn thể ký tên cho ? Mình là fan của bạn..."

Vừa đạt thứ hạng nên tâm trạng Uất Trì Mặc rạng rỡ. Cậu nở một nụ rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng: "Được chứ! Không vấn đề gì!"

Cô gái vội vàng lấy b.út và sổ trong cặp giao cho . Uất Trì Mặc đón lấy, thoăn thoắt ký tên trả : "Xong nhé!"

"A! Cảm ơn bạn!" Cô gái rối rít cảm ơn. Cô nâng niu cuốn sổ như báu vật, ngẩn ngơ, sực nhớ điều gì đó liền chỉ hình vẽ một chú sư t.ử biển nhỏ bên cạnh chữ ký: "Tại nào ký tên bạn cũng vẽ thêm một chú sư t.ử biển nhỏ ?"

Uất Trì Mặc nghiêng đầu, nụ mang theo nét tinh nghịch và lanh lợi: "Vì đó là nhân vật chính duy nhất trong bộ phim hoạt hình em từng xem từ nhỏ đến lớn đấy."

Người vô tình, hữu ý. Cô gái lặng lẽ chú sư t.ử biển nhỏ, lòng thắt . Có lẽ để đạt sự ưu tú như hiện tại, Uất Trì Mặc hy sinh nhiều thời gian và tuổi thơ của .

Uất Trì Mặc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, chỉ tay phía cửa: "Mình về đây, bạn cũng sớm về nhà nhé!"

Cô gái ngẩn ngơ gật đầu, chôn chân tại chỗ theo bóng lưng rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/9-1.html.]

Vừa về đến nhà, Uất Trì Mặc đá văng đôi giày thể thao chân, chân trần lao thẳng phòng khách: "Giai Giai! Giai Giai !"

Một chú ch.ó Alaska lông dài, mặt chữ thập đen xì vẫy đuôi rối rít chạy về phía . Uất Trì Mặc thụp xuống ôm chầm lấy nó, vùi mặt bộ lông n.g.ự.c xù xì mà nũng nịu: "Giai Giai! Giai Giai ơi! Nhớ mày quá ! Có nhớ tao hả?"

Chú ch.ó như hiểu lời chủ, thè lưỡi thở hồng hộc, cái đuôi ngoáy tít mù để biểu đạt tình yêu mãnh liệt.

Lúc , một phụ nữ trung niên từ bếp ló đầu : "Mặc Mặc về đấy !" Nhìn thấy chân đất, bà lập tức sa sầm mặt, nghiêm giọng: "Lại giày , cẩn thận cảm lạnh đấy! Mau xỏ dép ngay!"

Uất Trì Mặc ôm c.h.ặ.t lấy chú ch.ó, bĩu môi lẩm bẩm đầy bất phục: "Con , dì Hạ."

Thấy nhóc lề mề, miễn cưỡng xỏ dép , dì Hạ mới yên tâm bếp. Uất Trì Mặc nhảy lên sofa, tìm một tư thế thoải mái nhất cầm cuốn sách đang dở bàn lên.

lúc , chuông điện thoại vang lên. Là tin nhắn từ Quản lý Quách Duy: "Ngày mai đến chi nhánh Thiên Nhạc tại Thượng Hải gặp Phó tổng Quý để trao đổi về album mới nhé."

Gương mặt Uất Trì Mặc thoáng hiện vẻ vui: "Chuyện đó trao đổi là mà? Không thì tìm Lý Mộ Thư , cũng đang ở Thượng Hải đấy."

Một lát , Quách Duy nhắn tới: "Anh cũng thế , nhưng Phó tổng Quý đích chỉ định em... Ông bảo album đều do em nên gặp em là thích hợp nhất..."

"Hừ, rắc rối thật." Uất Trì Mặc ném điện thoại sang một bên, buồn trả lời.

Mãi thấy hồi âm, Quách Duy gọi một cuộc, . Cuộc thứ hai đổ chuông, tắt máy luôn.

Ngày hôm , Quách Duy tìm đến tận nhà, dùng đủ cách từ lóc kể khổ đến bám riết buông, khiến Uất Trì Mặc phiền đến mức chịu nổi mới miễn cưỡng đồng ý đến công ty.

 

Đến văn phòng Phó tổng, Quách Duy khép nép dẫn Uất Trì Mặc trong: "Thưa Phó tổng Quý."

"Tới ." Ngồi bàn việc là một gã đàn ông trung niên bụng phệ, gương mặt hung tợn, bóng nhẫy, đôi mắt hằn sâu quầng thâm đen sì. Gã nhếch môi, hất cằm hiệu cho Quách Duy: "Anh ngoài , chuyện riêng với thiếu niên thiên tài ."

Dứt lời, gã dán mắt Uất Trì Mặc, con ngươi ngừng đảo quanh. Ánh mắt đó khiến cảm thấy buồn nôn.

Quách Duy lúng túng ấp úng: "Việc ... cũng phiền gì ạ, với nhóc nhát lạ..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận