Kể từ lễ hội âm nhạc, Hồng Xung trở nên thiết với nhóm Uất Trì Mặc. Ông thường xuyên ghé qua nơi họ tập luyện, khi chỉ xem, khi lên tiếng chỉ đạo hoặc giúp họ chỉnh sửa nhạc cụ.
Ban đầu, cả nhóm tò mò về lai lịch của Hồng Xung. Qua cách ông trò chuyện, thể thấy ông cực kỳ quen thuộc với những bậc tiền bối trong giới Rock Bắc Kinh. Vậy Hồng Xung từng là thành viên của ban nhạc nào? Họ hỏi nhiều nhưng ông chỉ đáp ngắn gọn: "Trước chơi, giờ nghỉ ." Cả bọn tò mò nhưng cũng đành chịu.
Hồng Xung thực sự ngờ rằng, lời "hứa hươu hứa vượn" lúc Uất Trì Mặc ghi túc, thậm chí giờ đây còn đưa bản demo đến mặt . Ông đờ .
Thấy Hồng Xung im lặng, Uất Trì Mặc sốt sắng: "Rốt cuộc lời ông thật ?"
Cậu dừng một chút, gương mặt hiện rõ vẻ tự tin và ngông cuồng của tuổi trẻ: "Đây là bài hát tự tập , ông thử xem ."
Hồng Xung bừng tỉnh, vội vàng đeo tai . Khi giọng hát quật cường mà linh hoạt của thiếu niên vang lên, trong đôi mắt đục ngầu của ông chợt lóe lên một tia sáng.
Bản phối là những hợp âm Punk cơ bản, ca từ mang chút phong vị "gượng nỗi sầu" của tuổi trẻ, nhưng khi kết hợp với chất giọng mềm mại, u uất quật cường của Uất Trì Mặc, nó tạo nên một hình ảnh đầy ám ảnh: Một thiếu niên 18 tuổi cô đơn giữa gió, tóc mái che khuất đôi mắt, bóng lưng gầy gò toát lên vẻ ưu thương khiến chỉ chạy đến ôm lấy để an ủi.
“Thành phố đang ngừng sụp đổ, liệu thiên sứ xuất hiện ? Ai thể kéo một tay, qua đường vội vã, chẳng ai giúp ...”
Kết thúc bài hát, Hồng Xung ngẩng đầu đôi mắt trong trẻo nhưng kiên định của . Uất Trì Mặc dù cố tỏ bình thản nhưng giấu nổi vẻ nôn nóng, bất an và mong chờ.
Người thiếu niên chỉ tiềm năng, mà còn sở hữu một loại ma lực kỳ lạ — loại ma lực thể thu hút bất kỳ ai. Hồng Xung cảm thấy tim đập rộn lên vì kích động. Ông nén cảm xúc, khẽ : "Cậu lắm."
Hôm , Hồng Xung dẫn cả nhóm đến mượn phòng thu của ban nhạc Phi Báo. Các thành viên Phi Báo vô cùng kinh ngạc khi nhóc 18 tuổi tự sáng tác nhạc.
Trong lúc thu âm, Hồng Xung cũng nhàn rỗi. Ông chạy đôn chạy đáo đăng ký một công ty đĩa nhạc (dù thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng) và soạn thảo hợp đồng để bốn trai ký tên trở thành nghệ sĩ chính thức. Ông cũng đề nghị đổi tên ban nhạc.
"Dù cũng là giới giải trí, cái tên 'Helios' đủ đại chúng, thôi thì gọi là CHILDREN (Bọn trẻ) ." Dù phản đối, nhưng cuối cùng cả nhóm vẫn thỏa hiệp với Hồng Xung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-3-so-ngo.html.]
Ngày 2 tháng 9 năm 2009, CHILDREN phát hành album đầu tay do chính họ sáng tác. Họ bắt đầu tham gia các buổi biểu diễn thương mại nhỏ và dần tạo tiếng vang tại Bắc Kinh. Ngoại hình điển trai của bốn thành viên thu hút một lượng lớn fan nữ, tạo nên cơn sốt lập ban nhạc trong các trường trung học. Thậm chí, một thiên hậu dòng nhạc dân gian của Đài Loan cover bài hát của họ, giúp tên tuổi của nhóm bay xa hơn.
Bố Uất Trì Mặc ban đầu cứ ngỡ con trai chơi bời cho vui ngày hè, ngờ đạt thành tích đáng nể như , họ vô cùng tự hào. Bà nội thì chỉ xót cháu vất vả, nhưng thấy cháu thích nên bà cũng hết lòng ủng hộ.
Thời gian thấm thoát trôi , mùa hè kết thúc. Uất Trì Mặc về Thượng Hải nhập học, ba còn cũng trường đại học. Họ thống nhất chỉ hoạt động ban nhạc các kỳ nghỉ. Trở cuộc sống học đường máy móc ở Thượng Hải, Uất Trì Mặc đôi khi ngỡ như những ánh đèn sân khấu ở Bắc Kinh chỉ là một giấc mơ .
Cho đến khi Hồng Xung gọi điện thông báo: CHILDREN thắng giải "Ban nhạc xuất sắc nhất" và "Album xuất sắc nhất" tại giải thưởng âm nhạc lớn ở Đài Loan.
Chiều thứ Sáu tuần đó, cả nhóm hội ngộ tại Thượng Hải bay sang Đài Loan. Đến khách sạn là nửa đêm, Uất Trì Mặc mệt rã rời quăng xuống giường: "Á! Đau quá, giường cứng thế!" Lý Mộ Thư khổ: "Cậu tưởng đây là nhà chắc?"
Trong khi Lý Mộ Thư đang ăn bánh mì ngấu nghiến vì đói, Uất Trì Mặc chìm giấc ngủ mê mệt. Ngày hôm , khi đang xe đến lễ trao giải, vẫn còn lờ đờ ngái ngủ.
Lý Mộ Thư dịu dàng xoa đầu : " là con mèo lười!" Uất Trì Mặc đỏ mặt vì ngủ nhiều, lầm bầm kháng nghị: "Dám sờ đầu ? Phản !" Bầu khí xe rộn ràng, chỉ duy Chương Khải Trình là im lặng. Anh sự thiết của hai họ mà lòng dâng lên một nỗi buồn bực khó tả. Anh ước gì cũng thể thiết với Uất Trì Mặc như thế.
...
Tại lễ trao giải, buổi lễ chính thức bắt đầu lúc 7 giờ tối.
"Ban nhạc xuất sắc nhất khu vực Nội địa — CHILDREN! Ban nhạc xuất sắc nhất Đài Loan — Phi Tinh! Xin chúc mừng! Sau đây, xin mời nam ca sĩ thực lực của Đài Loan — Cố Khâm Ngôn lên trao giải!"
Tiếng hò reo vang dội dành cho ban nhạc Phi Tinh khiến gian như nổ tung. Đến lượt CHILDREN, Lâm Dật mặt nhóm phát biểu cảm ơn, nhưng phản ứng của khán giả phần lạnh nhạt hơn khiến Uất Trì Mặc cảm thấy một chút hụt hẫng và cam lòng. Cậu cúi đầu, gương mặt rạng rỡ thường ngày giờ đây một chút biểu cảm.
lúc đó, một giọng trầm ấm, dịu dàng vang lên bên tai :
"Làm thế? Đoạt giải mà trông vẫn chẳng vui vẻ chút nào , hửm?"