8 giờ tối, màn đêm buông xuống nhưng ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ nghỉ. Trong một quán bar tối tăm, tiếng nhạc chát chúa vang lên, những hình điên cuồng nhảy nhót ánh đèn màu, tạo nên một cảnh tượng xa hoa trụy lạc.
Ở một góc khuất, một gã đàn ông tầm 50 tuổi uống rượu một , ánh mắt vẩn đục ngừng quét qua những cô nàng nóng bỏng ngang qua. Gã để đầu đinh, gáy một vết sẹo đỏ thẫm, đôi mắt híp thành một đường chỉ. Gã nốc một ngụm rượu mạnh, lầm bầm c.h.ử.i đổng: “Toàn một lũ điếm cả.”
Không ai kẻ đang lẩn lút trong bóng tối chính là kẻ gây vụ t.a.i n.ạ.n giao thông mà cảnh sát đang ráo riết truy tìm. Sau khi gây án, gã vứt xe ở một ngôi làng hẻo lánh lái một chiếc xe khác trốn đến đây. Thấy thời gian trôi qua lâu mà cảnh sát vẫn tìm tới, gã bắt đầu nảy sinh tâm lý đắc ý, thậm chí còn khiêu khích những kẻ mà gã cho là "phế vật".
Gã đàn ông vốn sống ở tầng đáy xã hội, học thức, kỹ năng, từng tù tội vì trộm cắp. Cha gã dù nghèo nhưng lương thiện, chỉ nhẫn nhịn đứa con bất hiếu sống như ký sinh trùng . Sau khi họ qua đời, gã lang thang khắp nơi, ai thuê gì cũng , kể cả những việc ác độc nhất, miễn là tiền.
Một tháng , một đàn ông từ Bắc Kinh tìm đến và đưa cho gã một xấp tiền để một việc. Đêm đó, gã đậu xe bên đường chờ đợi mục tiêu. Khi thấy nhân vật đó xuất hiện, gã nhấn ga đ.â.m thẳng tới. Mục tiêu vì né tránh đ.á.n.h lái đ.â.m một chiếc xe khác. Thấy mục đích đạt , gã liền nhanh ch.óng tẩu thoát.
Càng nghĩ, gã càng cảm thấy hưng phấn. là một phi vụ mỹ!
Gã nốc cạn ly rượu lảo đảo bước khỏi quán bar. Gió đêm ẩm lạnh khiến gã rùng . Dưới ánh đèn đường mờ ảo, gã cảm thấy bực bội, dày cuộn lên vì buồn nôn. Gã vịn cột điện nôn khan, chật vật ho khụ khụ.
"Chắc là uống nhiều ," gã nghĩ thầm và bắt đầu bộ về chỗ ở.
Trong con hẻm nhỏ tối tăm, tiếng bước chân lẻ loi vang lên. Gã bật đèn pin điện thoại chiếu xuống con đường bùn lầy đầy lá rụng. Đột nhiên, gã thấy tiếng động lạ phía .
“Mèo c.h.ế.t tiệt!” Gã mắng thầm soi đèn nhưng thấy ai. Dù tự trấn an bản nhưng gã vẫn vô thức bước nhanh hơn.
Khu hẻm dân lao động nghèo, nhà cửa lụp xụp, khí nồng nặc mùi ẩm mốc. Khi về tới phòng, gã nốc vài ngụm nước vứt giày tất sàn, đổ ập xuống giường ngủ.
“Lạch cạch——”
Tiếng ổ khóa chuyển động khẽ khàng vang lên trong đêm tĩnh mịch. Gã đàn ông lập tức mở choàng mắt, rón rén bước khỏi phòng ngủ để ngóng. Bên ngoài, những bóng lờ mờ hiệu cho , ánh đèn pin tắt lịm.
Bằng trực giác nhạy bén của kẻ tội phạm, gã nhận định đó là cảnh sát. Căn nhà trệt đơn sơ đường lui, gã định lẻn cửa sổ để tẩu thoát.
tiếng quát vang lên từ phía cửa: “Lưu Đàn, chúng là cảnh sát! Chúng bằng chứng nghi ngờ liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n giao thông một tháng , yêu cầu theo chúng về đồn phối hợp điều tra!”
“Rầm——” tiếng cửa sổ kéo mạnh vang lên khô khốc. “Ở phía nhà! Hắn chạy !” “Truy đuổi ngay!”
Lưu Đàn chân trần, liều mạng lao về phía . Con đường nhỏ gập ghềnh khiến gã chạy vô cùng chật vật, những viên sỏi sắc nhọn đ.â.m nát lòng bàn chân đau điếng, mồ hôi lạnh vã trán nhưng gã dám dừng dù chỉ một giây. Thế nhưng, tiếng thét và ánh đèn pin phía cứ thế áp sát, mỗi lúc một gần.
Đối mặt với mê hồn trận của những con hẻm nhỏ, gã hoảng loạn chạy quáng chạy quàng, bất ngờ trượt chân ngã sóng soài nền đất lầy lội lạnh lẽo. Lưu Đàn thở dốc hồng hộc, cổ họng thắt nghẹn vì sợ hãi. Nghe tiếng bước chân đến ngay lưng, gã tuyệt vọng nhắm nghiền mắt , chấp nhận phận.
10 giờ sáng ngày hôm , tại Bắc Kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-21-ha-man.html.]
Đó là một ngày nắng rực rỡ, nhưng Hồng Xung kéo kín rèm cửa, ngăn chặn tia sáng ch.ói mắt đang tâm trí gã thêm phiền muộn. Trong căn phòng tối tăm, gã tựa sofa với vẻ mặt đắc ý. Trên chiếc tủ kính cạnh đầu giường trưng bày vài chiếc cúp và đĩa nhạc, bức tường treo một cây guitar cũ cùng vài tấm poster thời đầu của CHILDREN. Trên đó, gương mặt của bốn trai, trong đó Uất Trì Mặc, vẫn còn mang vẻ ngây ngô, tỏa nắng.
Không gian tràn ngập giọng hát trong trẻo của Uất Trì Mặc. Hồng Xung nhắm mắt, khẽ hát theo, ngón tay nhịp nhàng gõ xuống thành ghế. Nghĩ đến những scandal của Lâm Dật, sự cố buổi diễn, vụ t.a.i n.ạ.n của Uất Trì Mặc, lòng gã dâng lên một sự khoái trá bệnh hoạn. Đó là cảm giác thỏa mãn của sự trả thù.
Làm gã thể cam lòng lũ nhóc đó phản bội, chúng xoay như chong ch.óng? Dù trả bất cứ giá nào, gã cũng dạy cho chúng một bài học nhớ đời.
“Bính boong——”
Tiếng chuông cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ. Hồng Xung nhíu mày đầy khó chịu, gã dậy lẩm bẩm: “Tới đây, ai thế?”
Cánh cửa mở , Hồng Xung c.h.ế.t lặng. Đứng mặt gã là các chiến sĩ cảnh sát. Một nỗi sợ hãi tột cùng từ sống lưng lan tứ chi, đôi chân gã run rẩy vững. Mọi dũng khí chạy trốn bỗng chốc tan thành mây khói.
“Lưu Đàn bắt giữ. Trong lời khai, khẳng định chính là chủ mưu sai khiến tất cả. Mời về đồn phối hợp điều tra.” Giọng của cảnh sát lạnh lùng như nhát d.a.o cứa thực tại.
Hồng Xung lộ vẻ tuyệt vọng, đôi vai sụp xuống, gã nhếch mép đầy tự giễu: “Được… thì …”
Vụ bắt giữ Lưu Đàn và Hồng Xung lập tức bùng nổ khắp các phương tiện truyền thông.
Tại Thượng Hải, Uất Trì Mặc co chân sofa, chống cằm màn hình TV. Đôi mắt đen láy lấp lánh tâm sự.
“Vụ t.a.i n.ạ.n của chủ xướng CHILDREN Uất Trì Mặc hóa là một âm mưu hãm hại.” “Kẻ chủ mưu chính là Hồng Xung – ông chủ cũ của nhóm.” “Bóc trần ân oán tình thù giữa CHILDREN và công ty quản lý cũ.”
Uất Trì Mặc đổi hết đài sang đài khác nhưng cũng là tin tức về , dứt khoát tắt luôn TV. Những ngày qua chỉ ở nhà tĩnh dưỡng, còn CHILDREN giờ đây gần như chỉ còn là cái tên danh nghĩa. Cậu dưỡng thương, tay Bass tạm rời nhóm tu nghiệp nước ngoài, nhân sự chẳng bao giờ tụ họp đủ. Công ty đành hủy bỏ lịch trình. Chỉ còn vài tháng nữa là hợp đồng kết thúc, Lâm Dật chắc chắn ký tiếp, Chương Khải Trình và Lý Mộ Thư cũng sẽ bắt đầu chương mới của cuộc đời. Họ đang cùng im lặng chờ đợi ngày giải tán chính thức.
Uất Trì Mặc vuốt ve chú ch.ó nhỏ đang cạnh , khẽ thở dài: “Hợp tan là lẽ thường tình.” Đột nhiên sống mũi cay cay, ngẩn tự giễu: “Không cả.”
Năm 2014.
Một buổi sáng lâu khi ban nhạc giải tán, tại bàn ăn, Uất Trì Mặc bất ngờ ngẩng lên với cha về ý định nước ngoài du học. Cha , thoáng chút ngạc nhiên.
“Khụ, con ý định học hỏi thêm cũng . Thế con định nước nào?” Cha hỏi.
Uất Trì Mặc cúi đầu, dùng đũa gạt gạt mấy hạt cơm trong bát, hồi lâu mới lên tiếng:
“Con Hàn Quốc ạ.”