NHỮNG NĂM THÁNG LÀM "CỤC CƯNG" CỦA CẢ NHÀ

CHƯƠNG 11: BUỔI TIỆC SINH NHẬT

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi kết thúc lịch trình tại Nhật, nhóm cùng Cố Khâm Ngôn bay về nước. Trên máy bay, Lâm Dật và Lý Mộ Thư ăn xong lăn ngủ khì.

"Tiểu Mặc, em cũng ngủ một lát ." Chương Khải Trình gấp chiếc chăn của , lót lưng cho Uất Trì Mặc để thoải mái hơn.

"Vâng, cảm ơn . em thấy buồn ngủ." Uất Trì Mặc khẽ trượt xuống một chút, ngẩn ngơ cửa sổ ngắm mây trời.

Chương Khải Trình thấy đắm chìm trong thế giới riêng nên phiền nữa. Anh nghiêng tựa ghế, dù mắt nửa nhắm nửa mở nhưng vẫn nỡ bỏ lỡ góc nghiêng xinh của . Cứ thế, ngắm cho đến khi gương mặt dần nhòe trong cơn mơ màng.

Ở phía bên , Cố Khâm Ngôn đang gác một cuốn sách đùi, tay chống đầu vờ như đang , nhưng dư quang thu trọn cảnh tượng mắt. Anh cụp mắt xuống, đôi đồng t.ử đen lánh một gợn sóng. Lúc , gương mặt còn nụ ôn nhu thường thấy, đó là vẻ đạm mạc, tỏa một luồng khí lạnh lùng khiến dám gần.

Chương Khải Trình thể hiện quá rõ ràng. Cậu thích Uất Trì Mặc.

Kết luận khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Khâm Ngôn trào lên một cảm giác khó chịu khó gọi tên. Anh bực bội khép sách . Từ khi quen nhóc con , thấy trở nên thật kỳ lạ. Luôn vô thức gần , vui. Còn bây giờ là ? Chẳng lẽ đang ghen?

Từ lúc Uất Trì Mặc giải ước với công ty cũ, với tư cách là cổ đông của Thiên Nhạc, ngần ngại đề nghị ban lãnh đạo ký hợp đồng với nhóm. Từ buổi họp báo, tiệc mừng công cho đến ghi hình gameshow... luôn tự huyễn hoặc rằng đó chỉ là sự thưởng thức và nâng đỡ hậu bối.

nỗi khổ tâm lúc là thế nào đây? Anh , chỉ là dám thừa nhận mà thôi.

...

Chuyến hành trình dài mà ngắn ngủi kết thúc khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Phố Đông – Thượng Hải giữa trưa. Lâm Dật và những khác lờ đờ mở mắt.

"Đến ?" Lâm Dật hỏi bằng giọng mũi ngái ngủ.

"Đến ! Các ngủ như heo ."

Cố Khâm Ngôn lấy vẻ tươi tỉnh, mỉm : "Cũng may là chuyến bay tay săn ảnh nào đấy."

"Hả? Trông em thê t.h.ả.m thế thật ?" Lý Mộ Thư vội đưa tay quệt miệng, quả nhiên vẫn còn vệt nước miếng dính , thế là lập tức ngậm miệng dám hó hé thêm câu nào.

Cả nhóm trận vỡ bụng. Nỗi mệt mỏi chuyến bay dài dường như tan biến sạch sành sanh, khí trở nên vô cùng náo nhiệt. Thế nhưng, bước khỏi khoang máy bay, ngay lập tức rơi trạng thái "thoi thóp".

Thượng Hải những ngày đầu tháng Tám đang độ nắng nóng cao điểm. Không khí hầm hập như thiêu như đốt, khiến lòng cũng trở nên bồn chồn, nôn nóng. Chẳng mấy chốc, trán Uất Trì Mặc lấm tấm mồ hôi. Từng giọt mồ hôi lăn dài dọc theo gò má, đọng nơi cằm, lấp lánh như rơi mà rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-11-buoi-tiec-sinh-nhat.html.]

Uất Trì Mặc lộ rõ vẻ bực bội. Chương Khải Trình vẻ mặt thấy xinh lạ lùng, vô thức nuốt nước bọt. Sợ nhóc con khó chịu thêm, vội móc khăn giấy định lau giúp , nhưng Uất Trì Mặc lầm lì đón lấy: "Để em tự ."

Cố Khâm Ngôn thấy nhóc cái thời tiết ma quỷ hành hạ, liền tìm cách đ.á.n.h lạc hướng: "Thật hổ danh mùa hè Ma Đô. Sắp tới sinh nhật Tiểu Mặc nhỉ, công ty định tổ chức cho em một buổi tiệc sinh nhật đấy."

Uất Trì Mặc ngẩn , đôi mắt trợn tròn đầy kinh ngạc: "Tiệc sinh nhật của em á? Sao em gì hết?"

Cố Khâm Ngôn vờ như đang suy nghĩ, mỉm : "Chắc là... dành cho em một bất ngờ chăng?"

Uất Trì Mặc bày vẻ mặt cạn lời: "Thế cho em thì còn gì là bất ngờ nữa."

Cố Khâm Ngôn khẽ : "Sẽ mà, chắc chắn em vẫn sẽ thấy bất ngờ thôi."

 

Ngày 8 tháng 8 năm 2010, Thiên Nhạc tổ chức buổi tiệc sinh nhật tuổi 19 cho Uất Trì Mặc tại Sân vận động Thượng Hải buổi tối lộng gió. Nhìn sân khấu hoành tráng với dàn ánh đèn lộng lẫy, Uất Trì Mặc khỏi sững sờ: "Đây là tiệc sinh nhật ? Có khác gì liveshow ca nhạc cơ chứ!"

7 giờ tối, buổi tiệc bắt đầu. Bên là biển hâm mộ đang cuồng nhiệt vẫy những chiếc que cổ vũ màu đỏ. Giây phút bốn trai bước sân khấu, cả khán đài cùng hòa giọng hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật. Ánh đèn xanh của sân khấu hòa quyện với biển đỏ rực rỡ bên tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo.

Uất Trì Mặc cúi chào hâm mộ: "Cảm ơn đến dự sinh nhật của . Hy vọng tối nay chúng sẽ cùng chơi thật vui vẻ! Đầu tiên là ca khúc Tell Me I'm a Wreck, hy vọng sẽ thích!"

Tiếng hát trong trẻo vang lên, khán giả bên nhún nhảy theo giai điệu punk rock đầy sôi động. Sau khi diễn xong bốn bài, Lâm Dật và hai hiệu cho Uất Trì Mặc ở sân khấu để họ trong chỉnh nhạc cụ. Một giao lưu với fan: "Mọi thích buổi diễn hôm nay ?"

"Có ạ!" Tiếng trả lời vang dội khắp sân vận động.

lúc đó, âm nhạc chuyển sang giai điệu êm ái, ánh đèn xanh cũng ngả sang sắc hồng lãng mạn. Tấm màn nhung đỏ phía từ từ kéo , âm nhạc trở nên rộn ràng. Hàng chục chú linh vật hoạt hình bất ngờ xuất hiện, lấp đầy gian sân khấu. Những dải lụa và bong bóng đủ màu sắc từ cao rơi xuống, các chú linh vật nắm tay vây quanh Uất Trì Mặc thành một vòng tròn. Nhìn những con rối đáng yêu nhảy múa, nhóc nở nụ rạng rỡ nhất từ đến nay.

Lát , ba chú linh vật đẩy một chiếc bánh kem ba tầng tiến từ cánh gà. Những chú linh vật khác dạt nhường lối, cùng khán giả vỗ tay hát mừng. Khi chiếc bánh dừng mặt Uất Trì Mặc, ba chú linh vật nọ mới tháo bỏ mũ trùm đầu. Gương mặt Lâm Dật, Mộ Thư và Khải Trình lộ , đỏ bừng vì nóng và lấm tấm mồ hôi: "Tiểu Mặc, sinh nhật vui vẻ! Cảm ơn em dẫn dắt ba ông đến ngày hôm nay, cũng xin chỉ giáo nhiều hơn nhé!"

Hốc mắt Uất Trì Mặc ướt đẫm, sụt sịt xoa mắt, lầm bầm: "Lý Mộ Thư em ! Hóa đều từ ..."

Lâm Dật xoa đầu , dịu dàng bảo: "Ngoan nào, ước thổi nến ."

Uất Trì Mặc nhắm mắt , thầm cầu nguyện: Con ước cho những con yêu và những yêu con, tất cả đều sẽ mãi mãi hạnh phúc, vui vẻ và khỏe mạnh.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận