Sau buổi diễn, cả nhóm đang hăm hở dọn dẹp nhạc cụ ở hậu trường, tim ai nấy vẫn còn đập thình thịch vì phấn khích. Uất Trì Mặc cảm thấy đại não vẫn còn ong ong, đôi bàn tay run nhè nhẹ vì kích động.
Bỗng một giọng đột ngột vang lên: "Cái đó... xin , phiền một chút."
Mọi ngẩng đầu lên. Đứng mặt họ là một đàn ông trung niên gầy gò, râu ria xồm xoàm, sắc mặt vàng vọt với đôi gò má hóp sâu. Cả nhóm ông với vẻ đầy phòng .
Người đàn ông vẻ lúng túng, ánh mắt bồn chồn: "Màn trình diễn của các ... tuyệt, xem ở ."
Lâm Dật bước tới, giữ nụ lịch sự: "Chào chú, cảm ơn chú ủng hộ. Không chú tìm chúng cháu việc gì ạ?"
Người đàn ông thấy Lâm Dật vẻ trầm nhất nên bắt đầu giải thích: "Hơi đường đột nhưng thực sự ấn tượng với các . Tuần Lễ hội âm nhạc Thiên Đường, các đến khách mời biểu diễn mở màn ?"
Lâm Dật nheo mắt cân nhắc độ xác thực, ba còn cũng tăng mức cảnh giác.
Thấy , đàn ông lấy từ túi áo mấy tấm vé cổng đưa cho Lâm Dật: " các khó tin . Đây là vé, nếu tham gia, cứ đưa vé cho nhân viên họ sẽ dẫn các tới gặp . tên là Hồng Xung." Nói xong, ông gật đầu chào thẳng.
Cầm những tấm vé tay, Lâm Dật như mất hồn: "Mấy đứa, chuyện là thật ? Anh cứ tưởng đang mơ."
Chương Khải Trình khoác cây đàn guitar lên vai, mặt đầy vẻ kiên định: "Cứ xem ! Vé thật thì sợ gì!"
Ngày diễn lễ hội, bốn trai mặt từ sớm tại sân vận động ngoài trời. Không khí náo nhiệt với những tấm băng rôn đen in chữ "Thiên Đường" đỏ rực họ thêm phần hào hứng.
Hồng Xung hớt hải chạy đón: "Các đến !" Ông rạng rỡ, dẫn cả nhóm hậu trường — nơi dựng bằng những túp lều bạt.
Vừa bước , họ chạm mặt ban nhạc Phi Báo lừng danh. Ngoại trừ Uất Trì Mặc còn "mờ tịt", ba đều sững sờ vì phấn khích. Đây là những "đại lão" trong làng nhạc Rock underground của Bắc Kinh.
Một thành viên của Phi Báo với cái đầu trọc họ, khà khà: "Hồng Xung, đây là khách mời chú tìm đấy ? Toàn một lũ nhóc con!"
"A Nhân, đừng dọa bọn trẻ." Một thành viên khác đang lau đàn lên tiếng ngăn .
Hồng Xung vỗ vai Uất Trì Mặc: "Bọn trẻ khá lắm, đặc biệt là giọng chính và... đúng , cả tay trống nữa, tiềm năng lắm đấy."
Tiếng vang dội khắp căn lều. Khi nhân viên thông báo đến giờ, bốn trai bước lên sân khấu lớn. Nhìn xuống biển bên — những khán giả thực thụ yêu Rock chứ khách nhậu ở quán bar — Uất Trì Mặc cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một nỗi bất an xen lẫn phấn khích trào dâng. Liệu họ chinh phục những thính giả khó tính ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-2-xuat-dao.html.]
Tim Uất Trì Mặc đập liên hồi như trống trận, cái nóng hầm hập của mùa hè khiến đại não đau nhức như thiêu đốt, mồ hôi bết dính da thịt tạo cảm giác cực kỳ khó chịu.
Sau khi điều chỉnh nhạc cụ xong, ba đồng đội hiệu, Uất Trì Mặc gật đầu thở hắt một , cố gắng tìm sự bình tĩnh.
"Chào , chúng là Helios. Sau đây là ca khúc Creep dành tặng tất cả quý vị."
“When you were here before, couldn't look you in the eye...”
Đây là một ca khúc kinh điển mà ai cũng thuộc lòng, đến đoạn điệp khúc, cả khán đài cùng hòa giọng tạo nên một màn đồng ca đầy choáng ngợp. Uất Trì Mặc bầu khí lay động mạnh mẽ, cảm giác rơi nước mắt, bèn trút hết tâm tư tình cảm tiếng hát.
“I don't belong here, I don't belong here...”
Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, Uất Trì Mặc chậm rãi mở mắt.
Mặt trời đỏ rực, bầu trời xanh thẳm, mùi khí nóng nực, những giọt mồ hôi rơi, tiếng hoan hô điếc tai cùng những gương mặt cuồng nhiệt bên ... tất cả dệt nên một mùa hè năm 18 tuổi thể nào quên của Uất Trì Mặc.
...
Sau lễ hội âm nhạc, nghỉ ngơi trò chuyện ở hậu trường.
"Cái gì? Ông giúp bọn nhóc xuất đạo á?" Người đàn ông đầu trọc kinh ngạc thốt lên quyết định tưởng của Hồng Xung.
Không chỉ ông , mà cả nhóm Uất Trì Mặc cũng sững sờ.
"Phải! linh cảm bọn trẻ chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám! Phản ứng của khán giả hôm nay là minh chứng rõ nhất!" Hồng Xung thề thốt cam đoan.
Tuy nhiên, nhóm Uất Trì Mặc chút lưỡng lự. Họ bao giờ nghĩ đến chuyện dấn con đường chuyên nghiệp, chỉ đơn giản nghĩ rằng hát ở quán bar lắng là đủ .
Người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa thì lý trí hơn: "Thế ai nhạc cho bọn nó? Muốn xuất đạo thì sáng tác chứ?" "Ai mà nhạc cho mấy nhóc con ." Tên đầu trọc bồi thêm một câu. Người buộc tóc đuôi ngựa lập tức lườm một cái khiến hậm hực cúi đầu.
"Chuyện ... vẫn tính kỹ..." Hồng Xung chút hổ thẹn vì sự thiếu sót của .
Uất Trì Mặc bên cạnh lắng , rũ mắt, rõ đang suy nghĩ điều gì.
Hai tuần , Uất Trì Mặc đặt bản demo mặt Hồng Xung, hỏi thẳng: "Lời ông lúc còn tính ?"